[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 4: Kích Thích Quá!

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chó chính là kiểu thích tự dâng như .

 

Tạ Lợi trợn mắt. “Xếp hàng , chắc tới lượt .”

 

Đợi rõ hướng Tô Dương đang , vẻ mặt dần đổi.

 

Tát Tuyết “ơ” một tiếng, ngây ngô hỏi: “Cô tới ký túc xá Một của họ mèo gì?”

 

Tạ Lợi c.h.ử.i một câu, vội vàng đuổi về phía đó.

 

Tát Tuyết cũng định theo, nhưng thấy con rắn vội dừng: “Có cần đưa về ?”

 

Hắn chìa tay về phía con rắn, con rắn lập tức phóng tới.

 

Tát Tuyết hoảng hốt hét: “Đừng c.ắ.n aaaa!”

 

Tạ Lợi phớt lờ tên ngốc lưng, nhanh chân khu ký túc xá.

 

Trường phân ký túc xá theo chủng loại thú nhân. Trong đó thú nhân họ mèo chiếm tỷ lệ cao nhất, ký túc xá xếp từ dãy Một đến dãy Ba.

 

Tinh thần thể họ thức tỉnh phần lớn hình thể lớn, tính công kích mạnh, là những kẻ săn mồi đầu hệ sinh thái.

 

Đặc biệt là ký túc xá họ mèo Một, bên trong hổ, sư tử, báo hoa, báo tuyết vân vân…

 

Tô Dương đó chẳng khác nào cừu miệng hổ.

 

Còn lúc , con cừu vẫn rốt cuộc .

 

Trên tòa nhà cao một ký hiệu 【Số 1】 thật lớn.

 

Tô Dương đối chiếu với giấy báo nhập học.

 

Không sai. Cô đúng là học ở 【Giảng đường 1】.

 

Chỉ là kiến trúc ở đây xa hoa quá mức, lối cao lớn rộng rãi.

 

Cánh cửa đôi bằng gỗ thật màu nâu đậm khảm kính trong suốt, khung cửa và mi cửa đều chạm những đường nét tinh xảo, khiến cả cánh cửa dày nặng sang trọng.

 

Qua lớp kính thấy cầu thang gỗ thật bên trong, cô lẩm bẩm trường đúng là giàu, thử đẩy cửa.

 

Hơi nặng, mà cánh cửa cao tới ba bốn mét chứ?

 

Cô dùng vai chống , sức mà chỉ đẩy một khe nhỏ.

 

Tô Dương thấy đúng. Dù cô cũng từng khuân ch.ó ở tiệm thú cưng, luyện kha khá sức lực, đến mức một cánh cửa cũng mở nổi chứ?

 

Khó khăn lắm mới đẩy đủ khe để lách , Tô Dương nhanh chóng chen qua, sợ kẹp ở giữa. Như thì bi kịch thật.

 

Cánh cửa khép lưng.

 

Không giống tòa nhà trường học đầy khí học đường như cô tưởng.

 

Thứ ập tới là một luồng khí… trộn lẫn ánh nắng, lông xù bông, mùi lười biếng hoang dã khó tả đặc trưng của động vật lớn, còn phảng phất chút hương kỳ lạ như cỏ mèo.

 

Hành lang rộng khác thường, trần cao kinh . Tường kết hợp giữa đá thô sần loang lổ và gỗ ấm, đó còn vài vết cào lộn xộn sâu.

 

Giống như từng một con mèo khổng lồ coi bàn cào móng quẹt một phát.

 

Có mèo thật!

 

Một con báo tuyết im lặng nhảy xuống từ cầu thang. Nó bậc thang mà từ độ cao gần hai mét nhẹ tênh vượt qua lan can, đáp đất một tiếng động.

 

Động vật hoang dã bảo vệ cấp quốc gia!

 

Đáng yêu.

 

Tô Dương thầm kêu lên, rón rén lấy điện thoại .

 

Sau khi đổi SIM, điện thoại vẫn dùng bình thường. Cô tắt âm thanh và đèn flash, lén chụp ảnh.

 

Con báo tuyết chẳng thèm cô, đáp đất tự duỗi dài cơ thể, thản nhiên bám tường vươn vai.

 

Khi thẳng nó còn cao hơn , chiếc đuôi to dày bông xù kéo phía . Nó cứ giữ tư thế , tiện thể cào tường răng rắc.

 

Sau đó nó mới như phát hiện một khí tức lạ, đột nhiên nghiêng đầu.

 

Tô Dương chạm mắt với đôi mắt xanh băng của nó.

 

Trên mặt báo tuyết biểu cảm.

 

mũi nó khẽ động, đó nghiêng đầu lắng .

 

Thình thịch… thình thịch…

 

thấy tiếng tim đập.

 

Bên !

 

lạ!

 

Báo tuyết đột nhiên xù lông cong lưng, Tô Dương cũng giật .

 

đây một lúc mà, ngài động vật bảo vệ giờ mới phát hiện ?

 

Phản ứng chậm ?

