[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 38: Xì Xì!

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Vân Tụ dừng cách gần trong gang tấc.

 

Tô Dương nghi hoặc mắt .

 

Thoạt là màu vàng nhạt thiên ấm.

 

thỉnh thoảng ánh mặt trời khúc xạ ánh lên sắc lạnh.

 

Ôn Vân Tụ cong môi: “Không sợ ?”

 

Bị vuốt mặt hỏi như .

 

Tô Dương ngơ ngác một lúc mới nhớ tới những bông tulip đáng sợ hôm đó.

 

Cô lắc đầu, thành thật : “Anh đầu độc .”

 

Ôn Vân Tụ quan sát từng đổi nhỏ gương mặt cô.

 

Dường như đang xác nhận xem cô một đằng nghĩ một nẻo .

 

Có lẽ chính cũng thấy tinh thần thể của trông lắm. Tô Dương vỗ vai an ủi.

 

“Đừng nghĩ nhiều.”

 

Ôn Vân Tụ bật vì lời an ủi bất ngờ .

 

“Ở chỗ các em, hình như mức độ chấp nhận những chuyện cũng cao? nhớ em từng các em năng lực đặc biệt.”

 

Tô Dương: “ bọn sở thích đặc biệt. Yên tâm , gu của Trái Đất muôn hình muôn vẻ, trường hợp của chẳng gì lạ.”

 

“Đừng nghĩ mấy chuyện đó nữa, mau thôi.”

 

Cô dứt khoát tự bò dậy, quỳ giữa hai chân , tinh thần lực dồn một mạch trong.

 

Tính thật hai cũng chẳng xa bao lâu, nhưng những bông tulip như gặp thời gian dài xa cách.

 

Hoặc lẽ vì lời cô khiến chúng yên tâm.

 

Hai luồng tinh thần lực khác chạm , giao hòa, quấn quýt triền miên.

 

Lột bỏ lớp da xương ngăn cách, m.á.u thịt áp sát, cho đến khi hòa quyện còn ranh giới.

 

Sự liên kết chặt chẽ như trong , trong khiến tinh thần lực của cả hai đồng thời rung lên ngừng.

 

Sâu trong lĩnh vực tinh thần của Ôn Vân Tụ, hình một con cừu trắng lóe lên biến mất.

 

sắp em đ.á.n.h dấu .”

 

Hắn khàn giọng .

 

vẫn đủ, vẫn còn thiếu một chút.

 

Ôn Vân Tụ nắm tay cô, dẫn túi áo .

 

Hơi thở phả bên tai cô, hỏi: “Muốn dùng ?”

 

Tô Dương sờ thấy vật vuông vuông quen thuộc.

 

Ôn Vân Tụ: “ chuẩn . Em thích vị gì?”

 

Đừng như thể đây chỉ là kẹo cao su chứ…

 

Thứ cứ nhét trong túi mang khắp nơi thật !

 

Tô Dương thể vị Hội trưởng thanh cao đoan chính bằng ánh mắt cũ nữa.

 

dụ đến d.a.o động, nhưng nhanh tỉnh táo .

 

“Không .”

 

Tại ?

 

Chuyện vốn nên thuận theo tự nhiên, tại bài xích?

 

Hay là thật cô vẫn đang bài xích ?

 

Cô thích ai hơn? Tạ Lợi, Tát Tuyết?

 

Ôn Vân Tụ nghiêng đầu, hôn lên bên cổ cô.

 

Tô Dương ôm lấy cổ .

 

“Buổi chiều còn tiết… để tối .”

 

“Còn nữa, thích vị xoài.”

 

Ôn Vân Tụ .

 

“Xin , tạm thời vị xoài.”

 

Những nụ hôn nhẹ mà dồn dập men dần tới khóe môi.

 

“Dùng vị cam ? sẽ cho nghiên cứu sản phẩm vị xoài.”

 

Hắn vén những sợi tóc rơi bên má cô tai.

 

Giọng dịu dàng, mập mờ.

 

“Sẽ nhanh thôi.”

 

-

 

Trong tiết học buổi chiều, Cô Ma thông báo một tin.

 

“Mọi cũng một thời gian quen với thú nhân đầu của . Theo thông lệ của trường chúng , tháng sẽ tổ chức đại hội thể thao, hy vọng các em tích cực đăng ký.”

 

Cả lớp vang lên đủ tiếng than trời lẫn reo hò phấn khích.

 

Cô Ma: “Mỗi ít nhất tham gia hai nội dung, hạn đăng ký đến trưa mai.”

 

“Hôm nay chúng học nội dung mới, cùng theo dõi một giải đấu quốc tế.”

 

Mỗi quốc gia đều giải đấu lớn nhỏ.

 

Trong đó giải liên hợp 【Ngọn Cờ Vĩnh Hằng Thanh Tẩy Xâm Biến Toàn Cầu】, gọi tắt là 【Ngọn Cờ Vĩnh Hằng】.

 

Mười lăm năm tổ chức một , tuyển chọn chiến đội hàng đầu quốc.

 

Hoàng đế Đế Quốc đương nhiệm từng tham gia Ngọn Cờ Vĩnh Hằng, khi là ứng viên vô địch chú ý.

 

Đáng tiếc cuối cùng chỉ thua sát nút.

 

Đó là duy nhất trong đời Hoàng đế giành ngôi á quân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-38-xi-xi.html.]

 

Giải đấu bao gồm việc tiến hoang dã và khu xâm biến, loại bỏ nguồn nguy hiểm cắm quốc kỳ.

