[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 27: Đã Hạ Âm Lượng Mà Cho Tôi Nghe Cái Này À?

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùi giống cái, thích.

 

Có dấu vết của thú nhân đang trong kỳ phát tình, bực bội.

 

Chóp đuôi rắn sốt ruột khẽ đập.

 

giống cái gì, còn đang quấn đuôi chơi.

 

Đuôi con rắn nhỏ cỡ nhọn nhọn, linh hoạt đung đưa, sinh như để bóp nghịch.

 

Tô Dương chơi tay, quần áo cũng quấn nhăn.

 

Đến ký túc xá hội trưởng, cô thả rắn xuống: “Đi .”

 

Con rắn đang cố gắng thích nghi: đờ đẫn.jpg.

 

Không sờ nữa ?

 

Ôn Vân Tụ đón, tự nhiên bên cô, cổ tay trái một cái.

 

Trước mặt khác ăn mặc chỉnh tề, vài câu công việc với Vưu Tuyết, tận mắt họ rời .

 

Sau đó nhà.

 

Cửa khẽ khép, ổ khóa phát tiếng “tách”.

 

Tô Dương đầu .

 

Khóa cửa ?

 

Việc đầu tiên khi về phòng là rửa tay. Cô ấn xà phòng, xoa đầy bọt thì chóp mũi khẽ động.

 

Khứu giác biển hoa ngâm đến mất nhạy, nhưng qua gương cô vẫn thấy tulip lan phía .

 

Ôn Vân Tụ từ giữa hoa tới, như thấy tinh thần thể của đang mở rộng lãnh địa.

 

Chúng chen chúc, chiếm đầy gian Tô Dương.

 

Từ lúc cửa, tay nắm dấu tay cô, sàn dấu chân cô, bồn tắm cô ngâm hôm qua mà hôm nay dùng. Trong lúc cô học, tulip chiếm hết nơi .

 

Hành vi tổ hiếm gặp còn bao gồm việc thu thập đồ vật mùi bạn đời, tạo gian khép kín để cảm giác an .

 

Không gian ép hẹp , Ôn Vân Tụ chỉ thể cô.

 

Qua gương, Tô Dương thấy cụp mắt, từ phía nắm tay cô.

 

Lòng bàn tay lớp chai mỏng áp lên mu bàn tay cô, cẩn thận xoa từ đầu ngón tới kẽ tay.

 

Sau đó dòng nước xối xuống, rửa trôi bọt trắng, để lộ hai bàn tay chồng lên .

 

Tay lớn hơn tay cô một vòng, làn da trắng sứ trong sáng.

 

Tô Dương từng dòng nước như cũng thể gợi cảm giác mê loạn.

 

bắt đầu khó thở, đầu óc lâng lâng, ngơ ngẩn như vẫn đang ở trong lĩnh vực tinh thần của .

 

Trong những cánh hoa mở luôn bám những chấm phấn vàng nhạt li ti.

 

Chỉ cần cô gần đó, thậm chí chỉ yên, biển hoa cũng như gặp gió nhẹ.

 

Làn khói phấn vàng mịn thong thả bay, nhanh chậm bám lên da lộ ngoài, vùi lấp miệng mũi, chiếm lấy thở của cô.

 

Giống hệt động tác của bây giờ.

 

Tô Dương nhớ câu lén hỏi Cô Ma hôm nay:

 

“Phân biệt thế nào giữa việc quyến rũ và trúng độc?”

 

“Nếu dị ứng phấn hoa hoặc lông, họ dị ứng với thú nhân ?”

 

Vẻ mặt Cô Ma lúc khó diễn tả.

 

Trước hết cô trả lời câu .

 

“Không khả năng . Từ nhỏ chúng tiêm vaccine chống dị ứng. Lúc ở bệnh viện em cũng tiêm .”

 

Sau đó cô : “Nếu em hỏi Ôn Vân Tụ thì thể rõ. Làm hại Thuần Dưỡng Sư là tội nghiêm trọng. Trừ khi đầu óc vấn đề, nếu sẽ bỏ vợ mà phạm pháp.”

 

Dừng một chút: “ em ý thức đề phòng nguy hiểm như . Những tiết sẽ dạy phân biệt độc tố, đến lúc đó chú ý .”

 

“Đang nghĩ gì?”

 

Chỉ thất thần một chút, Ôn Vân Tụ nhận .

 

“Rửa xong .” Anh , cầm khăn khô mềm bên cạnh, tỉ mỉ lau sạch từng giọt nước tiện tay đặt sang một bên.

 

Tô Dương tưởng sẽ buông tay.

 

Ôn Vân Tụ lật tay cô, ngửa lòng bàn tay lên, trải mặt .

 

Ánh mắt dừng lòng bàn tay mềm của cô.

 

Nhìn vài giây chậm rãi cúi đầu.

