[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 36: Thú Nhân Đẹp Là Đủ

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Động tác giãn cơ tiếp theo còn biến thái hơn, liên quan đến ép háng và vặn cột sống.

 

Tô Dương đau đến nhăn nhó, cảm giác như một tấm hợp kim titan đang cưỡng ép chẻ đôi từ giữa.

 

kìm mà kêu oai oái.

 

Tạ Lợi lập tức buông tay.

 

Cả lẫn báo tuyết bên cạnh đều dọa đến cụp tai thành hình cánh máy bay.

 

Con báo tuyết mù lén lút chẳng từ lúc nào theo mùi, mò đến phía Tô Dương.

 

Giữ một cách, nó vòng phía .

 

Vì tiếng kêu bất ngờ của cô, nó giật nảy ngay tại chỗ.

 

“Tô Dương, độ dẻo quá kém.”

 

Giọng giáo viên truyền qua loa, gương mặt hổ lạnh lùng vô tình.

 

“Thú nhân, tăng lực hỗ trợ, giúp cô đạt tư thế chuẩn. Chú ý an .”

 

Tăng lực?

 

Tô Dương hoảng hốt sang Tạ Lợi.

 

Tạ Lợi cũng khó xử.

 

Hắn Tô Dương, nỡ xuống tay.

 

Giáo viên quen với cảnh : “Không xuống tay thì đổi . Người bên ,”

 

Lâm Tốc nhướng mày.

 

Đá Cửu Phương Túc Giới một cái.

 

“Cậu … khoan.”

 

Động tác dậy của Cửu Phương Túc Giới khựng .

 

Trong đầu Lâm Tốc nhanh chóng lóe qua một loạt hình ảnh.

 

【Cửu Phương Túc Giới tay】

 

【Động tác gọn ghẽ, khống chế lực】

 

【Dễ dàng như tháo linh kiện】

 

【Xương Tô Dương vang lên một tiếng “rắc”】

 

【Cô hét thảm】

 

【Nước mắt trào , đau sợ hỏi: “Xương… xương chậu của nứt ?”】

 

【Giáo viên quát giận: “Thú nhân , bảo chú ý an hiểu !” “ bảo giúp cô ép háng, bảo bẻ gãy cô !”】

 

【Tô Dương đưa đến phòng y tế kiểm tra】

 

【Không thương】

 

ba bọn họ vẫn cùng phạt】

 

【…】

 

Khóe miệng Lâm Tốc giật giật.

 

Năng lực của là 【Dự Báo Nguy Hiểm】, chỉ thỉnh thoảng mới kích hoạt với những chuyện liên quan trực tiếp đến bản .

 

Lúc Kiến Nguyệt xuất hiện, năng lực còn chẳng hề kích hoạt.

 

Thế mà đúng lúc

 

Lâm Tốc day day mi tâm: “Thôi, để .”

 

Hắn ghét bỏ húc Cửu Phương Túc Giới sang bên: “Tránh . Chẳng tích sự gì.”

 

Đi hai bước tới, thẳng xuống phía Tô Dương.

 

Ánh mắt Tô Dương căng thẳng dõi theo .

 

“Quay , phía .”

 

Lâm Tốc hừ một tiếng, hai tay đặt lên hai bên eo Tô Dương.

 

Đầu ngón tay lún phần thịt mềm mại của cô gái, động tác khựng khẽ, gần như ai nhận .

 

“Thả lỏng, đừng gồng. giúp cô đạt tư thế chuẩn.”

 

Bàn tay lớn hơn Tạ Lợi, gân xanh mu bàn tay nổi rõ ngoằn ngoèo, mang theo cảm giác sức mạnh đang chực bùng lên.

 

Tô Dương còn kịp phản ứng đẩy cúi về phía .

 

Đồng thời đầu gối giữ chặt, cho cô lười biếng co chân.

 

“Ối ối ối. Xì xì xì.”

 

“Không cừu nữa, chuyển sang rắn ?”

 

Giọng Lâm Tốc vang lên đỉnh đầu, mang theo chút ý thản nhiên.

 

lực tay khống chế cực chuẩn, khiến cô cảm nhận độ căng tới giới hạn, thật sự thương.

 

“Ráng chịu chút.”

 

Tô Dương chỉ thể c.ắ.n chặt môi, cảm giác gân cốt sắp kéo đứt.

 

lý do để nghi đang trả đũa cú giẫm chân .

 

Tự dáng vẻ hiện giờ chật vật, cô chỉ cúi đầu, âm thầm tính thời gian để chịu cho qua.

 

Lâm Tốc cụp mắt, ánh dừng gáy cô ướt mồ hôi.

 

Làn da nơi mịn màng, vì dùng sức mà ửng đỏ, lớp lông tơ nhỏ ánh đèn hiện lên rõ ràng.

 

“Ưm…”

 

Những giọt mồ hôi li ti rịn nơi thái dương, men theo gò má đỏ ửng trượt xuống.

 

Tiếng rên khe khẽ vì đau và nén nhịn thoát bên môi.

 

Cô tự c.ắ.n môi , để một hàng dấu răng nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-36-thu-nhan-dep-la-du.html.]

 

Vòng eo mềm mại bàn tay ép cong xuống, tạo thành một đường cong mong manh, như đang trong sự khống chế.

 

Phần da lộ tương phản rõ rệt với làn da màu lúa mì của .

