[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 3: Tôi Muốn Làm Chó Của Cô Ấy

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi đưa tới bệnh viện, Tô Dương một loạt kiểm tra diện, báo cáo giờ vẫn trong tay cô.

 

Ngoài việc chứng minh cơ thể cô khỏe mạnh, đó còn nhiều liệu cô hiểu.

 

Mệnh Tùng Lam : “Đang phân tích cấp bậc tinh thần thể của cô.”

 

“Cấp bậc chia từ E đến SSS, hiện tại cô là cấp E.”

 

“Để bảo vệ an cho cô, Đế Quốc sắp xếp trường học. Ngày mai xuất viện là cô thể học.”

 

Tô Dương vẫn hồn khỏi cú sốc “một vợ nhiều chồng”.

 

Có lẽ vì quá chấn động, tinh thần d.a.o động mạnh, con cừu nhỏ đang be be bỗng biến mất.

 

Tô Dương vô thức với tay: “Ơ?!”

 

“Cô thức tỉnh, tinh thần thể còn định, cấp bậc quá thấp cũng đủ duy trì tinh thần thể hoạt động lâu bên ngoài. Sau khi tìm chiến đội thì từ từ trưởng thành là .”

 

Mệnh Tùng Lam gọt táo : “Vị trí mở lỗ sâu quá ngẫu nhiên nên thể đưa cô trở nơi cũ. Sau và Đế Quốc sẽ chịu chi phí sinh hoạt cho cô.”

 

Con bọ rùa bảy chấm chen : “ đúng, sinh hoạt phí của cô bao hết, cần gì cứ .”

 

Hắn xoa xoa chân: “ lúc con. Nếu cô bằng lòng, con gái …”

 

Mệnh Tùng Lam đưa táo cho Tô Dương, mà như .

 

“Xin , khi cô đ.á.n.h dấu chiến đội của , cơ quan hữu quan giao giám hộ. Hơn nữa chịu trách nhiệm cho sơ suất , ngoài tiền phạt còn chọn một trong hai: tù hoặc lưu đày.”

 

Con bọ rùa bảy chấm xụ mặt.

 

“Rộp” một tiếng, Tô Dương c.ắ.n một miếng táo.

 

Vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác.

 

Ngơ ngác xuất viện, ngơ ngác đăng ký dân cư, ngơ ngác đến trường thủ tục nhập học.

 

Khi hai chân thực sự chạm đất, trong tay cầm giấy báo nhập học.

 

Lúc Tô Dương mới thực sự cảm giác chân thật.

 

Thật sự xuyên .

 

Không về nhà nữa

 

Tô Dương bất giác nhớ tới bố … trọng nam khinh nữ.

 

Nhớ tới dư tài khoản… tới năm trăm.

 

Nhớ tới việc học… nghiệp xong khi còn tìm việc.

 

… Ủa?

 

Không về nữa, hình như cũng khá ?

 

Sau lưng truyền tới tiếng nức nở.

 

Người đàn ông trung niên do bọ rùa bảy chấm biến thành che mắt.

 

“Đây chính là cảm giác đưa con gái học ? Cuối cùng đời cũng trải nghiệm . Huhu, cho dù lưu đày cũng vui.”

 

Mệnh Tùng Lam thèm để ý .

 

tự đeo cặp lên lưng Tô Dương: “Bên trong chúng , cô tự học nhé. Ăn uống, chi tiêu ở trường, chuẩn một thẻ ngân hàng cho cô dùng hằng ngày.”

 

Dặn dò xong, cô lùi một bước, đ.á.n.h giá Tô Dương.

 

Mái tóc đen ngoan ngoãn buông xuống vai, gương mặt trắng trẻo, đôi mắt hạnh sạch sẽ trong veo vẫn còn vẻ bỡ ngỡ khi mới tới… và thoáng chút hưng phấn?

 

Chắc là nhầm thôi.

 

Mệnh Tùng Lam nghĩ.

 

“Đi , trong trường tới đón cô.”

 

Tô Dương vẫy tay chào hai .

 

Đeo cặp cho ngay ngắn, cô hít sâu tự lẩm bẩm: “Thế chẳng đúng chuyên ngành … còn một vợ nhiều chồng nữa chứ!”

 

Dù con bướm là một mối nguy hiểm tiềm tàng.

 

một thế giới động vật, đáng yêu quá .

 

 

10 phút .

 

Tô Dương bước qua cổng trường, chạm mắt với một con rắn nhỏ cây bên cạnh phòng bảo vệ.

 

Con rắn lục đảo màu xanh lam mộng ảo.

 

Thân hình thon dài, đường nét mượt mà, cái đầu tam giác đôi mắt to và sáng.

 

Trong một thế giới mà và động vật thể biến đổi qua , Tô Dương chắc đây thú nhân .

 

Cô chào một tiếng, con rắn vẫn nhúc nhích.

 

Chắc nhỉ… nếu là ít nhất cũng đáp cô một câu chứ.

 

Phòng bảo vệ bảo vệ, Tô Dương rốt cuộc ai sẽ tới đón .

 

Cô thậm chí còn xổm xuống quan sát kiến, sợ thấy một thú nhân kiến nào đó.

 

Lại đợi thêm năm phút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-3-toi-muon-lam-cho-cua-co-ay.html.]

 

Không chịu nổi khí lạnh tháng 1, cô quyết định tự lực cánh sinh.

