[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 192: Ảo Thính Ép Báo Hóa Chó Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đệ Tứ Tịch: Chẳng ch.ó ?

 

Hắn cùng khóa vẫn ôm chặt Thuần Dưỡng Sư chịu buông. Bình thường ngông nghênh đến c.h.ế.t, bây giờ hận thể vùi cả quần áo .

 

Ngoài miệng tự trọng lắm, lưng chẳng vẫn vẫy đuôi cầu xin ? Chẳng qua chỉ để giữ chút lòng tự trọng đáng thương thôi.

 

Chậc.

 

Tô Dương cho ngơ ngác.

 

Đây vẫn là Lâm Tốc ? Cô ngẩn một lúc kinh hãi, cố nâng cái đầu đang dán ở bụng lên: “Anh đoạt xá ?!”

 

Đôi mắt vốn luôn uể oải, thản nhiên, chẳng để tâm điều gì, lúc đỏ lên. Sâu trong đồng t.ử vẫn còn sót thứ cảm xúc gần như vỡ vụn, kịp thu .

 

Mặt Lâm Tốc cô nâng trong hai tay, xúc cảm lạnh ẩm như vớt khỏi nước sôi, tóc vụn trán ướt đẫm.

 

Hắn động đậy.

 

Cứ để cô nâng mặt như , mí mắt khép hờ, đồng t.ử chậm rãi lấy tiêu cự, giống kéo từ nước lên bờ, vẫn nhận còn sống.

 

Môi hé , thở nóng gấp phả lên mặt trong cổ tay cô.

 

“……Tô Dương?”

 

Hắn gọi một tiếng, giọng khàn như giấy nhám cọ qua cổ họng, thở vỡ vụn.

 

Tô Dương: “Không thì còn ai? Dù cũng cùng tới đây, suy nghĩ kỹ , quyết định cuối cùng vẫn xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo tới một ……”

 

“Dù là ‘ trai cần Thuần Dưỡng Sư’ và ‘ trai ở đây cũng ’, nhưng là ‘chị gái lương thiện trách nhiệm’.”

 

Cơ mặt lòng bàn tay khẽ co giật, là phản ứng đột ngột thả lỏng thời gian dài căng cứng. Hàng mi vẫn rung, thứ gì đó đọng mi theo rung động rơi xuống, lăn dọc gò má.

 

Tô Dương kinh ngạc đến câm nín.

 

Mồ hôi nước mắt ?

 

Chắc là mồ hôi nhỉ? Nếu thì ảo thính ghê gớm đến mức nào mới thể ép Lâm Tốc đến .

 

Đệ Tứ Tịch: “Chậc.”

 

Khóc chẳng chút nào.

 

Trong đầu là Tô Dương. Câu khác với giọng cô rốt cuộc cũng lọt tai.

 

Đôi tai báo đen khống chế mà bật của Lâm Tốc khẽ xoay, lúc ánh mắt mới rời khỏi Tô Dương.

 

Ánh mắt lướt qua Đệ Tứ Tịch……

 

Đối diện với Đệ Ngũ Tịch……

 

Nhìn thấy con hải mã đang bám Tô Dương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-192-ao-thinh-ep-bao-hoa-cho-roi.html.]

“……”

 

Tô Dương: “?”

 

Khung cảnh im lặng trong chốc lát.

 

Đệ Tứ Tịch: “Anh em, t.ử tế , với thế .”

 

Lâm Tốc thở nặng, Tô Dương từng thở nặng đến .

 

Hắn vẫn buông tay, cũng hề bình thản rời như cô tưởng.

 

Trái , cánh tay càng siết chặt, ép hai dán sát hơn. Hắn quỳ đất, mặt ở ngay bụng Tô Dương.

 

Dán bụng nhỏ ngửi mùi hương, lòng mới dần yên .

 

Gặp mặt, ôm lấy, chạm thật sự, chỉ những điều mới phá tiếng vọng hư ảo của Chứng Phồn Âm.

 

Tô Dương quen với kiểu cận quái lạ nóng phả tới, giơ tay đẩy mặt .

 

Môi Lâm Tốc in lên lòng bàn tay cô. Hắn tiến gần hơn, cằm tựa lên bụng cô, lúc mới khẽ .

 

Đường cong nhạt, phảng phất vẻ tự giễu. Nhiều hơn vẫn là sự may mắn t.a.i n.ạ.n và cảm giác yên lòng vì cuối cùng cũng tìm thấy.

 

【Hóa cô vẫn còn ở đây.】

 

Tô Dương thấy câu trong mắt .

 

Sáng hơn, nóng hơn. Trong mắt là ánh sáng nhóm từ tro tàn, phản chiếu bóng hình cô.

 

Lâm Tốc phớt lờ lời châm chọc của cùng khóa, cũng mặc kệ Đệ Nhị Tịch và Đệ Tam Tịch chạy tới.

 

Chỉ cô.

 

“Cừu nhỏ, là ch.ó của cô.”

 

Nói xong nghĩ một chút, khẽ nhếch môi: “Gâu, gâu!”

 

Mặt Đệ Tam Tịch đen sì.

 

Giọng Đệ Nhị Tịch đầy ẩn ý: “Con trai ông dạy đấy. là học chân truyền của ông.”

 

Đàn ông danh tiếng, đàn ông tất cả.

 

Lâm Tốc chắc, cũng rốt cuộc thể ngoài . Hắn chuẩn hai phương án, nếu thật sự thì ít nhất cũng để cho cô một ấn tượng , xoay chuyển cách của Tô Dương về .

 

ngờ mười phút trừng phạt còn chịu nổi, Tô Dương chỉ một câu cần nữa, cầm d.a.o vững.

 

Cuối cùng cũng đau đớn khi mất là thế nào, cuối cùng cũng tự nếm trải cảm giác nhẫn tâm bỏ …… Thật sự thêm nào nữa.

 

Hắn kéo dài giọng gọi “chủ nhân”.

 

Tô Dương thầm nghĩ xong , ảo thính ép báo hóa ch.ó mất .

Loading...