[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 40: Trí Tuệ, Suy Nghĩ

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phát động khiêu chiến là thú nhân hổ Minh Văn Tâm nhốt cấm túc, còn đối tượng thách đấu thì Tô Dương đến nơi mới .

 

“Tát Tuyết.”

 

Quanh khu đấu hình tròn khổng lồ tụ tập nhiều .

 

Tần Tâm Khê vẫy tay với Tô Dương, chừa cho cô một vị trí xem cực .

 

Tô Dương chạy chậm tới.

 

“Sao tự nhiên khiêu chiến Tát Tuyết ?”

 

Tần Tâm Khê lắc đầu: “Không , nhưng cuối cùng cũng náo nhiệt để xem !”

 

Bị nhốt trong khu Bạch Tháp ai cũng chán, gần như bộ Thuần Dưỡng Sư đều tới.

 

Trên đài, thú nhân hổ đưa mắt sắc như đuốc quét quanh.

 

Tần Tâm Khê nhỏ giọng: “Có đang tìm Minh Văn Tâm ?”

 

Người bên cạnh: “Bị cấm túc thì thể liên lạc với bên ngoài, chỉ lúc khiêu chiến mới một lát. Cũng xem như một bug .”

 

Tần Tâm Khê: “Hắn lợi dụng kẽ hở chạy , gặp Minh Văn Tâm đấy chứ?”

 

Tô Dương: “Si tình ghê.”

 

Mu bàn tay thứ gì lành lạnh, Tô Dương gãi một cái mới nhớ tay còn đeo một con rắn.

 

Có lẽ mùi xung quanh quá hỗn tạp, tỉnh giấc, men theo ống tay áo bò lên.

 

Bị Tô Dương gãi trúng , ngượng ngùng dùng đuôi rắn móc lấy ngón tay cô.

 

“Trong áo ?”

 

Tần Tâm Khê thấy ống tay áo cô phồng lên một đường, nơi cổ tay lóe qua một vệt đỏ biến mất, nghi hoặc hỏi.

 

Thú nhân của cô lập tức kéo cô , tự cảnh giác chắn phía .

 

Thú nhân gấu cao hơn hai mét, bóng râm phủ xuống đỉnh đầu Tô Dương.

 

Cô ngẩng đầu, ngẩng cao hơn nữa, vóc như ngọn núi nhỏ cho choáng ngợp.

 

Chênh lệch thể hình giữa và Tần Tâm Khê cũng lớn quá

 

Eo chợt siết .

 

Cả cô bỗng lơ lửng, còn hiểu chuyện gì kéo lùi xa mấy bước.

 

Tạ Lợi buông tay, lạnh lùng sang.

 

Lâm Tốc lặng lẽ đến phía bên Tô Dương, tựa lan can: “Thuần Dưỡng Sư đang chuyện, ?”

 

Phía , Cửu Phương Túc Giới nghiêng đầu về hướng , gương mặt nghiêng lạnh nhạt.

 

Lòng bàn tay chiếc lưỡi rắn thò l.i.ế.m một cái, Tô Dương cúi đầu nhét trở , cùng Tần Tâm Khê .

 

Thú nhân gấu khẽ động mũi: “Dạ Quang ở . Hắn nguy hiểm, thể tới gần Thuần Dưỡng Sư của .”

 

Tần Tâm Khê gãi đầu, kéo vạt áo : “ mà.”

 

Thú nhân vốn thể hại Thuần Dưỡng Sư. thú nhân gấu do dự một lúc vẫn nhúc nhích.

 

Tô Dương nghĩ thú nhân của cô hình như lời lắm.

 

Cô thử với Tạ Lợi: “ cũng , qua bên .”

 

Tạ Lợi thú nhân gấu theo.

 

Vừa tới, thấy Tô Dương với .

 

Đôi mắt cong cong.

 

Tạ Lợi sững .

 

“Ngây ?”

 

Lâm Tốc chống đầu gọi hai tiếng, mới như hồn.

 

“Trước tìm Thuần Dưỡng Sư, còn tin thật. Đến cũng lừa?”

 

Tạ Lợi: “… lừa .”

 

Tô Dương cũng đang thì thầm với Tần Tâm Khê.

 

Ngăn giữa hai là thú nhân gấu.

 

Tần Tâm Khê: “Thật sự là Dạ Quang, xếp thứ hai ? còn từng gặp . Rất nhiều cũng gặp, ai nấy tò mò c.h.ế.t .”

 

Tô Dương: “Tò mò gì?”

 

Ánh mắt Tần Tâm Khê liếc ống tay áo Tô Dương: “Thì chuyện đó , đây.”

 

Tô Dương ghé tai sang.

 

“Rắn chẳng hai cái ? Mọi đều tò mò hình của thú nhân rắn… hiểu mà.”

 

Tô Dương thật ngờ thứ các bạn học tò mò là chuyện , một đám đầu óc chuyện đen tối… , chính cô cũng từng lén tò mò.

 

hiểu. cũng thấy. Thú nhân bò sát chẳng khá nhiều ? Các Thuần Dưỡng Sư khác thú nhân rắn ?”

 

“Loài bò sát đều dễ ghép đôi. Thú nhân của ai đó là thằn lằn, thanh tẩy sâu kích động quá, đuôi đứt.”

 

“Sau đó tuy mọc , nhưng khó tránh để ám ảnh tâm lý.”

