[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 30: Đồ Chơi Phát Nổ
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô Ma hiểu lắm nỗi lo của học sinh .
Trong thời gian dạy cô, Cô Ma nhạy bén phát hiện thế giới đây của cô khác thú thế ở nhiều chỗ.
Quan hệ hôn nhân là một trong những khác biệt lớn nhất.
Suy nghĩ một lát, Cô Ma giảng bài luôn tại chỗ, còn gọi những học sinh khác tới xung quanh .
“Em quá xem nhẹ 【đánh dấu】 .”
“【Đánh dấu】 là chiếc gông dịu dàng trói buộc thú nhân, là mối liên kết chống đỡ thế giới tinh thần. Một khi họ tự nguyện đeo lên thì vĩnh viễn thể tháo. Trong lịch sử nghìn năm của thú thế, chỉ ít trường hợp thú nhân hại Thuần Dưỡng Sư của .”
Tô Dương lập tức : “Cô xem, vẫn mà!”
Cô Ma trợn mắt: “Nghe hết.”
“Trong mấy trường hợp , khi Thuần Dưỡng Sư qua đời, thú nhân chịu nổi việc xa bạn đời nên nuốt t.h.i t.h.ể của bạn đời.”
Tô Dương: “Ờ ờ ờ?”
Cái cũng ăn ?!
Hay thật, chán ăn đổi sang ăn đồ lạ .
“Sau khi nuốt xong, thú nhân cũng tự sát.”
“Loại tình cảm thể miêu tả rõ. Đợi em đ.á.n.h dấu một thú nhân sẽ hiểu.”
…
Khu an xây cho những tình huống khẩn cấp tương tự, tòa nhà giảng dạy.
Không gian rộng, cánh cửa dày hơn vai Tô Dương.
Thú nhân vây chặt ba lớp trong ba lớp ngoài bảo vệ, các Thuần Dưỡng Sư trong khu an vẫn bình tĩnh như thường.
Tần Tâm Khê còn c.ắ.n cán bút thú nhân dạy bù.
Nơi đây sách, nước, vũ khí đều đầy đủ.
Tô Dương nghĩ cũng học thuộc ít lịch sử , rút sách lịch sử .
Lúc học, bất cứ thứ gì khác cũng hấp dẫn hơn sách giáo khoa.
Ánh mắt đặt sách chẳng từ lúc nào chuyển sang chiếc đuôi bên cạnh.
Tạ Lợi luôn ở cạnh cô. Lúc cảnh giới, tai dựng nhạy bén, đuôi tự nhiên rủ xuống. Thỉnh thoảng tiếng gì thì khẽ động.
Mèo màu hồng, hiếm thật. Tô Dương đưa tay…
Tạ Lợi nhận , đầu.
Tô Dương lập tức tỉnh táo, trở tay nhét sách lịch sử cho .
Tạ Lợi: “?”
Mặt tròn, mắt cũng tròn, là một chú mèo đầu tròn .
Trong lòng Tô Dương nghĩ thế, ngoài miệng : “Anh hỏi bài giúp ?”
Tạ Lợi gật đầu, ánh mắt quét một vòng.
Xác nhận an , xuống mặt cô, lật trang, thấy phần cô đ.á.n.h dấu trọng điểm.
Lịch sử cận đại.
Hắn hỏi: “Tinh thần thể của hoàng đế đương nhiệm Đế Quốc là gì?”
“Bạch tuộc Dumbo!” Tô Dương nhớ rõ vì hình minh họa cực kỳ đáng yêu.
“Bà là Thuần Dưỡng Sư thú nhân?”
“Thuần Dưỡng Sư. Trong đội chiến đấu quyền tổng cộng hơn một trăm thú nhân.”
“Nêu ba thành tựu của bà .”
Bên ngoài , là những Thuần Dưỡng Sư khác.
Lúc xảy chuyện đúng buổi trưa, học sinh ở nhà ăn, ở ký túc xá, vị trí phân tán.
Khi một thú nhân hộ tống Thuần Dưỡng Sư , Tô Dương thấy một tia đỏ lóe qua.
Cô định lên tiếng, Tạ Lợi nhanh hơn, gập sách bật dậy, đè thẳng xuống.
Những thú nhân bên cạnh đồng loạt cảnh giác sang.
Tạ Lợi quyết đoán giật một con kiến đồ chơi áo đối phương. Trước khi ném xa, chỉ kịp về ôm Tô Dương lòng, đồng thời quát: “Nằm xuống!”
Bị ép chặt ngực, mũi Tô Dương va đến đau.
Như đáp lời , con kiến đồ chơi ném phát tiếng “tít tít” gấp gáp, vang rõ, giống tiếng đếm ngược cao và dồn dập, tim đập nhanh.
