[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 45: Nếu Bị Tôi Đuổi Kịp…
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nội dung Tần Tâm Khê đăng ký trùng với Tô Dương.
Tô Dương hỏi cô cùng tập .
“Không.”
Tần Tâm Khê mang vẻ mặt mặc kệ đời: “Thật chẳng tham gia nội dung nào, ghét đại hội thể thao. Tùy duyên , tùy duyên .”
Tô Dương: “Phần thưởng ba mươi nghìn đấy!”
Tần Tâm Khê suy nghĩ một lúc: “ là ít, bằng tiền tiêu vặt một tháng của .”
Tô Dương: “…”
Tần Tâm Khê phì , dùng khuỷu tay huých cô, đầy ẩn ý sang tay trái.
“Tài sản của Hội trưởng giao cho ? Có cái mà còn nhớ ba mươi nghìn ?”
Tô Dương giơ tay lên.
Chiếc nhẫn tulip kiểu dáng đơn giản, trang nhã, mặt trong còn khắc chữ tắt tên Ôn Vân Tụ, đeo lên tay khít.
Tô Dương lẩm bẩm: “ là giao , nhưng rốt cuộc bao nhiêu tiền .”
“Ít nhất cũng bắt đầu từ tám chữ .” Tần Tâm Khê đoán: “Hội trưởng nhiều sản nghiệp riêng như , chỉ những thứ từng truyền thông công khai thôi đủ dọa .”
Tô Dương: “Oa.”
“Phó hội trưởng Vưu Tuyết của chúng cũng thiếu tiền. Với cái đầu của , đầu tư chỉ lời chứ lỗ.”
Tô Dương: “Oa ồ.”
Đến Tần Tâm Khê cũng thấy ghen tị: “Cậu đừng chỉ phụ họa chứ. Mấy thú nhân khác của chắc cũng tệ nhỉ?”
Tô Dương nhớ một lúc: “Người khác thì rõ, nhưng Cửu Phương Túc Giới chắc chắn nghèo.”
Cho miếng ăn là dắt .
Tần Tâm Khê: “Cho dù bây giờ tiền thì thực lực cũng đều thuộc hàng đỉnh. Tốt nghiệp xong chắc thể thẳng quân bộ.”
“Nói đến mới nhớ, Thuần Dưỡng Sư gần nhất đây tư chất cao như , thể ghép đôi với nhiều thú nhân đỉnh cấp như thế, chính là Sở Toàn.”
Nói tới đây cô vội ngậm miệng.
Mày Tô Dương khẽ động.
Sở Toàn, Thuần Dưỡng Sư duy nhất trong nhà tù Hắc Tháp.
Từng đ.á.n.h bại Hoàng đế đương nhiệm, thực lực nghiền ép cùng thời, gọi là Thuần Dưỡng Sư mạnh nhất Đế Quốc.
mạng ít thông tin về cuộc đời cô . Tấm ảnh lưu truyền rộng nhất là lúc cô giành quán quân Ngọn Cờ Vĩnh Hằng.
Trong ảnh, Thuần Dưỡng Sư khi còn trẻ, văn nhã thanh tú, giơ cúp ống kính.
Trên bậc á quân thấp hơn một tầng còn Hoàng đế đương nhiệm, trông vui lắm.
Tô Dương ấn tượng sâu với bức ảnh .
Ban đầu cô cũng là một trong những ứng viên Hoàng đế, nhưng đó phần lớn thú nhân của Sở Toàn c.h.ế.t trong khu xâm biến.
Sau khi điều tra, phát hiện cô cố ý thanh tẩy, khiến các thú nhân tàn sát lẫn . Cô các gia tộc của thú nhân liên hợp tố cáo, khi còn gây chấn động lớn.
Trên tòa, ban đầu Sở Toàn còn cố biện giải, về bằng chứng chỉ bất đắc dĩ thừa nhận.
Bên ngoài chấn động, đủ loại lời đồn nổi lên.
Có đồn tinh thần cô xảy vấn đề.
cho tới hôm nay vẫn ai rõ lúc đó rốt cuộc cô nghĩ gì, vì như .
Tần Tâm Khê nhỏ giọng buôn chuyện. Tô Dương bắt gặp vẻ mặt Minh Văn Tâm đổi vì cái tên , gần như theo bản năng cô sang.
Sở Toàn chính là thể cứu chị gái cô .
Sở Toàn giúp vô điều kiện, cô đưa yêu cầu Hắc Tháp thể nào đáp ứng.
Không chị gái Minh Văn Tâm sẽ thế nào.
Tô Dương chỉ nghĩ một chút thu sự chú ý về.
Dưa ăn xong, cơm cũng mang tới, nên ăn cơm thôi.
Trước đại hội thể thao, Tô Dương vẫn chuyên tâm kiên trì tập luyện.
Ngay chính cô cũng nghị lực đến thế.
Nghĩ kỹ thì cũng thể vì quá rảnh.
Sau khi cần lo chuyện tiền bạc, hành động xuất phát từ sở thích đều dễ kiên trì hơn.
Gần đây thứ đều yên bình. Phía Hắc Tháp tuy bắt hai tên vượt ngục, nhưng chúng cũng cơ hội tới gần trường.
Bên cạnh Tô Dương khôi phục chế độ trực luân phiên.
