[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 47: Chúng Ta Là Thú Nhân, Không Phải Thú
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hóa là của nhà ăn, yên tâm … đúng, tại thịt của nhà ăn giường chứ!”
Lâm Tốc vuốt mặt.
Trông mệt mỏi, lười biếng tựa tường, hất cằm: “Hỏi .”
Tô Dương sang rắn nhỏ.
Giống cái cuối cùng cũng sang.
Dạ Quang lắc lư , sốt ruột thừa nhận.
“Xì xì!” Là !
Quy định trong trường , dáng bò của uyển chuyển.
Tô Dương: “…”
Điện thoại tin nhắn, là thông báo của trường.
【Nhà ăn mất trộm lúc 1:20 sáng. Đề nghị học sinh lấy trộm tự giác trả tang vật.】
【Nhắc nhở thiện: Nhà ăn chế biến đồ chín, xin đừng ăn thịt sống. Chúng là thú nhân, thú.】
Ngay đó, điện thoại của Lâm Tốc reo lên.
Nghe xong, truyền lời cho Dạ Quang: “Vưu Tuyết bảo mang đồ trả . Lần còn thế thì chỉ cảnh cáo miệng .”
“Còn nữa, camera , ngụy trang cũng vô dụng.”
…
Hai ngày nay hết hồn hết vía, chuyện trải qua nhiều.
Cửu Phương Túc Giới nhốt cấm túc sang hôm trở về.
Tình tiết vi phạm của nghiêm trọng, nhưng tâm trạng sa sút.
Tuy vẫn là gương mặt vô cảm , Tô Dương chẳng hiểu thể cảm nhận tâm trạng của .
Cô vực tinh thần: “À , trong tủ lạnh còn cừu nguyên con đóng gói cho , chỉ là đồ hôm qua nên còn tươi.” Còn thiếu một cái đùi.
Cửu Phương Túc Giới lập tức ngẩng đầu, quả quyết: “Tươi!”
Hắn khao khát đồ ăn, nhưng sẽ tự lấy, cũng tự tiện mở tủ lạnh của cô.
Lần nào cũng Tô Dương cho phép.
Tô Dương tìm giúp : “Mang hâm nóng .”
Nghĩ đến chuyện gì đó, cô vội hỏi: “Anh dùng lò vi sóng đúng ?”
Cửu Phương Túc Giới im lặng một cách khả nghi.
“ ăn thế cũng .”
Như lạnh nặng mùi cừu .
Tô Dương: “Thôi, để giúp. Anh đừng nổ bếp của …”
Cô định qua thì một cuốn sách bay xéo tới đập Cửu Phương Túc Giới, bắt lấy.
Lâm Tốc hừ lạnh: “Hướng dẫn sử dụng, tự nghiên cứu.”
Tô Dương thôi.
Đưa hướng dẫn sử dụng cho mù, mục đích của thao tác là…?
Cửu Phương Túc Giới cũng chẳng ý thức là mù, thật sự mang nghiên cứu.
Hắn nghiêng với cửa, qua cửa kính thể thấy trong mắt dường như ánh sáng.
Tô Dương nhón chân còn rõ hơn.
Cửu Phương Túc Giới nhận , đầu .
Trước mắt cô bỗng che kín.
Cô ngơ ngác Lâm Tốc.
Lâm Tốc: “Đừng mắt .”
Chắc là năng lực đặc biệt gì đó.
Tô Dương gật đầu, xoay nữa: “Ồ ồ!”
Cửu Phương Túc Giới ăn cừu nguyên con.
Tuy thiếu một cái đùi, khiến để ý.
Thuần Dưỡng Sư .
Thịt đùi săn chắc, thích ăn đùi nhất.
Thuần Dưỡng Sư .
Cửu Phương Túc Giới nghĩ một lúc, tháo luôn cái đùi còn xuống.
Tô Dương đang ăn sáng, hôm nay là thứ bảy, bữa sáng do Lâm Tốc đặt giao tới.
Cô múc một viên hoành thánh nhỏ lên, thổi nguội.
Trên chiếc đĩa mặt bỗng “keng” một tiếng, một cái đùi cừu rơi xuống.
Tô Dương giật .
Cửu Phương Túc Giới lạnh lùng : “Cô ăn .”
Người lấy tới , Tô Dương cũng nể mặt: “Vậy ăn một miếng.”
Hắn nguyên tại chỗ .
Tô Dương đưa đũa .
Yết hầu khẽ lăn.
Tô Dương: “… Thôi, tự ăn .”
Cửu Phương Túc Giới: “Ừ.”
Hắn bưng về.
Tô Dương: Vậy rốt cuộc mang qua mang để gì :)
Có đối chiếu, đến lúc Ôn Vân Tụ và Tạ Lợi cùng tới, Tô Dương xúc động sâu sắc vì hai bình thường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-47-chung-ta-la-thu-nhan-khong-phai-thu.html.]
Ôn Vân Tụ đỡ lấy cô, hỏi: “Sao ?”
Tô Dương túm tay áo , mắt rưng rưng: “Một ngày gặp, như cách ba thu!”
