[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 191: Đừng Bỏ Tôi
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đệ Nhị Tịch kìm khẽ thở gấp một tiếng.
Hắn bỗng dừng động tác, co , hai má ửng đỏ.
Đệ Tam Tịch đối diện thấy thì sững sờ một thoáng, lập tức nhảy bật xa, những thú nhân khác cũng đồng loạt lùi .
Đệ Tam Tịch cách thật xa, tức tối mắng to.
“Ông bệnh , đang đ.á.n.h phát tình cái gì?!”
Trong khí là thứ mùi c.h.ế.t tiệt , mằn mặn ẩm ướt như nước biển. Đệ Tam Tịch đầu nôn khan một tiếng: “Ông, ọe. Ông. Ọe ọe ọe.”
Hắn nôn đến xé ruột xé gan, gần như nôn cả dày ngoài, bịt chặt mũi, chỉ hận thể ngất luôn tại chỗ.
Nghĩ đến Vua Sừng Cừu, ngoan cường nhịn xuống. Hắn tìm cô mới .
Nhân lúc Đệ Nhị Tịch thất thần, nhanh chóng xông trong.
Những thú nhân sa đen theo sát.
“Đại nhân.”
Các thú nhân sa trắng sốt ruột vây …… Mùi hương bài xích giống đực, bọn họ chỉ thể lui , ở một cách gần xa mà sốt ruột hỏi:
“Đại nhân!”
Đệ Nhị Tịch giơ tay: “Không , cô ở bên trong.”
Tinh thần thể bỏ trốn theo cô .
Còn mặc cho cô dùng ngón tay cạy túi ấp con của nó.
Chóp mũi Đệ Nhị Tịch rịn một lớp mồ hôi mỏng, hai má đỏ ửng, từ đầu ngón tay bắt đầu trở nên trong suốt.
Tinh thần thể hề từ chối bàn tay cô nghịch ngợm.
Thế là móng ngón út cọ miệng túi ấp con, từ từ nong rộng luồn trong……
Hơi thở Đệ Nhị Tịch nghẹn , buộc hé miệng hít khí.
Mùi hương nồng đậm khiến đám thú nhân sa trắng lùi thêm mấy chục mét. Đệ Tam Tịch tìm khắp phòng mà chẳng gì, sắc mặt càng sa sầm.
“Cô ?”
Đệ Nhị Tịch khẽ thở , bình thở mới thẳng : “Đi xem ‘con trai’ của ông .”
-
【Khảo hạch thất bại】
Tiếng cảnh báo tít tít vang dồn dập một hồi, khi lắng xuống là giọng thông báo lạnh lùng vô cảm của hệ thống khảo hạch.
【Chuyển sang chế độ trừng phạt】
“Lâm Tốc.”
Lâm Tốc thấy giọng Tô Dương, theo bản năng ngẩng đầu tìm kiếm.
Cô tới ?
mắt bóng , Tô Dương ở đây. Cũng , cô tới đây .
Sau khi những lời như thế, chắc cô đưa Cửu Phương Túc Giới rời .
Bây giờ lẽ đường trở về.
Như cũng .
Trước vẫn luôn từ chối mối quan hệ , giờ rốt cuộc cũng là thứ nên chịu.
Giọng cô từ xa vọng tới bên tai, rõ. Hẳn là hình phạt hiệu lực.
Lâm Tốc lắc đầu, hất những ảo thanh ngoài, lấy chiếc điện thoại lén mang .
Hắn gửi tin nhắn cho Vưu Tuyết.
【Đơn xin giải trừ quan hệ lưu giữ cũng vô dụng, giải trừ.】
【Vưu Tuyết: ?】
Lâm Tốc trả lời nữa. Âm thanh càng lúc càng nhiều, càng lúc càng rõ, khiến ngỡ như Tô Dương đang ở ngay mặt, nhưng mắt rõ ràng trống .
“Lâm Tốc.” “Lâm Tốc.”
Ban đầu còn phân biệt đây là ảo thanh của , về những tiếng gọi chồng chéo lên chẳng thể phân rõ thật giả.
Những khớp ngón tay cầm điện thoại của Lâm Tốc trắng bệch, màn hình mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay ẩm.
Hơi lạnh từ bức tường kim loại xuyên qua lớp vải ngấm da, nhưng vẫn đè cảm giác nóng rát như lửa thiêu khắp .
Giọng Tô Dương bên tai càng lúc càng dày đặc, như vô cây kim nhỏ chui ống tai. Từ giọng mang ý ban đầu, dần chồng thêm giọng lo lắng, thậm chí nghẹn ngào như sắp của cô, quấn lấy khiến thái dương giật thình thịch.
“Đừng gọi nữa……” Hắn khàn giọng lên tiếng, đến chính cũng gần như rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-191-dung-bo-toi.html.]
âm thanh cứ như cố tình đối nghịch với . Không chỉ tiếng gọi, còn những lời vụn vặt cô thường , thậm chí cả nhịp tim và tiếng m.á.u chảy.