 

Ánh mắt lướt qua mấy tòa nhà, cô chọn tòa trông thuận mắt nhất, đoán đó là giảng đường vui vẻ về phía .

 

Trong khi đó, tại phòng hội trưởng.

 

Nội bộ Học viện Tác chiến Số Một vận hành theo cấu trúc kim tự tháp, phần lớn công việc đều do hội học sinh quản lý.

 

Bao gồm cả học sinh chuyển trường tới từ thế giới khác.

 

“Nghe xui xẻo xuất hiện gần nhà tù Hắc Tháp, còn thể nguyên vẹn thoát khỏi tay tội phạm cấp 3S. Thuần Dưỡng Sư cũng chút bản lĩnh đấy.”

 

Chàng trai đang đôi tai mèo phủ lông hồng khẽ giật giật theo bản năng, vài lọn tóc hồng ngắn rơi trán, khóe môi nhếch lên, làn môi đỏ lộ chiếc răng nanh trắng nhọn.

 

Chiếc đuôi dài mảnh đung đưa hai bên, khoanh tay tựa bàn.

 

Nhìn giờ, cau mày hỏi: “Hội trưởng, bảo ai đón cô ? Sao còn tới?”

 

“Vưu Tuyết. Cậu vẫn ?”

 

Sau bàn việc vang lên giọng ôn hòa của một thanh niên. Anh ngẩng đầu, bàn tay khớp xương rõ ràng vẫn cầm bút máy, ngòi bút sột soạt giấy.

 

“Vừa còn thấy ở căng tin. Thằng nhóc đó quên chứ?”

 

“Quả thật khả năng.” Thanh niên tranh thủ gật đầu mỉm . “Vậy phiền Tạ Lợi xem giúp nhé.”

 

“Con ch.ó đó đúng là chẳng đáng tin chút nào.”

 

Tạ Lợi lẩm bẩm thẳng, chiếc đuôi khó chịu quất hai cái.

 

Hắn tới căng tin tìm ch.ó , khu là địa bàn của thú nhân họ chó.

 

Khắp nơi đều mùi chó.

 

Tạ Lợi mặt cảm xúc bịt mũi, tìm thấy giữa một đám chó. Quả nhiên đang ăn ngấu nghiến.

 

“Này, bảo em trai đón , các đón ?”

 

Tát Tuyết đầu.

 

Mái tóc trắng bạc bông xù vểnh lên, thấy .

 

Hai bên chân mày mỗi bên một nốt ruồi nhỏ, đuôi mắt cong như trăng non, miệng nhét đầy thức ăn, rõ chữ: “Bọn đói, để rắn .”

 

Tạ Lợi bịt mũi hừ một tiếng, chẳng khách sáo giơ chân đá thẳng ghế của .

 

Chiếc quần đen ôm lấy đôi chân thon dài thẳng tắp, đôi bốt sạch một hạt bụi.

 

Tát Tuyết cùng chiếc ghế lắc lư một cái, nhai xương vô tội hỏi: “Cậu ?”

 

“Tháng mấy ? Rắn ngoài là ngủ đông ngay, còn bảo đón?”

 

Tát Tuyết ngẩn chớp mắt, lâu mới bừng tỉnh: “… ha… ngay!”

 

Hắn tranh thủ và mấy miếng cơm thật nhanh.

 

Tạ Lợi đầu mất.

 

Hắn lười chuyện với mấy con ch.ó ngốc .

 

Rời căng tin, thẳng tới cổng trường, bóng lưng nhanh chóng biến mất.

 

Tát Tuyết vội ăn nốt miếng cuối cùng.

 

Hắn lau miệng dậy, một cánh tay bỗng khoác sang chặn .

 

“Trường sắp tân sinh ? Thú nhân Thuần Dưỡng Sư?”

 

Tát Tuyết gỡ tay đối phương , ngây ngô: “Hình như là Thuần Dưỡng Sư, nhanh.”

 

Mấy thú nhân họ ch.ó khác .

 

Người hỏi sờ cằm: “Thuần Dưỡng Sư…”

 

-

 

Bên ngoài.

 

Tát Tuyết đuổi kịp. Hai một một thấy con rắn ngủ say như c.h.ế.t cây.

 

Tát Tuyết nhặt cành cây chọc chọc: “Cậu thấy tân sinh ?”

 

Con rắn đột nhiên chọc tỉnh, phắt dựng , há miệng lộ răng độc.

 

“Xì!”

 

Tát Tuyết lùi một bước, quanh ngơ ngác hỏi: “Có lạc tân sinh ?”

 

Tạ Lợi nhếch môi giễu cợt: “Cậu cũng .”

 

Trường bảo vệ nhưng camera. Hắn mở camera giám sát, thấy tân sinh .

 

“Người nhỏ xinh quá trời!”

 

Mắt Tát Tuyết sáng lấp lánh, đầu ngón tay chọc lên hình Tô Dương màn hình: “Nhỏ xíu … là con gái nữa!”

 

Tạ Lợi lạnh lùng châm chọc: “Góc từ xuống thì cũng nhỏ. Bỏ móng ch.ó .”

 

Tát Tuyết mặc kệ.

 

Hắn ôm ngực, đôi mắt đen sáng tràn đầy vui vẻ: “ thích cô quá… chiến đội , ch.ó của cô !”

 

 

Loading...