[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 37: Xem Ra Tôi Tới Không Đúng Lúc
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua hết một buổi sáng, Tô Dương thề hôm nay cô sẽ lì ở đây, tuyệt đối nhúc nhích nữa.
Đến trưa ăn cơm, món ngon, cô lập tức bật dậy.
“Thịt nướng, oa, nhà ăn còn tới tận nơi nướng thịt cho nữa ?”
Thịt nướng là để xoa dịu các Thuần Dưỡng Sư.
Đồ ăn ngon quả thật thể chữa lành lòng .
vòm miệng trầy thì tuyệt vời đến thế.
Lúc ăn cháo buổi sáng cô nhận , còn vui vẻ đeo tạp dề xuống ăn thịt nướng.
Miếng đầu tiên miệng, Tô Dương hít mạnh một .
Tạ Lợi: “Sao ? Chân vẫn đau ?”
Tô Dương che miệng: “Không , hình như miệng hỏng .”
Ăn quá nhiều gà rán, giờ vòm miệng cô đỏ hết cả lên.
So , Cửu Phương Túc Giới ăn còn nhiều hơn chẳng , vẫn ăn ngon lành, miệng nhai ngừng.
Ánh mắt Tô Dương sâu kín hẳn.
Tạ Lợi dậy lấy thuốc, đúng lúc chuông cửa vang lên, tiện đường mở cửa.
“Hội trưởng, Dạ Quang?”
Ôn Vân Tụ ngoài cửa, ánh mắt quét một vòng trong phòng.
“Xem tới đúng lúc.”
Tạ Lợi theo phản xạ đáp: “Sao thể.”
Rồi mới nhận tình cảnh tế nhị.
Hắn bên trong cửa, trông hệt như nam chủ nhân.
Hội trưởng mới là đầu.
Tạ Lợi mím môi, nhường đường.
Ôn Vân Tụ nhẹ, bước từng bậc lên.
Dạ Quang theo nửa bước.
Hắn cúi đầu, mái tóc dài gần như che kín gương mặt, chỉ để lộ một đoạn cằm thanh tú.
Rắn nhỏ lột da xong màu tóc mộng ảo, gần như phủ một tầng sáng mờ.
Cả như mới , nhan sắc tăng thêm một bậc.
chính chủ mà tự .
Dường như đang cố hết sức giảm cảm giác tồn tại của .
Người nghiêng sang một bên, trông như bất cứ lúc nào cũng chuẩn chuồn mất.
Ngửi thấy mùi hỗn tạp trong phòng, lặng lẽ thè lưỡi rắn, phân biệt thở cơ thể của Thuần Dưỡng Sư trong đó.
Tô Dương thấy Ôn Vân Tụ thì vui.
Cô dịch một chỗ, hỏi: “Các ăn ? Ăn cùng .”
Ôn Vân Tụ xuống bên cạnh cô.
Tô Dương: “Tát Tuyết… Vưu Tuyết ?”
“Cậu vẫn đang bận.”
Ngay mặt mấy , Ôn Vân Tụ giúp cô chỉnh tạp dề: “Phía tuột .”
“Chắc buộc chặt.”
Tô Dương đưa tay sờ thử.
Bị nắm lấy một cái: “Để .”
Nút dây lỏng lẻo tháo buộc .
Ôn Vân Tụ vẫn bình thản như thường, đầu trở .
“Chuyện của Kiến Nguyệt .”
Tô Dương định đặt đũa xuống.
Ôn Vân Tụ ngăn : “Em cứ ăn tiếp .”
“Ân Thố hình như cũng đang tìm . Vừa nhờ Ân Thố mà bắt vị trí của Kiến Nguyệt, Hắc Tháp bắt đầu truy bắt. Hắn sẽ còn cơ hội tới tìm em nữa.”
Nghe Tô Dương mới yên tâm.
Không cần lo lộ nữa.
Nhận thấy cô ăn chậm khác thường, mày còn cứ nhíu , chuyển mắt Tạ Lợi.
Tạ Lợi: “Niêm mạc vòm miệng xước, ăn xong sẽ bôi thuốc.”
Lâm Tốc thong thả : “Thuần Dưỡng Sư đúng là yếu ớt.”
Thật thể chất của Thuần Dưỡng Sư chỉ ở mức phổ biến của thanh niên Trái Đất, nhưng đặt giữa thú nhân thì vẻ mỏng manh quý giá.
Tô Dương vốn khó chịu vì đau miệng, liền đĩa thức ăn của : “Anh yếu, còn để nguội mới ăn?”
Cho dù bên ngoài uy phong đến , báo đen vẫn là lưỡi mèo, nhạy cảm và sợ nóng.
Ngoài , Tạ Lợi cũng thói quen để đồ ăn nguội bớt.
Hai đồng thời cúi đầu .
Lâm Tốc im luôn.
Tô Dương hỏi: “Sao sợ?”
Cửu Phương Túc Giới trông chẳng chút kiêng dè nào.
Ôn Vân Tụ gắp thức ăn cho cô: “Cậu thể phong bế cảm giác đau, cũng thể chuyển thương tổn chịu sang chỗ khác.”
Tô Dương: 6.
Có năng lực mà dùng để ăn thịt nướng ?
