[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 26: Phản Bổ

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ tới việc thấy, cô rõ vị trí: “Ngay góc bên thùng cơm của .”

 

Cửu Phương Túc Giới ăn .

 

Thịt thơm.

 

Hắn nhai suy nghĩ: Tại với như ?

 

Nghĩ mãi vẫn hiểu, dứt khoát nghĩ nữa.

 

Tiếp tục nhai nhai nhai nhai nhai.

 

-

 

Thuần Dưỡng Sư xoa dịu lĩnh vực tinh thần đang xao động của thú nhân, thú nhân phản bổ tinh thần lực để bồi dưỡng Thuần Dưỡng Sư.

 

Sau một giao lưu sâu, lúc Tô Dương lên bục giảng, cô cứ cảm thấy thị lực hình như hơn.

 

Vốn dĩ cô cận thị kèm loạn thị, độ cao, ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt nên giờ vẫn đeo kính.

 

Thỉnh thoảng về phía mờ, cô cũng quen .

 

hôm nay, cô phát hiện mặt Cô Ma rõ ràng khác thường.

 

“Thì lông mày Cô Ma một nốt ruồi nhỏ.”

 

“Ục.”

 

Tô Dương những khác.

 

“Thì Tần Tâm Khê tàn nhang nhỏ… cũng đáng yêu ghê.”

 

“Ục.”

 

Bụng Minh Văn Tâm đang đệm nhạc cho cô.

 

Không ăn trưa, đương nhiên sẽ đói.

 

Tô Dương suốt cả buổi chiều.

 

Về Minh Văn Tâm cứ liên tục uống nước, uống đến no bụng để tạm thời đỡ đói.

 

Sau đó, tiếng bụng cô kêu càng vang hơn.

 

Ngay giữa ngừng khi Cô Ma giảng bài, ục ục ục.

 

Đón lấy ánh mắt ngạc nhiên của bạn học.

 

Minh Văn Tâm đỏ từ đầu xuống chân, chạy mất.

 

“Sao cô ăn nhỉ?”

 

Tiết cuối là bơi, Tần Tâm Khê vẫn đang buôn chuyện với Tô Dương.

 

đoán là mất mặt thôi. Trước cũng vây quanh, bây giờ bên cạnh chẳng còn thú nhân nào.”

 

Tô Dương: “Không vẫn để bảo vệ bên cạnh cô ?” Cô Ôn Vân Tụ .

 

Tần Tâm Khê: “Có, nhưng vì chịu phối hợp để cô thanh tẩy nên đuổi .”

 

Các Thuần Dưỡng Sư đều đồ bơi, khởi động xong thì bắt đầu xuống nước.

 

Giáo viên qua bục giám sát.

 

“Vùng xâm biến gồm cả vùng nước và ven biển. Không yêu cầu các em giỏi lặn đến mức nào, nhưng ít nhất bơi và nín thở.”

 

Ban đầu, khi tỷ lệ giữa Thuần Dưỡng Sư và thú nhân, Tô Dương còn tưởng thế giới sẽ coi Thuần Dưỡng Sư như “báu vật”, nuôi nhốt và cất kỹ.

 

Không ngờ .

 

Đây chỉ là học bình thường, giống huấn luyện đặc vụ .

 

Nghe Tần Tâm Khê , lên năm hai còn học vũ khí lạnh.

 

Tô Dương quạt nước: “Sao dùng vũ khí nóng, cứ thế nghiền thẳng qua chẳng xong ?”

 

Tần Tâm Khê kìm , uống một ngụm nước lớn sặc hai cái. Tô Dương vội qua vỗ lưng.

 

Giáo viên sang, thấy mới chậm bước.

 

Bình , Tần Tâm Khê : “Nhìn là từ ngoài tới. Vùng xâm biến thể dùng vũ khí nóng, bất cứ vũ khí nóng nào cũng sẽ dị thể xâm biến bạo động, dẫn tới triều xâm biến đáng sợ hơn.”

 

“Cho nên chuyên gia , khái niệm 【xâm biến】 thật là cách hành tinh nhắc nhở chúng đừng tiếp tục phát triển khoa học kỹ thuật quá mức.”

 

Thì .

 

 

Tiết bơi kết thúc, tắm xong .

 

Tô Dương liếc một cái thấy Vưu Tuyết chờ bên ngoài.

 

tới còn thấy nhíu mày.

 

“Tóc lau khô sẽ lạnh.”

 

Lại đưa tới khu vực công cộng sấy tóc.

 

Sấy khô chải suôn, Tô Dương tưởng xong , nhấc m.ô.n.g lên nhẹ tay ấn xuống.

 

Vưu Tuyết hài lòng lắm một hàng sản phẩm chăm tóc trong tủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-26-phan-bo.html.]

“Đều là loại cơ bản, tạm thời đành để cô chịu thiệt dùng chúng. Hội trưởng cho đặt loại đặc biệt, dự kiến ngày mai sẽ giao tới.”

 

Tóc cẩn thận thoa tinh dầu, lúc em trai mới lộ vẻ như thể “cuối cùng cũng dễ chịu”.

