[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 198: Chứng Thổ Hoa

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:31:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dương ngủ một hồi bắt đầu trở . Bên gối ôm, cô theo bản năng chụp lấy, bắt trúng Côn đang ghé tới.

 

Trong đầu trơn tuột chỉ lướt qua ý nghĩ “cái gối ôm cá”, cô kẹp nó giữa , giơ chân đè lên tiếp tục ngủ.

 

Hoàn bản thể của tinh thần thể nhẫn nhịn giày vò đến mức nào.

 

Sáng hôm tỉnh , căn phòng bình thường. Tô Dương thú nhân tới hầu Đệ Nhị Tịch chịu phạt, liền theo xem náo nhiệt.

 

Phòng Khảo Hạch ở đây giống kiểu phòng 【 xx thì 】 hơn, trái ngược trường học. Sau khi chuyển sang chế độ trừng phạt, các cửa đặt tên theo chứng bệnh.

 

Cửa thứ nhất là Chứng Phồn Âm, cửa thứ hai là Chứng Thổ Hoa.

 

Chứng Phồn Âm là ngừng tiếng yêu, còn Chứng Thổ Hoa bắt nguồn từ tình yêu đơn phương.

 

Nỗi nhớ và tình cảm mãnh liệt sẽ gây ho dữ dội, từ miệng nhả cánh hoa.

 

Bệnh sẽ nặng dần theo nỗi nhớ. Giai đoạn đầu là cánh hoa, giữa là cả đóa, cuối là hoa dính máu, nếu chữa sẽ c.h.ế.t.

 

Cách chữa duy nhất là hai yêu , dùng nụ hôn để hóa giải.

 

Tô Dương xong kêu lên thật lãng mạn.

 

Đệ Nhị Tịch vây quanh Phòng Khảo Hạch. Hôm nay nhiều thú nhân tới, dù nhiều năm thấy thú nhân ghế tịch phạt.

 

Tô Dương hỏi Đệ Tam Tịch sáp gần: “Rốt cuộc ông bao nhiêu tuổi ?”

 

Vua Sừng Cừu chủ động bắt chuyện với !

 

Đệ Tam Tịch dè dặt : “Ai , một lão yêu quái.”

 

ít nhất cũng một hai trăm tuổi.

 

Cũng nhờ thú nhân sống lâu. Nếu đặt ở Trái Đất, ba vị đầu đều tới tuổi bánh sinh nhật đặt quả đào trường thọ . Thủ Tịch còn thể xin kỷ lục thế giới.

 

Đệ Nhị Tịch liếc mắt thấy cô tới, tách khỏi đám đông tới.

 

Đệ Tam Tịch lập tức bước lên: “Ông đấy?”

 

Đệ Nhị Tịch để ý , giọng chẳng chút lo lắng, còn hỏi Tô Dương: “Muốn ở đây xem ? Bên trong kính một chiều để quan sát.”

 

Tô Dương .

 

Đệ Nhị Tịch tự tin: “Đừng lo, vật thầm yêu, cửa khó với . Yên tâm, á phụ sẽ nhanh.”

 

Rất tự tin.

 

Đệ Tam Tịch khẩy.

 

“Ông thể .”

 

Giọng già nua quen thuộc vang lên, Đệ Nhị Tịch gật đầu.

 

“Ngoan, nhớ chăm sóc cho .”

 

Tô Dương kinh ngạc đầu: “Ông lão Cửu Phương, ông còn sống ?!”

 

Người tới chính là ông lão Cửu Phương. Hai trăm năm ông dáng râu dài tới bụng, gần đất xa trời. Tô Dương cứ tưởng ông c.h.ế.t từ lâu, khi trở về còn dám hỏi.

 

Ai ngờ vẫn sống.

 

Ông lão Cửu Phương nheo mắt cô một lát.

 

Từ ký ức xa xôi tìm khuôn mặt .

 

“Là cô?” Hắn vẻ vui: “Tất nhiên còn sống.”

 

Đệ Tam Tịch: “Ông là rùa, sống mấy trăm năm thành vấn đề.”

 

Quay sang ông lão Cửu Phương: “Cô thôi, ông hung dữ với cô gì?”

 

Ông lão Cửu Phương há miệng: “, hung dữ với cô ?”

 

Ở đây ai dám lớn tiếng với Thuần Dưỡng Sư? Tên nhóc thối đ.á.n.h thức ông, ông còn tính sổ, Thuần Dưỡng Sư liền vểnh đuôi.

 

Tộc lão lập tức vung gậy: “Quy củ đều quên hết ? Tối qua gì? Thủ Tịch phạt thế nào?!”

 

Đệ Tam Tịch cũng đang nghẹn một bụng tức, mặt nhiều thú nhân vẫn cố giữ thể diện của Đệ Tam Tịch.

 

Đợi những khác tản , chỉ còn bọn họ kính một chiều, mới :

 

“Bao nhiêu năm chẳng ai thật với , các đều giấu , hại uổng công chờ lâu như .”