“Vậy chuyển thương tổn cho ai?”
Lâm Tốc khẩy: “Đối tượng chuyển dời nhất thiết là vật sống.”
Năng lực của thú nhân muôn hình muôn vẻ, Tô Dương mà thèm.
“ thể những năng lực ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-37-xem-ra-toi-toi-khong-dung-luc.html.]
“Về lý thuyết thì thể.”
Tô Dương thất vọng.
“ cũng loại trừ trường hợp đặc biệt.” Ôn Vân Tụ cân nhắc : “Nhất là ghép đôi một trăm phần trăm, liên kết đặc biệt năng lực đặc biệt đều xác suất xuất hiện.”
Tô Dương mà càng lúc càng ao ước.
“Lát nữa rảnh ?”
Cô nhỏ giọng hỏi, đồng thời hiệu bằng mắt.
Ý của Ôn Vân Tụ càng sâu: “Có.”
Ăn cơm, súc miệng xong, hai ngoài . Tô Dương còn giấu đầu hở đuôi ngoài hít thở.
Cửa đóng, Tạ Lợi cũng đặt đũa xuống.
Hắn Dạ Quang đang bất động như lão tăng nhập định.
“Sau cũng ở đây ?”
Con rắn như hoa thè lưỡi, mặt chỉ đặt một chiếc đĩa trống.
“Xì.”
Hắn , cũng bao giờ học tiếng .
Chỉ dừng ở mức hiểu tiếng .
Những quen đều quen .
Tạ Lợi điện thoại nhận tin nhắn.
Lâm Tốc: “Ôn Vân Tụ sắp xếp đây?”
Tạ Lợi: “Ừ. Vừa với , chú ý đừng để Dạ Quang ăn mặt Tô Dương.”
Lâm Tốc nghĩ một chút bật : “Thật sự để cô thấy thì chắc chắn sẽ dọa .”
Có gì đáng chứ.
Tạ Lợi thích Tô Dương .
Hắn liếc đối phương một cái: “Chú ý tránh .”
Lâm Tốc lười nhác ừ một tiếng bằng giọng mũi.
Tạ Lợi sang Cửu Phương Túc Giới.
Nhìn hồi lâu vẫn chẳng nhận phản ứng nào.
Trái , đĩa mặt chất thành một ngọn núi nhỏ, gần như che khuất cả mặt.
Tạ Lợi: “…”
Thôi bỏ .
-
Tô Dương và Ôn Vân Tụ dạo trong khu Bạch Tháp để tiêu cơm.
Ban đầu hai ai đường nấy, cô còn thả cừu nhỏ cho nó dạo cùng.
Sau đó chẳng hiểu , tay hai nắm lấy .
Bị nắm một lúc Tô Dương mới nhận .
Hình như lúc cô cúi xuống xem hoa trong bồn, Ôn Vân Tụ sợ cô ngã.
Thuận thế kéo tay cô, thuận thế biến thành mười ngón đan .
Tô Dương luôn cảm thấy năng lực của nên gọi là 【Trói Buộc】.
Mà nên gọi là 【Dắt Mũi Người Khác Mà Còn Không Để Người Ta Nhận Ra】.
Cũng thể lãnh đạo đều như .
“Trong trường phát hiện thêm vật khả nghi nào. Quan sát thêm hai ngày nữa, thể trở học bình thường.”
“Tốt quá!”
Hắn mỉm nghiêng mắt cô: “Vui ?”
“ .”
Bất tri bất giác Tô Dương với nhiều hơn, bắt đầu than phiền về tiết học buổi sáng.
“Chân đến giờ vẫn còn khó chịu, tay Lâm Tốc khỏe quá. lười một chút mà cũng ấn trở .”
Cô tuyên bố : “Không giúp , chỉ than hai câu thôi.”
“Tạ Lợi cũng khác với tưởng tượng ban đầu của . Trước đây luôn cảm thấy lẽ thích lắm. hôm nay hỏi thể sờ đuôi , thế mà thật sự đưa đuôi cho .”
Ôn Vân Tụ thẳng phía : “Xem em ở chung với họ khá .”
“Cũng .”
Bây giờ đầu óc Tô Dương chỉ chuyện thanh tẩy sâu.
Ra khỏi khu Bạch Tháp, thể thấy thú nhân canh gác nhiều hơn. Camera và đủ loại thiết cảm ứng cũng bố trí , quả thật còn góc c.h.ế.t.
Đi dạo một mạch tới ký túc xá của Hội trưởng.
Trước khi ngoài cô đ.á.n.h răng súc miệng .
Cửa đóng .
Tô Dương quen đường quen nẻo lên đùi .
trèo lên, cô đau khổ hít mạnh một .
Gân, gân vẫn đau.
“Vậy đổi tư thế.”
Nếu ở phía , chắc chắn sẽ khiến cô căng thẳng.
Ôn Vân Tụ bế cô lên, đặt giữa hai chân .
Tô Dương khép hai chân, nghiêng đó.
Như , chân đau nữa. Chỉ là Ôn Vân Tụ lẽ vặn .
là hoa, chắc sợ.
Ôn Vân Tụ cúi .
Tô Dương cảm nhận khí tức đang tiến gần.
Thế nhưng dừng .