 

“… Bình thường cô tập thể d.ụ.c ?”

 

Lâm Tốc ép dời mắt .

 

Đến khi cất tiếng mới nhận giọng khàn.

 

Tạ Lợi liếc một cái.

 

“Không thích tập, lười.” Bình thường học thì cô cũng thêm, lấy thời gian tập luyện.

 

Tô Dương nhận điều gì khác thường.

 

Còn bực vì chê .

 

Tóc rũ xuống thở nặng nề của cô thổi bay, cô tự cổ vũ trong lòng.

 

Trời sắp giao trọng trách cho nào, ắt hết khổ tâm chí, nhọc gân cốt… “Á ha ha, ai l.i.ế.m đấy?”

 

Chân chợt ngứa, chiếc lưỡi thô ráp gai l.i.ế.m qua, Tô Dương theo bản năng vặn giãy .

 

Quay đầu , là tinh thần thể báo đen.

 

Sao tinh thần thể mất kiểm soát chạy nữa ?

 

Đây thứ hai.

 

Lâm Tốc túm da gáy báo đen, cưỡng ép nhét nó trở về.

 

về mà Tô Dương vẫn thấy nhột.

 

Lần lưỡi, mà là chiếc mũi ươn ướt lành lạnh cứ chạm cô từng cái một.

 

Lâm Tốc cau mày gọi: “Này, , mang tinh thần thể của .”

 

Là báo tuyết của Cửu Phương Túc Giới.

 

Hắn tới đưa tinh thần thể rời khỏi đó.

 

Không hiểu vì , ngửi thấy mùi của cô, cái bụng vốn no thấy đói.

 

Cửu Phương Túc Giới tại chỗ, khó hiểu ấn nhẹ lên bụng .

 

Tạ Lợi môi cô, nghĩ một lúc chủ động chìa cánh tay .

 

“Cô c.ắ.n .”

 

Tô Dương ngẩng đầu lên, thoáng chốc cứ ngỡ đang sinh con, còn Tạ Lợi là nam chính thâm tình kiểu phim xưa, lúc vợ đau đớn thì nghĩa khí ngút trời : “Đừng c.ắ.n , đau lòng.”

 

Cô nặn một nụ khổ sở khéo léo từ chối.

 

Một lát , cô cái đuôi đang quăng qua quăng .

 

“Nếu ngại, thể cho nắm đuôi ? Như sẽ giúp phân tán sự chú ý.”

 

Tạ Lợi trợn tròn mắt.

 

chỉ hỏi thôi, nếu …”

 

Tô Dương còn hết.

 

Một chiếc đuôi màu hồng vòng từ lưng Tạ Lợi tới, đặt lên mu bàn tay cô.

 

Tạ Lợi hoa văn sàn: “Cô nắm .”

 

Tô Dương cẩn thận sờ thử , quan sát phản ứng của .

 

Hàng mi Tạ Lợi run nhẹ, lên tiếng.

 

Được chủ nhân ngầm cho phép, chiếc đuôi trong tay Tô Dương.

 

sức vuốt để phân tán cảm giác đau, lòng bàn tay đầy mồ hôi xoa ngược khiến lông mèo rối tung.

 

Tạ Lợi giữ nổi tư thế xổm, bất đắc dĩ chuyển thành nửa quỳ một gối.

 

Hắn cúi chống tay, lưng khom xuống, cố sức che giấu sự khác thường.

 

Hai má đỏ bừng, cúi đầu, rũ tai.

 

Để lộ phần gáy trắng nõn của thiếu niên, theo động tác lúc nhẹ lúc mạnh của cô mà dần nhuốm một màu đỏ rực diễm lệ.

 

Tô Dương cảm giác như một cục đất sét mềm, đôi tay nhào nặn, vò ép.

 

Kéo thẳng mở , uốn thành đủ loại tư thế.

 

Cô thở hổn hển, ướt đẫm mồ hôi.

 

Lực từ đôi tay phía tác động thế nào đều cơ thể cô phản hồi nguyên vẹn phía .

 

Tô Dương tập luyện đến khí thế ngất trời.

 

Không khí trở nên nóng ẩm, quấn dính một cách khó tả.

 

Mãi đến khi tiết học kết thúc, cô mới thở phào thật dài.

 

Cả mềm nhũn, cô đổ sấp về phía , chẳng còn giữ hình tượng.

 

gương mặt nhăn nhó dữ tợn lúc nãy cũng thấy hết , Tô Dương mặc kệ tất cả, nhớ đến một câu Mệnh Tùng Lam từng :

 

【Thuần Dưỡng Sư trông thế nào quan trọng, thú nhân là đủ】

 

Vừa chuyển mắt, cô đúng lúc thấy Lâm Tốc dậy.

 

Hình vẽ màu xanh đậm gương mặt đẫm mồ hôi của càng trông yêu dị.

 

Hắn l.i.ế.m đôi môi khô, giọng điệu trở vẻ lười biếng quen thuộc:

 

“Cũng . Khả năng uốn nắn khá .”

 

Nói xong, tới máy nước, rót cho một cốc.

 

Khi ngửa đầu uống nước, chiếc áo ba lỗ ướt sũng ôm sát, để lộ đường nét cơ bắp.

 

Trông như cũng trải qua một trận vận động đời.

 

Rõ ràng vận động chỉ cô.

 

 

Loading...