[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 46: Anh Thật Sự Biết Mình Đang Nói Gì Không?
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửu Phương Túc Giới học lắm những môn liên quan đến Thuần Dưỡng Sư.
Môn trượt tổng cộng năm .
Bởi vì tổng cộng cũng chỉ thi năm .
Hắn thích những nội dung nhàm chán, khô khan.
Lúc lên lớp, chằm chằm sách giáo khoa, nhớ món thịt bò ăn buổi trưa.
Vưu Tuyết bắt học phụ đạo, Cửu Phương Túc Giới cũng .
May mà gần đây Vưu Tuyết bận, thời gian.
Cửu Phương Túc Giới âm thầm vui mừng.
Hắn ghét nước, thích cảm giác tinh thần thể ướt sũng.
Vì cho rằng Tô Dương cũng sẽ thích.
gần đây nước.
Thế là vô cảm lặp một : “Nếu đuổi kịp, tinh thần thể của cô sẽ liếm.”
Đồng t.ử Tô Dương chấn động.
“Anh thật sự đang gì ?!”
Hai tinh thần thể tiếp xúc, độ ghép đôi một trăm phần trăm sẽ trực tiếp vượt qua hàng rào tinh thần để kết nối.
Câu đổi cách cũng thể hiểu là:
【Nếu đuổi kịp, chúng sẽ hề hề hề ngay sân thể dục】
Phóng khoáng quá .
Tô Dương kinh ngạc đến mức môi khẽ động.
Cửu Phương Túc Giới ừ một tiếng, lạnh lùng tuyên bố: “ bắt đầu đây.”
Tô Dương lăn bò, hoảng hốt dậy: “Không ! Đừng mà!”
Cô loại chuyện sân thể d.ụ.c !
Tiếng gió vun vút vang lên phía , báo tuyết chỉ nhảy hai đuổi kịp.
Tô Dương như lửa bén mông, chạy loạn khắp sân.
Ngoái đầu , thở của báo tuyết phả lưng cô.
Ngoái đầu nữa, chiếc mũi hồng áp sát cổ cô.
Nó há miệng.
Tinh thần thể cũng đồng thời há miệng về phía cừu nhỏ.
Tô Dương: “Á…”
Trong cổ họng dâng lên vị tanh sắt, lồng n.g.ự.c đau vì gió lùa .
Ngay khoảnh khắc , cả Tô Dương bỗng nhẹ bẫng.
Trước khi lao miệng báo, cô vặn né bằng một góc cực kỳ linh hoạt.
Tô Dương cảm thấy tầm của dường như rộng hơn, khóe mắt còn thấy một bóng đen nhanh như chớp vụt qua phía .
Không chứ, thêm một con nữa?
Báo tuyết lao tới từ phía , báo đen nhảy qua từ cao.
Tô Dương hai con báo kẹp .
Trong lúc nguy cấp, đầu óc cô bỗng thông suốt, lập tức thu cừu nhỏ về.
Ngay đó, cô báo tuyết phía bổ nhào khiến lảo đảo về phía .
Gần như theo bản năng, Tô Dương vươn tay chộp loạn con báo đen đang chắn ngang phía , còn chậm rãi xoay .
Chiếc đuôi báo đen đang thong thả ve vẩy trượt khỏi đầu ngón tay cô.
Móng tay cào mấy vệt lớp lông ở mông.
Rồi lướt qua một chỗ nào đó phía …
Đầu óc Tô Dương trống rỗng.
Bi mèo?!
Lâm Tốc đang về phía , nụ cứng .
Cửu Phương Túc Giới thấy.
Hắn gì, hơn nữa là .
Liếm một cái lên cổ Tô Dương đang sấp báo đen.
“Cô ăn gian.”
Cửu Phương Túc Giới thản nhiên nhận xét: “Cô nên thu tinh thần thể về.”
…
…
“… Mấy đang gì ?”
Trong đội thú nhân tuần tra ngang qua, Vưu Tuyết lên tiếng hỏi.
Con báo đen cô hóa đá.
Tô Dương còn mặt mũi nào biểu cảm của Lâm Tốc.
Chỉ dựng tai động tĩnh.
Lâm Tốc gì.
Một bàn tay đeo găng hở ngón màu trắng bạc móc một bộ quần áo từ trong bụi cỏ .
Vưu Tuyết hỏi: “Cửu Phương Túc Giới, của đúng ?”
Cửu Phương Túc Giới đầu ngửi thử.
Đang định nhận lấy.
Vưu Tuyết ném cho khác.
Hắn dùng khăn giấy lau đầu ngón tay: “Ở bên ngoài cởi quần áo biến về thú hình, vi phạm quy định quản lý trị an trong trường. Đi phòng cấm túc với .”
“?”
Lúc kéo , trong mắt báo tuyết vẫn còn vẻ khó hiểu rõ ràng.
Hắn từng quy định .
Còn nữa, cừu nguyên con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-46-anh-that-su-biet-minh-dang-noi-gi-khong.html.]
Còn cho ?
-
Vì sự cố hổ buổi sáng, suốt phần còn của ngày hôm đó Tô Dương hề Lâm Tốc.
