[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 44: Mèo Ngoan, Mèo Ngoan
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năng lực của cừu nhỏ là húc đầu, Tô Dương chẳng bất ngờ chút nào.
Trước khi mọc sừng cực thích húc , giờ bắt đầu mọc sừng.
Tô Dương thể đoán cuộc sống .
Phải trông chừng nó cho kỹ.
“Cái ghi hiệu quả gây tê cứng, xác định. Nghĩa là ?”
“Sau khi nó húc, thể sẽ tạm thời xuất hiện hiệu quả cứng đờ, giống tình trạng tê liệt tay chân do độc tố của gây . hiện tại liệu vẫn ở mức thấp nhất, rõ ràng.”
Ôn Vân Tụ bế cừu nhỏ đang rục rịch thử cái đầu mới xuống, ôm gọn trong lòng.
Thiết trong phòng kiểm tra đắt tiền, lớp vỏ cứng.
E là cái sừng cừu non như mầm cây của nó sẽ húc hỏng.
Sờ đỉnh đầu thể chạm thấy hai cục nhỏ gồ lên.
Ôn Vân Tụ khích lệ: “Tiếp tục cố gắng, chỉ sẽ tăng lên từng chút.”
Ánh mắt Tô Dương sáng rực: “Được! (ง•̀_•́)ง!!!”
-
“Thấy dấu cổ Hội trưởng ?”
“Thấy . Nhanh đ.á.n.h dấu ?”
“Mới bao lâu chứ… độ ghép đôi thấp e là còn chẳng vượt qua nổi hàng rào tinh thần.”
Bình thường Ôn Vân Tụ nhiều việc xử lý.
Hắn ngoài một vòng, kiểm tra tình hình gia cố trong trường.
Phần cổ che chắn, nhanh thú nhân tinh mắt phát hiện.
Ánh mắt Vưu Tuyết lướt qua dời .
Tối qua định vị vị trí chính xác của Ân Thố, nhưng khi của Hắc Tháp tới nơi phát hiện tiếp tục Ân Thố đùa giỡn.
Những tín hiệu định vị như đồng thời xuất hiện khắp bốn phương tám hướng, nơi nào cũng dấu vết cố ý để .
Khác với Kiến Nguyệt biến mất tung tích khi ngoài, Ân Thố cực thích kiểu trò chơi .
Vưu Tuyết điều khiển máy tính: “E là cuối cùng vẫn nhờ Dạ Quang hỗ trợ.”
Hắn tranh thủ ngẩng đầu: “Phiền Hội trưởng thử độ chắc của lá chắn.” Sau đó chỉ huy những khác lùi .
“Vậy để phía Hắc Tháp tự liên hệ với .”
Hắn thong thả xắn tay áo lên tới cẳng tay.
Ôn Vân Tụ xoay cổ tay tung một quyền.
Lá chắn bán trong suốt bầu trời rung lên ong ong, Tô Dương đang chạy vòng sân ngẩng đầu.
Sáng nay, phía trường phủ một thứ giống như lớp màng mỏng.
Tạ Lợi đó là lá chắn năng lượng, chỉ mở trong thời kỳ khẩn cấp.
“Chắc họ đang kiểm tra cường độ.”
Tạ Lợi chạy cùng cũng liếc lên một cái, bảo cô điều chỉnh nhịp thở.
“Chạy xong nửa vòng thì nghỉ.”
Tô Dương thở hổn hển: “Được.”
Trên đường chạy còn nhiều Thuần Dưỡng Sư như cô. Sau khi đăng ký đại hội thể thao, hẹn mà cùng chủ động tập luyện.
Phần thưởng của đại hội thể thao hậu hĩnh, riêng quán quân một nội dung thưởng ba mươi nghìn.
Trường vốn luôn hào phóng với Thuần Dưỡng Sư, thường xuyên hoạt động khuyến khích vận động kiểu .
Chạy hết nửa vòng, Tô Dương dừng nghỉ.
Cơ bắp chân giật từng nhịp, cô mới đ.ấ.m bóp hai cái thì Tạ Lợi xổm xuống cô.
“Vận hành lá chắn cần lượng năng lượng lớn để duy trì, loại bức xạ năng lượng phạm vi rộng lan xa. Nếu gần đó dị thể xâm biến, thể sẽ kích động chúng bạo phát, nên mở ít.”
Đuôi mèo của buông xuống nhưng chạm đất, lơ lửng cách mặt đất nửa đốt ngón tay.
Hắn xoa bắp chân đang căng cứng của cô.
“ cũng vì , một khi Kiến Nguyệt hoặc Ân Thố xuất hiện gần đây, sẽ nhanh phát hiện. Lĩnh vực tinh thần của họ cũng mức độ xâm biến khác .”
Tô Dương hỏi: “Tên Ân Thố điên điên… là vì xâm biến ?”
“Không . Tính bẩm sinh biến thái.”
Tạ Lợi chằm chằm chân cô, nhớ tới cuộc gọi của hôm qua.
