[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 199: Anh Thông Minh Quá, Đã Biết Làm Bài Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:31:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông lão Cửu Phương dùng khóe mắt quan sát cách họ ở bên .

 

Tiểu Tam thật học giỏi nhất trong tất cả thú nhân. Trên lớp giả vờ ngủ, về nhà thức đèn học đêm. Ông lão Cửu Phương thường thấy với khác:

 

“Cho dù học, Thuần Dưỡng Sư của vẫn yêu nhất. Anh cũng đừng học nữa.”

 

Ngoài miệng xúi giục, lưng lén cày đến c.h.ế.t cả đồng tộc, cày cho chính hai quầng thâm đen sì mắt.

 

Ông lão Cửu Phương cũng hiểu tâm lý . Hồi ông cũng sống như . Bây giờ già còn sức, nhưng vẫn đoán tiểu Tam vội vàng gì.

 

Hắn đầu dặn thú nhân: “Để ý động tĩnh của Đệ Tam Tịch. Mắc Chứng Thổ Hoa , đừng để tìm cơ hội thế chỗ nhập phu.”

 

Trước từng xảy chuyện .

 

Có thú nhân đỏ mắt vì khác tìm Thuần Dưỡng Sư, nghi thức đ.á.n.h ngất đối phương thế chỗ nhập phu. Chuyện thành , Thuần Dưỡng Sư đành nhận cả hai.

 

Hai bên vốn đa chơi . Tuy á phụ và con tiền lệ, nhưng khó đảm bảo tiểu Tam .

 

Rùa già thành tinh. Những thủ đoạn từng thấy còn nhiều hơn lợn rừng Đệ Tam Tịch từng gặp.

 

Hắn chính là một trong những giáo viên chuyên dạy lĩnh vực .

 

Dù trong lòng ông lão cũng đổi báo tuyết thành Thủ Tịch, để Thủ Tịch thế chỗ nhập phu.

 

Cửu Phương Túc Giới là con báo tuyết kiểu gì mà vận may đến mức khiến ghét thế.

 

-

 

“Nó , báo tuyết ngốc?”

 

Dạ Quang cuộn lưỡi , ngón tay chỉ Cửu Phương Túc Giới đang vô cảm học thuộc bài.

 

Tạ Lợi cũng ngờ Cửu Phương Túc Giới bỗng học nhanh như , thêm mấy .

 

cũng sắp học thuộc xong .”

 

Tạ Lợi Dạ Quang: “Cậu còn nhiều lắm, nhanh lên.”

 

Dạ Quang cau mày dùng sức đập đuôi.

 

đảo, để trần nửa là chuyện vô cùng trái quy củ, nên khi biến thành hình thái bán thú nhân, cũng khoác quần áo cho .

 

Dạ Quang quen, cứ kéo giật bộ đồ . Giáo viên phía ho nhẹ một tiếng, dám thẳng, đành vòng vo bóng gió:

 

“Cơ thể thú nhân chỉ Thuần Dưỡng Sư mới . Học viên nghiệp đạt chuẩn đều điều .”

 

Khảo hạch của Tạ Lợi nhanh chóng thông qua. Mèo nhỏ quên ăn quên ngủ học tập, cầm thành tích thở phào.

 

Học những thứ cũng lợi cho . Tạ Lợi hiểu thêm nhiều kiến thức mới, cũng nhận những thiếu sót .

 

Ví dụ, khi thú nhân rời khỏi Thuần Dưỡng Sư, bất kể cũng xin ý kiến của Thuần Dưỡng Sư. Trước từng ý thức điều .

 

Cửu Phương Túc Giới muộn hơn ba ngày, Dạ Quang muộn hơn năm ngày.

 

Rắn một lòng tìm con cái, nhưng cũng chú ý thấy khắp nơi giăng đèn kết hoa, bầu khí đặc biệt vui mừng.

 

Nhanh chóng trườn về bên con cái, tới nhà còn đẩy cửa, Dạ Quang một tiếng sét giữa trời quang.

 

“Chúc mừng ngài cưới lang quân tuấn tú. Xin mạo hỏi một câu, đây là thú nhân thứ mấy của ngài?”

 

Sau đó là giọng con cái: “Bây giờ đ.á.n.h dấu ba .”

 

Trong phòng vang lên tiếng kinh ngạc: “Ít thế, ngài đúng là một Thuần Dưỡng Sư chung tình.”

 

Con cái ngượng ngùng : “Cũng thôi, thấy thuộc kiểu thà thiếu còn hơn chọn bừa.”

 

Dạ Quang , con cái của đang đám vây ở giữa, mặc màu đỏ rực rỡ vui mừng, nét mặt thả lỏng vui vẻ.

 

Các thú nhân vây quanh cô vỗ tay: “Làm thú nhân của ngài thật hạnh phúc, chỉ tiếc cho một báo tuyết nhập phu thì phí.”

 

Tạ Lợi im lặng giúp con cái chỉnh quần áo, con cái lén sờ đuôi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-199-anh-thong-minh-qua-da-biet-lam-bai-roi.html.]

Dạ Quang thấy mấy chiếc đuôi mèo vểnh lên.

