[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 194: Thấy Chưa, Cô Vẫn Quan Tâm Tôi Mà

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:31:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới ánh trăng, vạt áo gió thổi phồng. Đệ Tam Tịch cố hết sức kiềm chế cảm xúc, tỏ dè dặt hơn một chút.

 

Trong phòng Tô Dương hỏi ai đấy.

 

“Là bọ cạp nhỏ của cô.” Hắn nuốt câu xuống, giọng vẫn như bình thường: “Là , Đệ Tam Tịch.”

 

Nói xong đáp , Vua Sừng Cừu dường như đang hạ giọng chuyện với ai.

 

Radar trong đầu Đệ Tam Tịch lập tức dựng .

 

Ai? Còn ai tự tiến cử lên giường ?!

 

Thật hổ!

 

rõ, nghi ngờ ghé sát khe cửa, âm thanh bên trong dừng.

 

Tiếng bước chân Vua Sừng Cừu tiến gần. Đệ Tam Tịch lập tức lùi về giữ tư thế , cho đến khi cô mở cửa.

 

Hắn nở nụ luyện gương bao nhiêu .

 

Tô Dương mở to mắt: “Sao đeo khăn che mặt mà ngoài?”

 

Đệ Tam Tịch quả thật che mặt.

 

Cả khuôn mặt lộ ngoài, cong môi.

 

“Giữa cô và cần khăn che mặt.”

 

Tô Dương ánh mắt thâm tình của đến nổi da gà khắp .

 

cô là ai. Cô thừa nhận cũng , hồi đó mặt cô xảy chút vấn đề, hiểu cô để lộ.”

 

Trong mắt Đệ Tam Tịch chỉ chứa Thuần Dưỡng Sư của .

 

Hắn khuôn mặt , ngửi bầu khí vương mùi hương của cô…… Hưởng thụ hít …… ọe! Sao còn mùi của tên Lâm Tốc c.h.ế.t tiệt?!

 

Hắn hỏi ngay, hàng mày dựng lên: “Nó tới tìm cô? Bây giờ nó đáng lẽ cấm túc!”

 

Tô Dương: “Trong phòng đồ của nên mùi.” Cô chuyển đề tài: “Anh lộ mặt thế sợ khác thấy ?”

 

Đệ Tam Tịch trở mặt cực nhanh, : “Tất nhiên cho khác . phong tỏa khu .”

 

Thế chẳng Lâm Tốc trèo cửa sổ sẽ ?

 

Tô Dương dùng khóe mắt tìm kiếm. Đệ Tam Tịch thấy cô mất tập trung, kìm mà sờ lên mặt .

 

Trước khi tới tắm rửa, ngâm suối nước nóng, kỳ cọ từng tấc sạch sẽ hết đến khác, ngay cả sữa tắm mùi cũng dùng. Hắn chỉ chờ ngày để cơ thể nhiễm mùi của cô.

 

Tóc chăm sóc cẩn thận đến bóng mượt. Hắn soi gương, bảo đảm góc c.h.ế.t ba trăm sáu mươi độ. Tại Vua Sừng Cừu ?

 

Đệ Tam Tịch trầm ngâm, theo Tô Dương phòng tiện tay đóng cửa.

 

Ánh mắt Tô Dương quét từ cửa sổ đến gầm giường tủ quần áo. Hửm? Tủ quần áo?

 

Qua khe cửa tủ, một sợi dây nhỏ nhanh chóng trượt . Đó là sợi Lâm Tốc dùng tự trói . Hóa trốn trong tủ.

 

Tô Dương đầu đối diện Đệ Tam Tịch. Vừa bắt gặp ánh mắt , cô gần như trợn tròn mắt.

 

“Anh, , !” Hiếm khi cô lắp: “Anh ?”

 

Đệ Tam Tịch quyến rũ .

 

Ngón tay kẹp lớp sa mỏng , từ từ vuốt ve từng chút kéo .

 

Lúc Tô Dương mới phát hiện bên trong mặc áo.

 

Bình thường quần áo của bọn họ mấy lớp, nhưng Đệ Tam Tịch chỉ mặc một lớp ngoài, xương quai xanh đập thẳng mắt Tô Dương.

 

Tiếp theo là ngực…… Mí mắt Tô Dương giật một cái: “Khoan, khoan, khoan!”

 

“Con trai” còn ở trong phòng đấy!

 

Đệ Tam Tịch né tay cô, bay lượn như một con bướm tím, nhảy múa cởi đồ, dùng răng c.ắ.n găng tay ném xuống đất, chỉ thiếu mỗi câu “cô tới bắt ”.

 

Điên quá, thật sự điên quá.