“Tít…”
Tiếng cuối vang lên, tất cả đều xuống ôm đầu.
Sau tiếng kéo dài là một tiếng “bụp”.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-30-do-choi-phat-no.html.]
Ôn Vân Tụ mặt đất đột nhiên đầu.
Con thạch sùng nhốt trong lồng cách ly im, Vưu Tuyết mang máy phân tích cầm tay tới quét.
Mùi của kẻ địch cách ly, Dạ Quang cũng bình tĩnh .
Con trăn khổng lồ “” khung cảnh phá hủy xung quanh, co , , đờ đẫn thè một đoạn lưỡi.
Ôn Vân Tụ giữa tinh thần thể của .
Những cây khổng lồ đáng sợ rủ bên , càng gương mặt bình tĩnh tuấn tú.
Khi cảm xúc Tô Dương d.a.o động dữ dội, như cảm giác, từ từ nhíu mày.
“Rà soát bộ trường, gì bất thường báo cho .”
Dặn xong, về phía khu an : “ qua xem.”
Theo phong cách hành động của Ân Thố, sẽ chỉ thả một món đồ chơi , chắc chắn trong trường còn thứ khác.
Vì dính mùi Ân Thố, chúng Dạ Quang phát hiện sớm khi lẻn nên mới bại lộ.
Người khu an đều quét cơ thể nghiêm ngặt để tránh mang bất cứ vật khả nghi nào .
thực lực Ân Thố khó lường, tính tình thất thường. Ôn Vân Tụ cũng chắc khu an thể ngăn .
Anh nhanh chóng xuống tầng. Lúc qua máy quét, khóe mắt thấy một điểm khác thường.
Nơi động tay chân.
Sắc mặt Ôn Vân Tụ trầm xuống.
Giáo viên học sinh trong khu an ân oán với Ân Thố. Dù trả thù Dạ Quang cũng nên tới đây.
Trừ phi độ ghép đôi giữa Tô Dương và .
Trước khi tìm hiểu lấy tin bên ngoài bằng cách nào, Ôn Vân Tụ bình tĩnh suy đoán phản ứng thể .
Vui? Giận? Tò mò?
Mọi cảm xúc hỗn loạn phức tạp đều vô hình xoa dịu khi bước khu an , thấy Tô Dương nguyên vẹn.
Anh thở phào.
Vai đang căng vô thức thả lỏng.
Sau đó ngạc nhiên phản ứng cơ thể của chính .
Không khí trong tầng ngầm kỳ lạ. Ai nấy đều vẻ cạn lời, lượt bò dậy khỏi đất.
Ôn Vân Tụ: “Có chuyện gì?”
“Hội trưởng.”
Tạ Lợi vẫn ôm Tô Dương, lấy che kín cô, hất cằm về góc phòng.
“Đồ chơi của Ân Thố nổ.”
vụ nổ dữ, thậm chí còn bằng pháo nhỏ ngày Tết.
Sau tiếng “bụp” cuối cùng, món đồ chơi vỡ hai ngay tại chỗ.
Không lửa, sóng xung kích, cũng đám mây hình nấm như tưởng tượng.
Từ chỗ vỡ phun một lượng lớn, cực kỳ dày đặc… kim tuyến và giấy màu lấp lánh đủ sắc.
Màu sắc rực rỡ bay lả tả, chớp mắt phủ kín quanh con kiến, trong khí tỏa mùi kẹo ngọt rẻ tiền.
Khu an im phăng phắc.
Chỉ tiếng kim tuyến chậm rãi rơi và tiếng khoa trương đột ngột phát từ món đồ chơi:
“Surprise!!!”
“Tặng Thuần Dưỡng Sư yêu của , Tô Cừu Be Be! Chúc hôm nay cô vui vẻ, nhớ nghĩ tới nhé!”
Vài giây .
lúc các thú nhân thử tới kiểm tra.
“Ồ đúng !”
Những xung quanh lập tức rạp xuống.
“Cô thích thỏ be? Be be be be be?”
Sau đó là một chuỗi tiếng cừu kêu thật dài của .
Giọng ngọt nhão kéo dài, đuôi âm còn uốn lên.
Nghe đến mức mày Tạ Lợi càng nhíu, cừu nhỏ liên tục cào móng.
Tô Dương ngẩng đầu khỏi lòng Tạ Lợi, vẻ mặt ngơ ngác.
Tạ Lợi: “Đừng để ý , đầu óc bệnh.”
Một lúc , các thú nhân mới tới gần.
Xác nhận đồ chơi hỏng, bên trong còn gì, nguy cơ tạm thời giải trừ.