Trớ trêu là hôm nay những khác đều rảnh, đến lúc ăn cơm cũng chỉ Lâm Tốc cùng.
Hắn ngay đối diện Tô Dương.
Tô Dương cúi đầu ăn lấy ăn để.
Nhà ăn ồn ào náo nhiệt, chỉ riêng bàn ngượng ngùng c.h.ế.t lặng.
Cừu nguyên con chia thành nhiều phần khác .
Lúc Tô Dương chấm sốt chuẩn đưa miệng, tinh thần thể bỗng tự chạy .
Cừu nhỏ thịt cừu bàn, cô.
Im lặng chằm chằm.
Cô đang ăn gì, trong tay cô cầm gì .
Cô còn nhớ tinh thần thể của là gì !
Tô Dương: “Ờ, cái …”
Mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
“Tinh thần thể cừu thật… chẳng lẽ thú nhân gà thì cả đời ăn gà .”
Buổi tối trở về, cô vẫn còn lẩm bẩm.
Nghe tiếng cửa đẩy , cô đầu chào con rắn : “Anh về .”
Rắn lục tre lắc biến thành rắn mũi hếch, rắn nhỏ ngẩng đầu đáp: “Xì.”
Tô Dương sắp xếp bể cá cho ở, nhét bông bên trong.
“Không đồ thích hợp, dùng tạm nhé. đặt vật liệu lót chuồng ở cửa hàng , hai hôm nữa sẽ tới.”
Cô cúi đưa tay , con rắn liền tự động bò tới.
Hắn cẩu thả, bò đất khắp nơi nên cứ bẩn bẩn, nào cũng là Tô Dương lau sạch cho.
Cô lật qua lật con rắn nhỏ, dùng sức bóp cái bụng lép kẹp của .
“Hình như từng thấy ăn. Anh đói ? mang cừu nguyên con về, ăn ?”
“Xì xì.”
Tô Dương hiểu tiếng rắn.
Cô xuống lầu xách một cái đùi cừu lên, lắc lắc mặt : “Có cần cắt giúp , a…”
Dạ Quang lập tức quên lời Hội trưởng dặn.
Hắn uốn éo , phấn khích đột ngột há to miệng, một ngụm nuốt luôn cái đùi cừu lớn gấp mấy cơ thể hiện tại.
Cái miệng dữ tợn lướt qua mắt Tô Dương, lớn đến mức thể nuốt sống cả đầu cô.
Thực quản thấy rõ ràng.
Tô Dương cúi đầu tay .
Một lúc lâu , cô vỗ ngực: “Phù.”
Dạ Quang ngượng ngùng mà hạnh phúc cọ ngón cái cô.
Giống cái cho ăn.
Hắn cũng mang thức ăn về cho giống cái.
Đêm đó khi Tô Dương ngủ, rắn nhỏ chui ngoài qua cửa sổ.
Lâm Tốc bỏ ngủ đất, chuyển sang kê giường đơn, đầu một cái.
Hắn để ý, bực bội kéo cổ áo .
Trằn trọc mãi ngủ .
Trong phòng là mùi của Thuần Dưỡng Sư.
Mở cửa sổ vẫn thấy ngột ngạt.
Đuôi tinh thần thể cứng đờ, tới lui bồn chồn trong lĩnh vực tinh thần.
Lâm Tốc khinh bỉ : “Chẳng chỉ chạm một cái thôi .”
Tuy đúng là cố ý, nhưng vị trí thật sự quá hiểm hóc.
Lâm Tốc nhắm mắt, tiếng thở đều đều bên tai càng bực.
Sao cô thể ngủ ngon đến thế.
Vì quá bức bối nên bỏ qua cả động tĩnh khe khẽ do Dạ Quang gây .
Mãi tới rạng sáng, Lâm Tốc mới chợp mắt một lát.
Rồi tiếng động của Tô Dương đ.á.n.h thức.
Tô Dương: “Má ơi!!!”
Vừa mở mắt buổi sáng, cô thấy những miếng thịt tươi ngay bên má.
Trên chăn cũng chất một đống.
Tô Dương hoảng hốt sờ tứ chi của .
Ai, ai c.h.ế.t ?
Hay là cô phanh thây ?!
Con rắn trong bể cá ló đầu , tranh công thè lưỡi.
Đáng tiếc thè mãi mà giống cái cũng để ý tới , chỉ tự hất chăn nhảy bật dậy giũ .
Trông cô giống hoảng loạn hơn là vui mừng.
Rắn nhỏ khó hiểu nghiêng đầu.
Hắn mang về nhiều thịt tươi, cô ăn?
Tô Dương giậm chân tại chỗ.
Thảo nào cô cứ cảm thấy quanh chóp mũi mùi kỳ lạ, còn nặng trĩu, kéo chăn cũng kéo nổi.
Rốt cuộc đây là thịt của ai !
“Chắc là của nhà ăn.” Giọng Lâm Tốc chen : “Bình tĩnh, ai c.h.ế.t cả.”
Hắn dậy, dùng mũi chân đá dép của Tô Dương tới, dời mắt : “Mang dép .”