Ôn Vân Tụ vỗ nhẹ lưng cô trấn an, áy náy : “Gần đây thể ở bên em, xin . Hôm nay cùng tập luyện nhé? Luyện các nội dung của đại hội thể thao.”
Đương nhiên!
Tô Dương tiếp tục ru rú trong phòng đối mặt với đủ loại sự cố bất ngờ nữa.
-
Hôm nay bên ngoài mưa nhỏ, khí mát.
Trong nhà dựng bục cao và chướng ngại mô phỏng.
Đến nơi Tô Dương mới phát hiện Tát Tuyết cũng ở đây.
Hắn đang bố trí chướng ngại vật.
Nghe tiếng liền đầu.
Thấy là Tô Dương, mắt sáng lên, vui vẻ chạy tới.
“Dương Dương.”
Bị bế lên xoay mấy vòng, Tô Dương cũng vui theo.
“Hôm nay là ?”
“Hắc Tháp mời hacker hàng đầu tới truy dấu, còn treo thưởng mười triệu, Vưu Tuyết nghỉ .”
Tát Tuyết ngẩng đầu, vui vẻ .
Biết Tô Dương sẽ tới, còn cố ý biến tai và đuôi từ .
Mềm mềm ấm ấm, hấp dẫn Tô Dương đưa tay sờ.
“Mười triệu, nhiều thế…”
Tay cô vẫn sờ, miệng thì chuyện để chuyển sự chú ý của : “Ra , còn cả hacker nữa. Nghe lợi hại thật.”
“Ừ! Rất lợi hại! Chắc ngang ngửa Vưu Tuyết!”
“Oa, hóa Vưu Tuyết cũng lợi hại thế ?”
“Đương nhiên.”
Tát Tuyết ưỡn n.g.ự.c đầy kiêu hãnh.
“Được .” Ôn Vân Tụ mỉm đón Tô Dương qua, “Bắt đầu khởi động thôi.”
Tô Dương lưu luyến buông đôi tai cún .
Lúc Tát Tuyết , cô nhanh tay vuốt đuôi một cái.
Tát Tuyết nhe răng .
Tạ Lợi như vô tình ngang phía , chiếc đuôi mèo lặng lẽ cong thành một đường mềm mại.
Ánh mắt Tô Dương hút sang.
Nội dung luyện đầu tiên là 【Chiếm Cứ Điểm Cao】.
Tát Tuyết, Tạ Lợi, Lâm Tốc và Cửu Phương Túc Giới đóng vai đối thủ cùng tranh bục.
Dạ Quang trọng tài, phụ trách tuyên bố bắt đầu và kết thúc.
dường như chẳng tác dụng gì.
Cho dù bục cao, họ cũng dám chen Tô Dương, càng đừng tìm cách đẩy cô xuống.
Chiếc bục vuông nhỏ chật ních .
Ôn Vân Tụ ôm eo nâng Tô Dương lên, Tát Tuyết còn vẫy đuôi chìa tay kéo cô.
Lâm Tốc chất vấn: “Cậu bên nào ?”
Cô giữa đám , khó giữ thăng bằng.
Dù chỗ quá nhỏ, bọn họ ai cũng chiếm diện tích.
Ôn Vân Tụ dang tay, sẵn sàng đỡ Tô Dương bất cứ lúc nào.
Tô Dương một chân lắc lư, túm quần áo bên cạnh cố chen .
Một chân giẫm lên chút trống Tạ Lợi nhường , chân lơ lửng, bộ nhờ túm lấy .
Tạ Lợi trở tay nắm cánh tay cô, lùi đụng Lâm Tốc.
Lâm Tốc lập tức đổi chỗ: “Đừng chen .”
Hắn sang đẩy Cửu Phương Túc Giới đang như cây cột trong góc: “Cậu xuống .”
hạ bàn của cực vững, nhúc nhích chút nào, trái lực đối kháng khiến cả bục rung.
Tát Tuyết kêu lên, đuôi vung loạn: “Ối ối, sắp rơi . Dương Dương cứu mạng…”
Tô Dương đầu dịch chân, nắm lấy tay .
Đồng thời lưng đụng lòng Cửu Phương Túc Giới.
Hắn tóc cô cọ ngứa cằm, ngẩng đầu tránh hỏi: “Tại giẫm ?”
Lâm Tốc bất mãn: “Vì vướng chỗ, xuống .”
Cửu Phương Túc Giới coi như : “Cô định giẫm mãi ?”
Chiếc bục nhỏ loạn thành một nồi cháo.
Vị trí đổi tới đổi lui nhưng chẳng ai xuống.
Tay trái Tô Dương Tát Tuyết nắm, tay kéo với Tạ Lợi, phía là Lâm Tốc, phía là Cửu Phương Túc Giới.
Trước trái đều là đàn ông, cô cảm giác như chiếc bánh kẹp nhân.
Dạ Quang mở to mắt chằm chằm, cũng hô dừng.
Cuối cùng vẫn là Ôn Vân Tụ lên tiếng cắt ngang.
“Thôi.” Hắn , “Luyện nội dung thứ hai .”
…