 

Tô Dương nghi chứng ám ảnh cưỡng chế.

 

“Không mỗi đưa đón đều hai ?”

 

Cuối cùng cũng ngoài, Tô Dương hỏi.

 

Vưu Tuyết: “, nhưng Dạ Quang thói quen ẩn nấp. chỉ bắt khí tức của ở gần đây, gần. Ở…”

 

Dưới chân bỗng như giẫm thứ gì đó, một vật mềm cứng. Tô Dương vội nhấc chân xuống.

 

Một đoạn rắn cùng màu mặt đất giật bật sang bên, lộ màu vốn .

 

Tô Dương: “Ở chân .”

 

“… .”

 

Khóe môi Vưu Tuyết càng kéo thẳng, từ cao với con rắn: “Ngài Dạ Quang, thất lễ.”

 

Rắn thè lưỡi.

 

Cũng .

 

Loại thú nhân như họ thích tùy ý biến lớn biến nhỏ cũng , màu ngụy trang khó phát hiện, nên thường giẫm cắn.

 

May tỉnh táo theo Tô Dương, thuận bản năng c.ắ.n cô một cái.

 

Bị giẫm đau, giống cái mới đau.

 

Dạ Quang chậm rãi bò, vùi đầu .

 

giẫm hỏng ?”

 

Thú nhân hướng nội quá. Tô Dương chủ động xổm .

 

vẫn sợ c.ắ.n trúng độc, cô chỉ nhặt một cành cây chọc chọc: “Anh đây sẽ còn khác giẫm. Nếu hiểu, c.ắ.n , mang về cũng .”

 

Cô đưa tay về phía rắn.

 

Vưu Tuyết cụp mắt, sợi dây bạc cũng rủ xuống theo.

 

Cậu nhắc: “Nuông chiều như sẽ thú nhân hình thành thói quen .”

 

Tô Dương ngẩng đầu: “Thế cũng tính là nuông chiều ?”

 

Đối diện ngón tay cô, Dạ Quang rụt , lưỡi liên tục thò .

 

Con từ đầu ngón tay cũng tỏa ấm, giống một nguồn nhiệt di động khổng lồ. Hắn quấn lên, thoải mái gác cằm xuống.

 

Tô Dương lục khăn giấy trong túi, vuốt từ đầu tới đuôi một lượt, lau lớp bụi bên ngoài.

 

“Xì.”

 

Một âm thanh rõ nghĩa, chẳng gì.

 

Mọi thứ đều lấy ý của Thuần Dưỡng Sư đầu. Nếu cô để ý, Vưu Tuyết cũng thêm.

 

Thấy Tô Dương về ký túc xá , mới hỏi: “Hôm nay cô định về khu Bạch Tháp?”

 

Tô Dương lúc mới vỗ đầu: “Quên mất.”

 

Cô quên chuyện của Ôn Vân Tụ.

 

Hôm nay giáo viên còn giảng về tính lệ thuộc của thú nhân, uyển chuyển bảo cô hai ngày thể nghỉ.

 

Những tiết bỏ lỡ gom học bù, dù cô vốn cũng học bù.

 

khoa trương, nào là “thú nhân trung thành lâu dài với bạn đời, xu hướng chỉ nhận một bạn đời duy nhất. Cầu ngẫu thất bại sẽ u uất ăn uống, bạn đời để ý sẽ ủ rũ ăn uống, bạn đời qua đời thậm chí sẽ tuyệt thực c.h.ế.t theo.”

 

Tô Dương: Cứ là chán ăn .

 

Cô thấy lời Cô Ma thực tế lắm. Dù thú nhân nhiều như , chắc chắn tính cách mỗi khác .

 

Ngay bên cô vài ví dụ, tính báo đen thì cứ lấy Ôn Vân Tụ .

 

Hội trưởng trông tao nhã cao quý, ung dung tự nhiên, thế nào cũng giống kiểu sẽ c.h.ế.t theo tình yêu đúng ?

 

Tô Dương thấy với chuyện ghép đôi, cũng cũng , cũng chẳng .

 

Có Thuần Dưỡng Sư phù hợp, tiếp nhận lợi nhiều hơn hại, đương nhiên sẽ việc lợi cho .

 

Cô tiện tay nghịch con rắn quấn cổ tay trái, bất cẩn quên mất là một thú nhân đàng hoàng, tự lẩm bẩm:

 

“Mắt phủ mờ , sắp lột da ?”

 

Dạ Quang lim dim sờ tỉnh.

 

Rắn chớp mắt, cũng thể nhắm mắt.

 

Mắt luôn mở, chỉ dựa lớp giác mạc trong suốt phủ nhãn cầu bảo vệ.

 

khó đang ngủ thức.

 

Chỉ Dạ Quang đoạn đường hề ngắn , cô đ.á.n.h thức bao nhiêu .

 

Tay giống cái mềm và ấm, động tác vuốt theo vảy dịu dàng.

 

Lực như lẽ dễ chịu.

 

 

Loading...