 

Báo tuyết cảnh giác từng chút lùi bóng tối, từ các tầng khác thêm nhiều động vật họ mèo chui hoặc chen .

 

Một con báo đen hình thuôn gọn thò đầu khỏi mép hành lang, đôi mắt vàng sẫm âm u như hai ngọn nến, nhạy bén bắt luồng khí tức tinh khiết lầu.

 

Dường như nó tỉnh ngủ, há một cái ngáp thật lớn, lộ hàm răng trắng lạnh.

 

Còn nhiều bóng dáng nhanh nhẹn lướt qua cầu nối và xà ngang cao.

 

Ít nhất bốn năm đôi mắt từ các góc khác cùng khóa chặt lấy cô.

 

Tô Dương: “…”

 

Nụ cứng đờ.

 

Bị nhiều đôi mắt của những kẻ săn mồi đỉnh cấp chằm chằm như , Tô Dương cảm thấy m.á.u trong sắp đông .

 

“Chào, chào … xin hỏi các là thú nhân đúng ?”

 

Đám động vật trả lời.

 

Tất cả đều dùng ánh mắt sâu thẳm cô.

 

Báo đen đáp xuống nơi cách Tô Dương tới năm mét, hạ thấp , chóp đuôi khẽ đung đưa đầy nguy hiểm, đồng t.ử co thành một đường mảnh.

 

Nó vươn đầu ngửi ngửi, như hấp dẫn mà từng chút tiến gần.

 

Thơm quá.

 

Nó bò thấp rút ngắn cách còn ba mét, hai mét… tiếng gừ gừ trong họng càng lúc càng rõ, chóp đuôi cũng quẫy với vẻ nôn nóng hơn.

 

Tô Dương: Kích, kích thích quá!

 

Ở trường cùng lắm chỉ sờ mèo chó, cừu bò và những con vật vô hại kiểu đó…

 

Trong 18 năm cuộc đời, duy nhất cô tiếp xúc gần với mãnh thú là ở sở thú.

 

Nhìn qua kính thì thấy sợ, giờ cả đám chằm chằm ngay tại chỗ, lưng cô nổi hết da gà.

 

Hơn nữa theo lời Mệnh Tùng Lam, thú nhân cũng phân cấp bậc.

 

Cấp càng cao thì khí thế càng đáng sợ, tự nhiên tác dụng áp chế những cấp thấp hơn.

 

Những con mặt chắc chắn đều thấp. Bị vây giữa với ánh mắt như hổ rình mồi, Tô Dương cảm thấy khó thở.

 

Adrenaline tăng vọt, tinh thần thể của cô mất kiểm soát, tự động hiện .

 

Con cừu trắng nhỏ dũng sợ c.h.ế.t, lớn tiếng quát nạt lũ mãnh thú.

 

Tô Dương cảm động quá. Nếu con cừu trốn lưng cô thì càng cảm động hơn.

 

Nhìn thấy cừu nhỏ, mắt đám mãnh thú càng sáng.

 

Mũi báo đen gần như chạm tới cô.

 

Báo tuyết âm thầm quan sát.

 

Mấy con họ mèo cao rục rịch nhảy xuống.

 

Rơi xuống phía , chặn đường lui của cô.

 

Chúng con cừu .

 

Móng ngứa, miệng ngứa, cả đều thấy .

 

Trên lầu nghi hoặc: “Kỳ lạ, tinh thần thể của tự chạy ?”

 

Tinh thần thể đột nhiên nhào tới, há cái miệng như chậu máu!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-4-kich-thich-qua.html.]

 

Tim Tô Dương đập thình thịch.

 

Ngay lúc cô tưởng sắp ăn, chân l.i.ế.m một cái, ngón tay cũng liếm.

 

Đám mãnh thú ăn cô.

 

Ngoài l.i.ế.m cô, chúng còn l.i.ế.m con cừu lưng.

 

Cừu nhỏ chiếc lưỡi đầy gai l.i.ế.m một phát thật mạnh ngậm miệng, lông cừu thấm nước bọt ướt nhẹp.

 

Nằm giữa hàm răng trắng sắc của mãnh thú, nó rũ đầu, bất động giả c.h.ế.t.

 

Con báo đen giành con mồi tiên phấn khích quẫy đuôi, đồng t.ử co giãn .

 

tha cừu về ổ riêng, cảnh giác chịu chia cho những kẻ săn mồi khác.

 

Những con còn thấy , do dự một lát vẫn lao tới.

 

Gầm gừ, c.ắ.n xé, nhưng đều tránh con cừu.

 

Chúng tự đ.á.n.h kịch liệt, con cừu giả c.h.ế.t cuối cùng rơi vuốt báo tuyết ở góc ngoài cùng.

 

Báo đen cũng thoát khỏi vòng chiến, giằng co với báo tuyết một lúc.

 

Hai loài ăn thịt ăn ý chia chiếm lấy đầu và m.ô.n.g con cừu.

 

Cùng ngửi ngửi, thè chiếc lưỡi hồng gai liếm…

 

Tô Dương cảm giác như chính cũng ai l.i.ế.m từ đầu tới chân.