Lông mày co giật, Lâm Tốc dùng một tay bịt tai, đầu ngón tay ấn mạnh vành tai.
Mồ hôi lạnh trượt khỏi thái dương, thở gấp nông, đồng t.ử liên tục co giãn . Tròng mắt vàng sẫm lúc sáng lúc tối, như ngọn lửa sắp tắt.
Điện thoại rơi cạch xuống đất, chút ánh sáng yếu ớt màn hình cũng biến mất.
Ngoài giọng Tô Dương, còn bất cứ động tĩnh nào.
Cô nhiều, nhiều đến mức Lâm Tốc rõ.
Hắn chuẩn từ cho cửa , chỉ cần móc bỏ những thiết gắn . Bây giờ chính là thời cơ nhất…… Lâm Tốc rút dao, nhịn cơn đau đầu dữ dội, mũi d.a.o chạm da.
“Lại giải trừ quan hệ ?”
Bên tai bỗng trống rỗng.
Mọi tiếng ồn đều biến mất.
Chỉ còn một câu khẽ:
“Được thôi, , cần nữa.”
-
“Sao , vượt qua ?”
Ngoài cửa Phòng Khảo Hạch, thú nhân canh cửa cung kính đáp: “Vâng, Đệ Ngũ Tịch.”
Đệ Ngũ Tịch trong, tất nhiên chẳng thấy gì, với cựu Đệ Tứ Tịch đang hả hê bên cạnh: “Xem vị trí của giữ .”
Đệ Tứ Tịch sờ cằm: “Cậu mà cũng vượt qua nổi khảo hạch? Không nên chứ.”
Đệ Ngũ Tịch: “Bình thường thôi, thích, tất nhiên khống chế phản ứng cơ thể.”
Đệ Tứ Tịch: “Anh gặp ? Vị Thuần Dưỡng Sư , cảm giác thế nào?”
Đệ Ngũ Tịch “a” một tiếng.
Đệ Tứ Tịch: “ tin độ tương hợp một trăm phần trăm . Yêu từ cái đầu tiên chẳng qua là bọn họ nhịn quá lâu đến phát điên thôi. khác, còn trẻ, tạm thời dự định .”
Đệ Ngũ Tịch: “A, a……!”
Giọng bỗng đổi tông, Đệ Tứ Tịch hỏi: “Anh gì……”
Nói xong thấy tiếng bước chân phía , đầu: “Ai tới đấy, ai tới cũng , nơi cho ……”
Tô Dương phát hiện hải mã bây giờ nhỏ quá, ngón tay nhét , đành tạm thời từ bỏ ý định cạy túi ấp con xem bên trong thế nào.
Hải mã kích thích quá mạnh, tay cô như ngất . Tô Dương lắc nó: “Ngã rẽ hướng nào?”
Theo chỉ dẫn một mạch, thấy ba chữ lớn “Phòng Khảo Hạch”, cô nhầm.
Con hải mã hơn chủ nhân của nó nhiều, tuy dùng miệng gọi con, nhưng chuyện nào chuyện nấy đều nuông chiều cô vô điều kiện.
Ngoài cửa thú nhân canh giữ. Tô Dương còn đang nghĩ vòng qua dẫn họ chỗ khác, hai thú nhân đồng thời sang.
“Nơi cho ……”
Lời bỗng im bặt. Tô Dương giơ tay khoe chiếc nhẫn, lắc chìa khóa: “Bây giờ ?”
Hai thú nhân vẫn đang ngẩn , cổ họng vô thức bật tiếng gừ gừ.
Thấy cả hai phản ứng, Tô Dương tự tới cửa mở khóa.
Cánh cửa dày nặng, đừng báo, ngay cả thú nhân voi chắc mở nổi. Chìa khóa xoay trong ổ một cách khó nhọc, tiếng ken két chậm chạp vang lên.
Âm thanh chói tai khiến hai thú nhân hồn. Một bước lên, ánh mắt lớp khăn che mặt khóa chặt Tô Dương.
“Cô……”
Tô Dương cảnh giác đối phương: “ ? Tinh thần thể của Đệ Nhị Tịch các đang ở trong tay , khuyên các đừng hành động thiếu suy nghĩ.”
Đệ Tứ Tịch liếc nhanh con hải mã , lập tức chuyển ánh mắt về phía cô.
“Cô là Tô Dương? Đây là đầu chúng gặp …… Không, , ý là, giúp cô mở cửa.”
Đợi cửa mở .
Liếc mắt một cái thấy Lâm Tốc đang co .
Hắn giờ luôn ung dung bất cần, từng thấy chật vật đến thế.
Phát hiện c.h.ế.t, vẫn còn thở, Tô Dương lớn tiếng: “Xem ai đây nào!”
Còn xong, Lâm Tốc bỗng nhào tới, ôm chặt eo cô. Trước vẻ mặt há hốc miệng của Tô Dương, khàn giọng:
“Tô Dương……”
“ sai ……”
“Đừng cần .”