 

Đầu ngón Tô Dương như sợ nhột, vô thức co nhẹ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-27-da-ha-am-luong-ma-cho-toi-nghe-cai-nay-a.html.]

Hơi thở phả xuống, chóp mũi khẽ chạm.

 

Từ góc của Tô Dương chỉ thấy hàng mi dày và đường sống mũi .

 

Đôi môi mềm lướt qua lòng bàn tay.

 

Ôn Vân Tụ ngước mắt, giữ đốt ngón tay cô, dịu giọng đề nghị: “Vẫn nên tắm ?”

 

Tắm một , bộ quần áo.

 

 

“Khứu giác thú nhân nhạy, nhất là thời kỳ đặc biệt.”

 

Tô Dương sấp trong bồn tắm tìm kiếm: 【Tulip cũng ?】

 

Thú nhân tinh thần thể hệ thực vật nhiều, Tô Dương hoa mắt lướt câu trả lời, ngón tay đang kéo xuống vuốt ngược lên.

 

“Cái gì đây… mười tám cách chơi với thú nhân hệ thực vật.”

 

【Tài (trái tim) nguyên (trái tim) siêu (trái tim) nét】

 

【Bấm (trái tim) (trái tim) xem (trái tim) ngay】

 

Chữ nhấp nháy thế , đắn!

 

Đồi trụy thấp kém!

 

báo cáo!

 

Tô Dương đầy chính nghĩa bấm , loay hoay điền tuổi.

 

Trang web xác nhận trưởng thành tự động chuyển trang.

 

【Tulip thuộc họ loa kèn, chi Tulipa, hoa đơn mọc ở ngọn, màu sắc phong phú.】

 

Tô Dương: “?”

 

Giọng máy vẫn : 【Ưa đất chua, thoát nước …】

 

hạ âm lượng xuống mà cho cái ?

 

【Khi sinh trưởng, hàng nghìn rễ tơ mảnh như những đầu tận cùng thần kinh nhạy bén nhất, thăm dò về phía với tốc độ khó tưởng tượng, chậm rãi và kiên nhẫn mở rộng trong tầng đất.】

 

【Thỉnh thoảng gặp đá cứng, bộ rễ sẽ cực kỳ kiên nhẫn quấn lấy, tiết chất khó nhận , từng chút mềm, phân giải bao chặt. Sự chinh phục dẻo dai mang nét cố chấp im lặng riêng của thực vật.】

 

Tô Dương cảm xúc tắt .

 

Báo cáo .

 

-

 

Lúc ăn cơm, Ôn Vân Tụ khôi phục bình thường. Tô Dương với chuyện thị lực lên.

 

nhớ trong báo cáo khám sức khỏe ghi thị lực đây.”

 

Tô Dương c.ắ.n đũa nhớ : “Báo cáo nộp , là bao nhiêu nhỉ…”

 

Ôn Vân Tụ đưa miếng thịt cắt sang, một con .

 

Tô Dương: “Ừm? Anh ?”

 

Anh : “Đương nhiên, báo cáo của em vẫn ở chỗ .”

 

Thấy cô định dậy, : “Ở phòng sách tầng hai, vội, ăn xong xem. Ngày mai kiểm tra để đối chiếu.”

 

Tô Dương háo hức: “Thị lực của rõ hơn, chắc chắn ảo giác! Vậy chúng thêm nữa, còn tiếp tục tiến hóa ?”

 

“Có lẽ .”

 

“Oa, Thuần Dưỡng Sư ở chỗ các thật!”

 

“Những Thuần Dưỡng Sư khác lợi ích rõ như .”

 

Tô Dương: “Hả?”

 

Ôn Vân Tụ: “Độ ghép đôi càng thấp, Thuần Dưỡng Sư nhận càng ít. Bình thường thú nhân phản bổ mười phần, Thuần Dưỡng Sư chỉ tiếp nhận bốn phần.”

 

Còn hôm qua cho bao nhiêu, Tô Dương nhận bấy nhiêu.

 

Ôn Vân Tụ lo cấp tinh thần của cô quá thấp nên phản bổ quá nhiều, nhưng hiệu quả vẫn cực kỳ rõ.

 

Tô Dương ăn thịt, đang nghĩ gì.

 

Một lát , cô nuốt xuống hỏi: “Nếu cứ để phản bổ, tổn hại ?”

 

“Không.” Ôn Vân Tụ thản nhiên : “ thể nuôi em tới cấp SS.”

 

Nếu tự tin như , Tô Dương cũng khách sáo.

 

Ăn xong tiêu thực, đ.á.n.h răng thật kỹ, hai tới phòng ngủ của Ôn Vân Tụ.

 

Ban đầu Tô Dương định tới sofa phòng khách.

 

Ôn Vân Tụ kéo cô : “Vào phòng ngủ của nhé?”

 

 

Loading...