 

Chuyện đang mờ ám bỗng biến thành một vụ án kinh dị.

 

Ai mà ám ảnh tâm lý cho ?

 

Tô Dương may mắn ghép đôi với thằn lằn.

 

đến, cái đuôi đứt cuối cùng xử lý thế nào nhỉ?

 

Nhìn hồi lâu, Dạ Quang vẫn động tĩnh, thú nhân gấu kẹp giữa hai cũng mất tự nhiên.

 

Không cần ai , tự lặng lẽ lùi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-40-tri-tue-suy-nghi.html.]

 

Tát Tuyết mãi vẫn tới, Tô Dương chẳng .

 

Một khi ý thức tay vật lạ, cô cứ táy máy.

 

Tần Tâm Khê cũng tìm một mẩu da xước bên ngón tay, từ từ kéo .

 

Miệng hai vẫn câu câu chăng trò chuyện.

 

Dạ Quang khá dữ, giữ phong cách nguyên thủy của thú nhân, hoang dã.”

 

Tô Dương đây là cách uyển chuyển.

 

Nói thì là hoang dã.

 

Nói khó thì là hiểu tính .

 

“Hắn dữ , nhưng để một con rắn độc tay thật sự khiến thấp thỏm.”

 

Tô Dương lẩm bẩm bằng âm lượng nhỏ nhất.

 

Dạ Quang vẫn thấy.

 

Thính giác của rắn thoái hóa, nhưng thú nhân rắn thì .

 

Lòng bàn tay đầu lưỡi chạm chạm.

 

Dạ Quang thò một cái đầu .

 

Hắn dùng trí tuệ của suy nghĩ một lúc.

 

Rồi thứ hai ngụy trang.

 

Ngay tại chỗ biến thành rắn mũi hếch.

 

Như trông sẽ còn giống rắn độc nữa.

 

“…” Tô Dương khen: “Như đúng là bớt áp lực tâm lý hẳn!”

 

Lại chờ thêm mấy phút.

 

lúc mất kiên nhẫn chuẩn rời , cuối cùng cũng tới.

 

tới , tới . Vưu Tuyết khiêu chiến, ở võ đài nào… Ồ ồ, cái !”

 

Cái đầu trắng bạc lao , Tát Tuyết vui vẻ tháo kính.

 

Vừa cửa, cún bắt mùi thích nhất giữa đám đông, đầu chính xác sai một ly.

 

Động tác chạy về phía võ đài cứng ngắc đổi hướng giữa chừng, lao thẳng về phía Tô Dương.

 

“Dương Dương!”

 

Bên cạnh ba cao lớn chắn , Tô Dương nghiêng vẫy tay.

 

Cứ như lâu gặp Tát Tuyết.

 

Tô Dương nhớ chú Samoyed .

 

Tát Tuyết như một cơn gió cuốn đến mắt.

 

Thú nhân gấu vội vàng chắn Tần Tâm Khê .

 

Tát Tuyết để ý, cũng chẳng quan tâm con rắn dọa đến há to miệng.

 

Hắn chỉ xổm mặt Tô Dương, một lòng một cô, đôi mắt đen sáng như sơn.

 

“Dương Dương, nhớ cô quá! Gần đây Vưu Tuyết bận lắm, cứ ngoài suốt, cũng tới tìm cô. Hại cô qua mắt cũng .”

 

Tô Dương nắm miệng rắn , tay xoa đầu cún.

 

Tát Tuyết lập tức nắm lấy tay , áp lên mặt .

 

Hắn nhắm mắt cọ cọ, hàng mi trắng tuyết khẽ run.

 

Tát Tuyết hưởng thụ lòng bàn tay mềm mại của Thuần Dưỡng Sư, lén ngửi mùi của cô, gần như sắp ư ử thành tiếng.

 

Trên đài.

 

Thú nhân hổ mấy câu khiêu khích mà phớt lờ, mặt đen sì.

 

Tô Dương cảm nhận ánh mắt của tất cả xung quanh.

 

Cô nhắc Tát Tuyết đang chuyên tâm để ý gì khác: “Mọi đều đang đấy.”

 

Rõ ràng thấy nhưng giả vờ .

 

Tô Dương véo thịt má .

 

Lúc Tát Tuyết mới “ối ối” mở mắt.

 

ngay đây, Dương Dương đừng véo.”

 

Tô Dương xoa cho .

 

Đuôi Tát Tuyết lắc lư: “Vừa với Vưu Tuyết , xin nghỉ. Anh và Hội trưởng đều đồng ý, cho một giờ tự do.”

 

“Dương Dương, giải quyết ngay, cô chờ nhé.”

 

Đợi lên đài, Tô Dương hỏi Tạ Lợi: “Hắn với Vưu Tuyết, ai mạnh hơn?”

 

“Hắn. Thật Vưu Tuyết giỏi công việc trí óc hơn.”

 

Lúc Tô Dương mới yên tâm.

 

Đầu rắn trong lòng bàn tay cựa quậy.

 

Tô Dương vuốt rắn hai cái.

 

Bị cảm giác trơn tuột hấp dẫn, thấy như phong ấn hề phản kháng, cô bắt đầu xoay nghịch.

 

Một sợi mềm mềm lành lạnh, cần phân biệt đực cái nữa.

 

rốt cuộc hình mấy cái nhỉ…

 

 

Loading...