Khéo , hôm nay cùng cô tập luyện là hai con báo.
Cừu nhỏ nhẹ tênh nhảy nhót, Tô Dương chậm rì rì chạy.
Bên cạnh là Cửu Phương Túc Giới chỉ cần sải đôi chân dài bộ.
Hắn còn chẳng cần chạy.
Trên cây bên cạnh vang lên một tiếng hừ rõ ý.
Lâm Tốc co một chân cây, đôi mắt vàng sẫm lơ đãng xuống.
Dường như Tô Dương chạy hết vòng đến vòng khác thôi miên.
Hắn ngả tựa cây, nheo đôi đồng t.ử dọc, lười biếng chợp mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-45-neu-bi-toi-duoi-kip.html.]
Tô Dương cố giữ thở đều: “Có chạy chậm quá ?”
Nếu đổi thành Tát Tuyết, chắc chắn sẽ chẳng cần nghĩ mà khen cô chậm chút nào.
Nếu đổi thành Tạ Lợi, sẽ cũng , quen tốc độ sẽ tăng.
Còn đổi thành con báo tuyết mù , phản ứng.
“…”
Tô Dương huých cánh tay bên cạnh một cái.
Cửu Phương Túc Giới đang tự động theo lúc mới hồn: “Ừ.”
“Khá chậm.”
Tô Dương vẫn ôm hy vọng: “Vậy tốc độ của giành giải ? Không cần quán quân cũng .” Giải ba còn mười nghìn mà.
Cửu Phương Túc Giới nghĩ một lúc: “Được.”
“Thuần Dưỡng Sư đều yếu. Trong đám tốc độ rùa bò, cô khá lắm.”
Tô Dương: “…”
Những Thuần Dưỡng Sư gần đó thấy: Trừng mắt.
Tô Dương ho nhẹ: “Có cách nào nhanh hơn ? Đại hội thể thao còn chướng ngại, tốc độ chắc chắn sẽ chậm hơn.”
Lại tiếng đáp. Cô tự : “Vận động xong chắc chắn càng đói. Trưa nay hình như cừu nguyên con, nên lấy thêm nhỉ.”
Đôi mắt vô thần của Cửu Phương Túc Giới sáng lên.
Hắn suy nghĩ nghiêm túc : “ cách.”
…
Lâm Tốc tiếng hét bất ngờ mày giật một cái.
Hắn nhanh chóng mở mắt lật , ánh mắt tỉnh táo cảnh giác về phía Tô Dương.
Lại thấy cô gặp nguy hiểm… cũng thể là nguy hiểm.
Khóe miệng Lâm Tốc khẽ giật: “Bọn họ đang gì ?”
Tinh thần thể báo đen nhảy vọt .
Nó chằm chằm bên , cong lưng mài móng, vồ tới!
Tô Dương: “Á á á á á!”
Cừu nhỏ: “Be be be be be!”
Hai cô nàng cắm đầu cắm cổ chạy như bay.
Nguyên nhân là con báo tuyết đang đuổi phía .
Con mèo lớn lông dày thật đáng sợ.
Lúc Cửu Phương Túc Giới đề nghị thể dùng tinh thần thể đuổi hai cô nàng, Tô Dương còn để trong lòng.
Con báo tuyết phủ lớp lông xám trắng dài và xốp, điểm những vằn đen đặc trưng.
Diện mạo giống chủ nhân, lạnh lùng mà trai.
động tác ngậm đuôi ngốc.
Dáng vẻ khiến Tô Dương cứ lẩm bẩm.
“Nó đuổi thì cũng sợ.”
Dù cô vẫn nể mặt tăng tốc.
Trước báo tuyết lấy nhanh nhẹn và nước rút ưu thế, tất cả sân đều chẳng khác gì rùa bò.
Tô Dương nó từ phía vồ ngã, chỉ kịp ngã một cái.
Nó nhẹ tênh bật lên, đệm chân chạm đất một tiếng động.
Từ lúc xuất hiện đến lúc vồ ngã cô chỉ mất vài giây.
Trọng lượng của loài săn mồi cỡ lớn ép xuống khiến Tô Dương bật một tiếng rên nghẹn.
Cừu nhỏ đè cô cũng be be kêu.
Báo tuyết cúi đầu ngửi cổ cô.
Cảm giác ẩm ướt thô ráp lướt qua bên cổ Tô Dương.
Chiếc lưỡi gai cào da nặng nhẹ, khơi lên cảm giác đau nhói và ngứa ngáy khẽ.
Hơi thở từ mũi báo tuyết phả tai cô, còn mang mùi lạnh nhạt đặc trưng gần như tuyết băng.
Tô Dương nổi hết da gà.
Sau đó cô thấy tiếng bụi cỏ vạch .
Cửu Phương Túc Giới bên cạnh biến mất.
Thay đó là một con báo tuyết khác.
Thân hình khổng lồ, rắn chắc.
Nó há miệng, cất giọng Cửu Phương Túc Giới: “Nó phụ trách tinh thần thể của cô, phụ trách cô.”
Tô Dương: “Ơ?”
Cửu Phương Túc Giới: “Nếu cô đuổi kịp, nó sẽ l.i.ế.m tinh thần thể của cô.”
Tô Dương: “Ơ???”