Bà hỏi gần đây thế nào, đeo nơ bướm .
Tạ Lợi hổ tức cúp máy, bà .
“Nhắc nhở thiện nhé, lúc bên cạnh Thuần Dưỡng Sư của con còn ít thì mau củng cố địa vị . Thành thật bộc lộ bản lẽ cũng khó đến thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-44-meo-ngoan-meo-ngoan.html.]
“Mẹ là từng trải. Thuần Dưỡng Sư nhiều thú nhân như , ai tranh thủ thì sẽ quên đầu đấy.”
Giọng khẽ của mang theo sự lạnh lùng.
“Nhất là thực lực đủ mạnh, lãng quên, vứt bỏ, chẳng bình thường .”
Từng câu từng chữ cứ quanh quẩn trong đầu, mãi tan.
Tay Tạ Lợi khựng . Dưới ánh mắt nghi hoặc của Tô Dương, ngẩng đầu : “Cho dù thực lực mạnh bằng Kiến Nguyệt, cũng sẽ bảo vệ cô.”
Nói xong vùi đầu thật thấp, chỉ chăm chăm con kiến bò đất.
Tô Dương ngơ ngác: “À…”
Cô đôi tai Tạ Lợi dựng cao, nghiêng sang ngóng, cái đuôi xù lông.
Cô vui vẻ đáp: “Ừ, chứ, vất vả cho !”
Phần lông đang xù dần xuôi xuống.
Tô Dương nghĩ nguyên nhân câu .
Rồi bổ sung: “Lần với Kiến Nguyệt 【bọn họ so với 】 là để dỗ thôi.”
Khi đó Tạ Lợi quả thật thấy.
Chỉ là lúc kịp gì sờ đến ngơ .
Chóp tai Tạ Lợi giật nhẹ, hai má ửng hồng.
Một lúc lâu mới buồn bực giải thích: “ cố ý lén.”
Hắn vốn định thử tìm Kiến Nguyệt để cho đối phương một đòn.
Tô Dương gật đầu lia lịa.
Nhìn , cô nhỏ giọng hỏi: “ sờ tai một chút ?”
Tạ Lợi đột ngột ngẩng đầu.
Đôi mắt mèo xanh biếc tròn xoe.
Trước khi Tô Dương kịp đổi lời, lên tiếng: “… Được.”
Hắn vẫn giữ tư thế nửa xổm, đưa tai về phía cô cúi đầu.
Từ góc của Tô Dương thể thấy sống mũi tinh xảo và gò má phồng của . Một chút nét bụ bẫm trẻ con, cùng đôi môi đang mím.
Đôi môi đầy đặn hồng nhuận vì chủ nhân căng thẳng mà mím thành một đường thẳng bướng bỉnh, nhưng khóe môi bẩm sinh cong lên.
Nhìn là mềm.
Chẳng trách bình thường cứ nghiêm mặt trông dữ dằn, còn cố ý hạ thấp giọng khi .
Nếu , chỉ với gương mặt chắc chắn sẽ bắt nạt.
Mèo con, mèo con~
Tô Dương chỉ hỏi thể sờ tai , nhưng thật còn lén sờ cả đầu.
Tập một lúc sờ một lúc, về chẳng cần cô lên tiếng.
Chỉ cần cô dừng , Tạ Lợi sẽ tự động đưa đầu tới.
là đức tính của mèo!
Mèo ngoan, mèo ngoan.
-
Sau khi xem báo cáo, giáo viên môn huấn luyện thể chất liền điều chỉnh hướng luyện tập cho Tô Dương.
Sau khi trở học bình thường, Cô Ma cũng khen cô lớp.
“Bạn học Tô Dương tiến bộ rõ rệt, tiếp tục cố gắng.”
“Đến cấp D, em thể nhận huy hiệu Thuần Dưỡng Sư đầu tiên.”
Tần Tâm Khê kéo áo lên cho cô xem chiếc huy hiệu nhỏ đó.
Mấy ngày lúc khu Bạch Tháp còn phong tỏa, cô đột phá lên cấp D, nhận huy hiệu.
“Mỗi cấp đều khác , vật liệu chế tác quý. Nghe một chiếc nhỏ như đem ngoài cũng bán giá trời.”
“Cho dù chỉ để ngắm và sưu tầm, ai cũng gom đủ bộ huy hiệu. hiện tại chỉ vài Thuần Dưỡng Sư cấp cao nhất .”
Tô Dương tò mò ghé sát kỹ.
Tần Tâm Khê hạ giọng hơn nữa: “Minh Văn Tâm cũng . Cô là đầu tiên trong lớp chúng .”
Tô Dương liếc sang bên trái.
Lần học, Minh Văn Tâm vẫn luôn thất thần, buồn bã vui.
Buổi trưa lúc ngoài còn trẹo chân, Tô Dương ở bên cạnh nên đỡ .
Thú nhân hổ của cô cuối cùng cũng khỏi phòng cấm túc vội bước tới đón lấy , còn với Tô Dương một câu cảm ơn.