 

Ông lão Cửu Phương: “……”

 

Hắn định , nhưng chuyện quá nhiều, cứ bận an ủi Sứa Minh Hà nên quên mất tiểu Tam.

 

Lực gậy đ.á.n.h xuống cũng nhẹ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-198-chung-tho-hoa.html.]

Đệ Tam Tịch mặc đánh.

 

một lạnh lẽo hiu quạnh, vạn nhà sáng đèn cũng một ngọn dành cho …… Bây giờ khó khăn lắm mới tìm . Thú nhân gả ngoài như nước đổ , điều luật nào .”

 

Nói đến giữa chừng, nhớ chua xót bao năm, Đệ Tam Tịch xúc động nghẹn một tiếng.

 

Tô Dương rùng .

 

Ông lão Cửu Phương rõ ràng cũng chịu nổi, môi run run, cuối cùng : “Trên đảo hầu hết đều là thú nhân độc , khác than? Chê lạnh lẽo thì tự bật đèn.”

 

Hắn vội chuyển chủ đề: “Tiến độ học gần đây của con báo tuyết Cửu Phương Túc Giới tệ. Cậu báo Đệ Nhị Tịch một tiếng, chờ ông thì tổ chức nghi thức, bây giờ thể bắt đầu chuẩn .”

 

Gì cơ? Báo tuyết tiền đồ đến !

 

Tô Dương kinh ngạc: “Ông chắc là báo tuyết chứ?”

 

Ông lão Cửu Phương: “Tất nhiên, xem bài kiểm tra lớp của nó. Những thú nhân khác của cô tuy xuất phát điểm cao, nhưng khả năng học tập miễn cưỡng đều đạt chuẩn. Con mèo chín đuôi ngày mai thể thi nghiệp.”

 

bảo IQ của Tạ Lợi và bọn họ đều cao! Ngay cả Dạ Quang cũng . Chỉ là thích học thôi.

 

Bây giờ cừu treo mặt, mù chữ cũng bắt đầu cố gắng.

 

Tô Dương kinh ngạc vui.

 

Đệ Tam Tịch thì kinh giận.

 

“Sao, nhanh thế.”

 

Báo tuyết sắp tổ chức nghi thức với Vua Sừng Cừu, thì ? Hắn tính là gì? Hai trăm năm , đến tiểu Tam cũng chẳng tính ?

 

Rõ ràng, là tới .

 

Đệ Tam Tịch siết chặt ngón tay.

 

-

 

Đệ Nhị Tịch quả thật để tâm trừng phạt .

 

Chỉ cần tình yêu đơn phương, cửa tác động lên ông.

 

Hắn đoán đứa trẻ lẽ đang , mỉm về phía kính một chiều.

 

nhanh Đệ Nhị Tịch nổi nữa.

 

Trong cổ họng xuất hiện cảm giác như vướng thứ gì. Hắn trầm ngâm đưa ngón tay chạm .

 

Hửm? Tại 【Chứng Thổ Hoa】 hiệu lực?

 

Cổ họng nóng rát, đau nhói, thể khống chế mà bắt đầu ho.

 

Đệ Tam Tịch bên hả hê.

 

Bình thường chỉ sức khỏe , hôm nay cùng chịu, vui tả nổi.

 

Rồi nghĩ tới nguyên nhân Đệ Nhị Tịch ho, mặt lập tức sa sầm.

 

Tên Đệ Nhị Tịch c.h.ế.t tiệt còn dám tâm tư lệch lạc. Rõ ràng sâu trong lòng ý đồ với Vua Sừng Cừu!

 

Tên tiểu Tứ đáng ghét !

 

“Tiểu Tứ” vẫn còn nghi hoặc, ho liên tục.

 

Đệ Nhị Tịch che miệng mũi, mở tay . Trên lòng bàn tay bất ngờ xuất hiện một cánh hoa.

 

Tô Dương kiễng chân rướn cổ: “Hoa gì ?”

 

Cánh hoa cuộn lượn sóng đều, mềm mà dai, mang những nếp gấp như ghi nhớ hình dạng. Càng gần nhụy hoa càng cuộn chặt.

 

Là diên vĩ đen.

 

Mắt Đệ Tam Tịch tinh, rõ liền chút do dự dìm tình địch: “Người lòng đen tối quả nhiên hoa nhổ cũng đen.”

 

Hắn thì khác, chắc chắn sẽ nhổ hoa hồng.

 

Đỏ rực kiều diễm, giống hệt chính .

 

Ánh mắt vẫn luôn đặt Tô Dương. Nhận thấy cô vẻ hứng thú, chuông cảnh báo trong lòng lập tức réo vang. Vua Sừng Cừu thật sự thích Chứng Thổ Hoa chứ?

 

Vậy chẳng Đệ Nhị Tịch đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ giành thiện cảm của cô?

 

Không . Hắn ho còn hơn thế nhiều.

 

Đệ Tam Tịch yên, hỏi Tô Dương: “ thể ngoài một lát ?”

 

Tô Dương hiểu ý nghĩa của việc xin phép : “Anh cứ .”

 

trói chân .

 

 

Loading...