 

Tô Dương đuổi nhặt quần áo cho : “Có chuyện thì đàng hoàng, đừng tới thế chứ.”

 

Đệ Tam Tịch chịu mặc.

 

“Cô thừa nhận phận của ? Xin cô đấy, cho ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-194-thay-chua-co-van-quan-tam-toi-ma.html.]

 

Hắn cởi đến chỉ còn quần lót. Tô Dương vô ích phủ áo lên, hất xuống, tức đến đá m.ô.n.g .

 

Đệ Tam Tịch rên khẽ một tiếng, ngược còn .

 

Chính là lực .

 

Hắn xoay nắm tay Tô Dương, thở thơm ngát: “ ngay là cô. nhớ cô hai trăm năm . Quả nhiên sẽ yêu cô từ cái đầu tiên.”

 

Niềm vui tràn ngập lồng ngực. Hắn nhất định sẽ gặp Thuần Dưỡng Sư nhất thế giới.

 

Tô Dương cố sức quấn quần áo quanh . Đệ Tam Tịch xoay trong lòng cô, chóp mũi gần sát. Trong mắt tràn ngập niềm vui gặp xa cách.

 

Tô Dương cảm nhận rõ quãng thời gian . Với cô, chẳng qua chỉ đổi nơi chơi mấy ngày. như , cô cũng lặng vài giây.

 

“Được , là .”

 

Mắt Đệ Tam Tịch càng sáng.

 

Đuôi bọ cạp lặng lẽ thò từ lưng, vòng tới , quấn quanh chân Tô Dương. Ngòi độc tránh xa cơ thể cô.

 

Đệ Tam Tịch giơ tay kéo gần cách, trán dán cô, đôi môi đỏ rực cong lên, từ từ nhả từng chữ:

 

đợi cô hai trăm năm…… tới sớm hơn những kẻ khác. Đừng chơi với bọn họ, chơi với .”

 

Bốn mắt .

 

Trong tủ phát một tiếng động nhỏ.

 

Ánh mắt Đệ Tam Tịch sắc bén: “Ai?!”

 

Tô Dương hồn, hét “a” một tiếng, chỉ miệng : “Sao môi sáng bóng thế?”

 

Cô dùng ngón tay quệt một cái, dính đầy son.

 

“Hửm? Các còn bôi thứ ? bảo môi đỏ thế.”

 

Đệ Tam Tịch hổ tức, đầu ho khan: “, khụ khụ! , môi bẩm sinh thế.”

 

Nói dối, rõ ràng sắc mặt và môi đều nhợt nhạt.

 

Tô Dương lập tức kéo chặt áo quanh : “Sức khỏe còn mặc mỏng thế.”

 

Còn cởi đồ hát nhảy ở đây, thật sợ cảm lạnh.

 

Khóe miệng Đệ Tam Tịch nén mà cong lên: “ ngay cô cưỡng khuôn mặt và cơ thể . Nhìn , cô vẫn quan tâm mà.”

 

Tô Dương: “……”

 

Cô quấn áo xong định lùi , Đệ Tam Tịch bám riết đuổi theo, cao hơn cô nhiều mà cứ nhất định dựa đầu lên vai cô, chẳng khác gì con đỉa dính .

 

Tô Dương kéo mấy cũng kéo nổi.

 

Hai má phơn phớt đỏ, khiến dung mạo càng thêm diễm lệ.

 

“Còn nhớ tên ?”

 

Đệ Tam Tịch ghé sát tai cô, giọng quyến rũ đến tê cả : “ tên Cửu Phương Tầm, chữ Tầm trong ‘tìm kiếm’…… Cô thể gọi là bé Tầm.”

 

Tô Dương rùng dữ dội.

 

Bị “em bé” cao hơn mét tám, hơn hai trăm tuổi dọa .

 

Cửu Phương Tầm bây giờ hỏa lực khai, khí chất lẳng lơ tích góp hơn hai trăm năm bùng lên như núi lửa phun trào.

 

Hắn nóng lòng thể hiện , túm nấy: “Ngày nào cũng dùng lưỡi thắt cuống đào thành nút. giỏi đấy. Cô nút gì?”

 

Làm như bảo thắt nút kiểu phức tạp cũng .

 

Tô Dương đặt tay lên n.g.ự.c đẩy .

 

Cửu Phương Tầm cô đẩy loạn mấy cái, tố chất M mà bật vài tiếng rên khe khẽ.

 

Hắn kêu còn to hơn Lâm Tốc, thoải mái hơn hẳn.

 

Da đầu Tô Dương tê rần, đang “con trai” còn ở đây, lúc ngoài cửa vang tiếng.

 

“Thứ gì đang kêu gọi xuân đấy?”

 

Là giọng Đệ Nhị Tịch.

 

 

Loading...