 

Con cái thuận miệng hỏi: “Tiếc gì?”

 

“Người như ngài nên nhiều thú nhân hầu hạ hơn mới đúng. Không giấu gì ngài, và Cửu Phương Túc Giới cùng khóa, cũng ban họ Cửu Phương. Khi còn học, thành tích luôn hàng đầu. À, ý thành tích của .”

 

Thú nhân che miệng bổ sung: “Tuy luôn chót, nhưng nghĩ chắc chỉ là phát huy , chứ chăm học .”

 

Dạ Quang hiểu , đây là 【dìm một nâng một】.

 

Hạ thấp Cửu Phương Túc Giới, nâng lên. Trong 《Sổ Tay Trà Xanh》 đều , học thuộc xong.

 

giáo viên hành vi khuyến nghị thú nhân bên ngoài học, cho nên chỉ thú nhân đảo mới dùng?

 

Mấy ngày gặp, bên cạnh con cái thêm nhiều đối thủ như . Dạ Quang nhất thời đếm rõ trong phòng bao nhiêu thú nhân.

 

Hắn biến về nguyên hình, từ từ lớn lên, dựng thẳng cơ thể.

 

“Xì……”

 

Cái miệng vực sâu của rắn gầm lên.

 

Các thú nhân tranh tiến lên bảo vệ Tô Dương, cô đẩy hết sang bên.

 

“Dạ Quang, cũng !”

 

Tô Dương chạy tới ôm con rắn lớn: “Bé cưng thông minh quá, bài !”

 

Dạ Quang lập tức mềm , đặt cái đầu lớn lên vai cô, xì xì thè lưỡi.

 

Mấy ngày nay đều khí tức của cô.

 

Hắn nhớ cô.

 

Mèo nhỏ phía cũng từng bước theo sát. Bọn họ đều nhớ cô vô cùng. Sau khi đ.á.n.h dấu, thú nhân vốn cũng thể rời Thuần Dưỡng Sư quá lâu.

 

Không Ôn Vân Tụ thế nào . Cách xa như , cô gần như cảm nhận nữa.

 

Tô Dương rằng lúc , Ôn Vân Tụ ở tận biên giới sa mạc xa xôi cũng đang nhớ cô.

 

Cát vàng đầy trời. Vùng đất hoang vu một ngọn cỏ, sâu ở ranh giới giữa thành bang Tây Lục và Đế Quốc, thuộc khu vực ai quản.

 

Tulip sợ nhất kiểu thời tiết nóng lạnh thất thường. Nụ hoa trong giai đoạn phân hóa gặp nhiệt độ cao dễ tiêu nụ, ngược, vượt ngàn dặm cố ý tới đây.

 

Hoa tulip thể dùng d.ư.ợ.c liệu. Theo dữ liệu suy đoán, chỉ cần lên cấp SSS, xác suất thức tỉnh năng lực liên quan đến 【Trị Liệu】 đạt tám mươi phần trăm.

 

Có 【Tự Lành】 của Dạ Quang, cộng thêm 【Trị Liệu】, tính mạng của bé con sẽ càng bảo đảm.

 

Còn những thú nhân trong Hắc Tháp nữa. Nếu áp chế nổi, để cô chịu ấm ức mà lá mặt lá trái với họ?

 

“Cuối cùng cũng nghỉ, sắp ngột ngạt c.h.ế.t .”

 

Ven sa mạc còn vài công trình và cửa hàng. Gần đây Học viện Liên Minh Phỉ Thúy hiếm khi nghỉ, học sinh thoát khỏi chế độ giáo d.ụ.c khép kín đều chạy ngoài hóng gió.

 

Cơ bản đều là thú nhân sa mạc về quê.

 

Trước cửa hàng lớn nhất mấy học sinh mặc đồng phục tụ tập. Đồng phục của Liên Minh Phỉ Thúy là loại rực rỡ đặc biệt nhất trong các học viện lớn.

 

Đội mũ trùm gần giống , viền quanh khắc hoa văn tượng hình. Áo ngắn ôm , bó eo gọn gàng, tiện hoạt động tôn dáng. Bên là quần dài màu cát ống rộng, gấu bó để thuận tiện di chuyển trong sa mạc.

 

Cổ đeo chồng nhiều vòng cổ vàng nặng trĩu áp lên xương quai xanh, cánh tay cũng quấn từng đôi vòng tay vàng.

 

Từ đầu tới chân toát khí thế giàu nứt đố đổ vách.

 

“Này, bên kìa, giống hội trưởng Học viện Đế Quốc ?”

 

Nơi đặc biệt để ý gương mặt ngoại lai. Có học sinh thấy Ôn Vân Tụ, ghé với bạn nhỏ mấy câu khoa trương trêu:

 

“Nhắc mới nhớ, ghép đôi với A Tễ chẳng ở Học viện Đế Quốc ? Không tên A Tễ . Khuôn mặt A Tễ là quốc bảo của chúng đấy, bao nhớ thương. Chắc may mắn cũng ngày nhớ đêm mong nhỉ~”

 

Tô Dương “ngày nhớ đêm mong”: Hê hê! Cưới chồng đây!

 

 

Loading...