 

Khu xâm biến hiểm nguy trùng trùng, cộng thêm tốc độ thuyết minh dồn dập của bình luận viên, Tô Dương xem đến m.á.u nóng sôi trào.

 

Ai mà chẳng từng dã tâm khai phá đất mới, cắm lá cờ của nước xuống chứ.

 

Cô Ma quá quen với phản ứng của học sinh.

 

Cô khích lệ: “Các em thể Học viện Tác chiến Số Một, điểm xuất phát cao hơn những khác.”

 

“Học hành cho , cố gắng mở rộng lĩnh vực tinh thần, tin rằng các em cũng thể tham gia Ngọn Cờ Vĩnh Hằng!”

 

Tô Dương: Nắm tay!

 

Lâm Tốc cầm cốc nước ngang qua: “Cô đang hừng hực cái gì ?”

 

Tan học là thể bắt đầu đăng ký.

 

Tô Dương xem lướt một lượt, định lát nữa hỏi ý kiến Ôn Vân Tụ.

 

cũng phối hợp tham gia.

 

Sau màn giao lưu hữu nghị buổi trưa, Ôn Vân Tụ xử lý công việc.

 

Chuyến tới của dường như chỉ để đưa Dạ Quang sang.

 

Phòng ngủ của Tô Dương nhét thêm một .

 

May mà Dạ Quang thể lớn thể nhỏ, chiếm chỗ.

 

Ưu điểm của thú cưng bò sát là chậm rãi, yên tĩnh, bình thường rắn cùng lắm chỉ xì xì hai tiếng.

 

đặt những đặc điểm lên thú nhân thì lúc giao tiếp phiền.

 

“Anh gì? Đưa cái cho gì?”

 

“Xì.”

 

“Hả? Đây là gì, hành lý của ?”

 

“Xì xì.”

 

Tô Dương nhét cho một cái túi kỳ lạ, đầy mặt nghi hoặc khó hiểu.

 

“Xin nhé, hiểu.”

 

“Xì…”

 

Tô Dương cũng học theo: “Xì xì!”

 

Lâm Tốc: “…”

 

Hắn xem thử hai thể xì qua xì như đến bao giờ.

 

Tạ Lợi từ ngoài trở về, phiên dịch: “Hắn trong đó là lớp da của , tặng cho cô.”

 

Tô Dương kinh ngạc: “Một tiếng ‘xì’ mà đại diện cho cả câu dài ?”

 

Tạ Lợi im lặng.

 

Rồi chuyển sang : “Tập tính của một thú nhân khác . Hắn coi cô là bạn đời nên tặng lớp da lột cho cô.”

 

Tô Dương mở túi một cái.

 

là da rắn màu nhạt. Một màu xanh lam nhạt, giống bầu trời.

 

Thật sự cần thiết đến mức .

 

Cô trả : “ cũng bảo quản thứ , lỡ rách thì tiếc lắm. Khó khăn lắm mới lột nguyên vẹn như , tự giữ .”

 

Con rắn sốt ruột.

 

Dường như thể tin nổi, đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt chực khiến Tô Dương sững .

 

Gương mặt diễm lệ, con ngươi dài hẹp, đuôi mắt bẩm sinh phủ một lớp đỏ mỏng mơ màng.

 

Chiếc lưỡi rắn dài mảnh chẻ đôi thò giữa khe môi, đôi môi cong hình chữ “M”, hạt môi đầy đặn.

 

Dung mạo tuyệt , thuần khiết quyến rũ.

 

đảo mắt quanh, lúc nhe hai chiếc nanh quá dài móc nhọn với những thú nhân khác trong phòng thì trông đặc biệt hung dữ.

 

“Xì!”

 

Răng nhọn quá, lỡ cẩn thận c.ắ.n trúng lưỡi, e rằng thể đ.â.m xuyên luôn.

 

Lâm Tốc nhặt một quả nho ăn: “Đừng gầm với . Cậu cầu ngẫu từ chối thì liên quan gì tới .”

 

Tô Dương: “Hả?”

 

Tạ Lợi: “Hắn tặng đồ cho cô là để cầu ngẫu. Cô nhận đồng nghĩa với từ chối. Hắn sẽ chọn cách loại bỏ những thú nhân khác quyến rũ giống cái.”

 

Tô Dương thử hỏi: “Vậy nếu nhận thì ?”

 

“Hắn sẽ áp sát cô cọ tới cọ lui.”

 

“Sẽ gì khác, Hội trưởng dạy .”

 

Dạ Quang chằm chằm động tác Tạ Lợi tới.

 

Tạ Lợi phớt lờ , phía Tô Dương trong tư thế bảo vệ.

 

“Cô thể nhận thử. Da lột của Dạ Quang thể may thành quần áo, chống nước chống gió, chất lượng còn hơn đồng phục.”

 

“Lợi hại .”

 

Tô Dương nhấc lên xem.

 

Dưới ánh mắt mong đợi của Dạ Quang, cô đồng ý: “Được , tìm ai giúp thứ thành quần áo?”

 

“Giao cho .”

 

Tạ Lợi cúi , hình quá cường tráng phủ bóng xuống.

 

“Dạ Quang, thể thu nhỏ qua đây.”

 

Ngay mặt Tô Dương, Dạ Quang hạnh phúc thè lưỡi.

 

Sau đó cơ thể thu nhỏ, quần áo rơi xuống đất.

 

Từ bên trong chui một con rắn nhỏ chỉ to bằng chiếc đũa.

 

 

Loading...