 

Cơ thể run, chúng húc đến bệt xuống đất.

 

Tô Dương vội bịt miệng, nuốt tiếng sắp bật xuống.

 

Trên lầu bất ngờ rơi từ giàn leo dành cho mèo xuống.

 

Một gối quỳ đất, cánh tay chống run ngừng.

 

“Ai, ai !”

 

Những tinh thần thể khác giành cừu dùng răng nanh ngậm lấy chân Tô Dương mà cọ xát.

 

Giống như trúng độc cỏ mèo.

 

Cô cảm nhận nóng trong miệng thú, nước dãi tí tách…

 

Tô Dương hết chịu nổi: “Dừng !”

 

Nhân lúc đám động vật tạm dừng, cô chạy tới giành tinh thần thể của .

 

Bị những chiếc lưỡi gai l.i.ế.m cho tóc tai rối bù, da mặt cô cũng đỏ lên.

 

Cô lau mặt, tiện thể chạm mắt với hai con báo.

 

Báo đen thong thả tiến gần.

 

Khi tới bên cô, nó vươn đầu cọ cọ chân.

 

Tô Dương liên tục lùi : “Mày là thú nhân tinh thần thể?”

 

Nghĩ cũng , bất kể là loại nào cũng thể tùy tiện sờ.

 

báo đen há cái miệng như chậu máu.

 

Tô Dương vội : “Sờ, sờ!”

 

Cô nuốt nước bọt, cẩn thận thử đưa tay chạm tai nó.

 

Được chủ động chạm !

 

Báo đen càng phấn khích.

 

Tô Dương vội chặn móng lớn của nó: “Đừng nhào !”

 

Cô chịu nổi cú nhào .

 

Ngón tay luồn lớp lông đen bóng của báo.

 

Tô Dương đề phòng động tác của nó, thầm cảm thán bộ lông chăm thật.

 

Vừa mềm mượt.

 

Sờ đến trụi lông cũng .

 

Được cô vuốt lông kỹ thuật, trong cổ họng báo đen vang lên tiếng gừ gừ thoải mái, mắt híp , sắp ngủ.

 

Tô Dương giữ tư thế cũng mỏi.

 

dám động.

 

Phía là con báo tuyết ban đầu.

 

sấp đất, đuôi liên tục đập xuống.

 

Tô Dương hiểu ý, vuốt hai cái.

 

Khóe mắt để ý thấy mấy con họ mèo khác cũng tới, nhưng dường như kiêng dè hai con bên cạnh cô.

 

Đặc biệt nãy còn báo đen hung dữ c.ắ.n xé, giờ chỉ dám tới lui ở cách gần xa.

 

Báo tuyết bất ngờ sờ, lông dựng , cái đuôi càng phồng to hẳn một vòng.

 

Ngay lúc cô sờ đến mỏi tay.

 

“Cô đang ?”

 

Trên tầng hai lạnh giọng chất vấn.

 

Tô Dương theo tiếng .

 

Người trong bóng tối, làn da lạnh trắng gần như trong suốt.

 

Cổ áo đen cao ôm lấy khung xương thiên về thiếu niên, toát vẻ trầm tĩnh vượt xa tuổi tác.

 

Tóc xám trắng, xương mày sắc bén, hốc mắt phủ bóng nhạt. Đôi mắt xanh lam chút nhiệt độ, ánh lệch , nghiêng đầu về phía cô.

 

“Cô là ai?”

 

Hắn hỏi. Giọng cũng như lớp tuyết mỏng rơi lạo xạo.

 

!

 

Tô Dương phấn khích ngẩng đầu: “ là tân sinh vô tội lạc đường!”

 

“…”

 

Im lặng chờ một lúc.

 

Hắn mới hỏi: “Thuần Dưỡng Sư?”

 

, bệnh viện .”

 

Tô Dương vội tranh thủ cầu cứu.

 

“Đây là ký túc xá thú nhân, cô nên tới.”

 

Mũi chân khẽ điểm, cứ thế nhảy xuống từ tầng hai.

 

Báo đen vui lắm, nhe răng về phía .

 

“Tránh .”

 

Báo tuyết vòng lưng , hẳn là tinh thần thể của .

 

Báo đen một cái, cảm nhận triệu hồi, cuối cùng cam lòng bỏ .

 

Chỉ là khi còn nhanh chóng l.i.ế.m chân Tô Dương một cái.

 

Chủ nhân báo tuyết lạnh lùng lên tiếng:

 

“Rời khỏi đây.”

 

“Giảng đường ở bên trái.”

 

“Được, cảm ơn.” Cô cũng chẳng tới nữa. Tô Dương cúi đầu vật lộn với cánh cửa lớn.

 

Suốt lúc đó đối phương vẫn im, động tĩnh của cô, chân mày từng chút nhíu , ý định giúp.

 

Nghe một lúc, nghi hoặc hỏi: “Cô ăn cơm ?”

 

Mặt Tô Dương đỏ bừng.

 

 

Loading...