[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 5: Ở Đây Bình Thường Mọi Người Tìm Mấy Người?
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ai tới ?”
“Tinh thần thể của cũng chạy ngoài.”
“Cả đám cùng phát tình ?”
Tiếng trò chuyện cà lơ phất phơ mỗi lúc một gần.
Những chủ nhân tinh thần thể họ mèo với dáng vẻ cà lơ phất phơ xem tình hình.
Trước khi bọn họ tới nơi.
Chủ nhân báo tuyết im lặng tiến gần.
Một bàn tay vươn qua đỉnh đầu Tô Dương, khẽ đặt lên cánh cửa.
Cúc cổ tay áo cài ngay ngắn, để lộ xương cổ tay nổi rõ, đầu ngón tay chỉ khẽ đặt hờ lên.
Không thấy dùng bao nhiêu sức, cánh cửa nặng khủng khiếp mở , để lộ khí và ánh sáng lạnh trong trẻo bên ngoài.
Gió ngoài cửa ùa , thổi vài lọn tóc trán , cũng thổi tan luồng khí trộn mùi mãnh thú quanh quẩn nơi đầu mũi Tô Dương.
Hắn nghiêng nhường lối, vẫn là vẻ biểu cảm . Đôi mắt xanh băng tập trung cô mà lơ đãng về một điểm nào đó.
Khí tức lạnh, mang vẻ trong trẻo như lá thông tuyết, giọng chút gợn sóng: “Đi .”
Tô Dương vội ôm cừu chuồn mất.
Bên trong cửa, đám mãnh thú tức giận gầm khẽ về phía cánh cửa.
Chủ nhân của chúng cũng lượt xuống cầu thang, mặt hoặc tò mò hoặc thích thú.
“Thơm thật.”
“Sao thả ? thấy , là Thuần Dưỡng Sư?”
“Thuần Dưỡng Sư nào chạy tới ký túc xá chúng ?”
Người đè tinh thần thể đang xao động của xuống, như điều suy nghĩ: “Chắc của trường.”
Mặc họ hỏi thế nào, chủ nhân báo tuyết vẫn một lời.
Những khác thấy chán, thu đồng t.ử dọc , thè đầu lưỡi đỏ l.i.ế.m lòng bàn tay ai nấy tản .
Thú nhân họ mèo vốn kiểu quá nhiệt tình.
Họ quen độc lai độc vãng hơn.
-
Tô Dương vẫn còn tim đập chân run chạy khỏi phạm vi ký túc xá Một, mãi đến khi tòa nhà cây và một tòa khác che khuất mới dám chậm .
Kích thích quá!
Hôm nay một thấy nhiều mãnh thú như !
Cô bình nhịp tim, lau tinh thần thể dính nhớp của .
Xiên thịt cừu nhỏ ngậm cả trong miệng, giờ vẫn còn mùi mèo.
Nhớ hướng trai tóc xám trắng chỉ, bên trái.
Ngẩng đầu , quả nhiên cách đó xa một dãy kiến trúc ngay ngắn hơn, trông cũng “bình thường” hơn hẳn, giống giảng đường.
“Lần chắc đúng chứ?”
Cừu nhỏ: “Be~”
Tô Dương đặt nó xuống đất.
Cảm giác ôm nó kỳ lạ, giống như đang ôm chính .
Tô Dương thành công tìm giảng đường đúng, mò văn phòng giáo viên.
Hoàn phía ba thú nhân vẫn đang tìm .
Tạ Lợi ký túc xá , thấy .
Trong phòng yên tĩnh, lên lầu gõ cửa hỏi.
“Vừa một Thuần Dưỡng Sư tới. Chưa kịp rõ tên thả .”
Chủ nhân báo đen trông khá chật vật, một bên khuyên tai lóe sáng.
Hắn nắm chiếc lưỡi đỏ hồng của tinh thần thể : “Vừa nãy mày l.i.ế.m cái gì ! Tự súc miệng.”
Tinh thần thể lắc đầu hất tay , lên giàn leo cao.
Chủ nhân báo đen gối tay đầu, như khó thở mà kéo cổ áo, thở hổn hển.
Tạ Lợi liếc : “Cậu ?”
Chủ nhân báo đen bực bội : “Tinh thần thể tiếp xúc gần với Thuần Dưỡng Sư đó.”
Ban đầu đang ngủ.
Khi cảm ứng đồng bộ, định lập tức ngăn cản, kết quả kích phát kỳ phát tình.
Đầu gối mềm nhũn nổi, thế là bỏ lỡ.
Có lẽ những khác cũng .
“Tạ Lợi, đó là Thuần Dưỡng Sư cấp mấy? Cậu thấy ? Cô cái gì , tự nhiên xông ký túc xá sờ .”
“Cô nhầm.”
Lần đầu xoay như chong chóng, dù đối phương cố ý.
Sắc mặt Tạ Lợi lắm. Hắn giải thích xong : “ còn thấy . Đến lúc ghép đôi các sẽ .”
Để đối phó lượng dị thể xâm biến ngày càng tăng, trường học cố ý bồi dưỡng học sinh lập chiến đội ngay từ trong trường.
Sau khi tân sinh nhập học, thú nhân sẽ phân phối dựa theo độ ghép đôi gen và ý nguyện của chính Thuần Dưỡng Sư.
tỷ lệ Thuần Dưỡng Sư và thú nhân 1:25 đến 1:30.
Trong tình trạng Thuần Dưỡng Sư khan hiếm, nhiều thú nhân tìm Thuần Dưỡng Sư của .
“Vậy thôi, hứng thú tìm Thuần Dưỡng Sư.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-5-o-day-binh-thuong-moi-nguoi-tim-may-nguoi.html.]
Chủ nhân báo đen dậy phòng tắm: “ tắm nước lạnh. Còn , ghép đôi ?”
Tân sinh chạy tới giảng đường, còn tìm.
Tạ Lợi cũng nhảy khỏi giàn leo, thuận miệng đáp: “Không cần.”
-
Tô Dương chặn một giáo viên ngang, cô giới thiệu sơ qua mô hình của trường.
“Cô cũng là Thuần Dưỡng Sư ?”
Đối phương mỉm gật đầu, một con chim sẻ liền nhảy vai.
“ thiên phú của hạn, cấp bậc tăng tới giới hạn, vì công tác giáo d.ụ.c ở hậu phương.”
Người giáo viên còn trẻ hậu bối non nớt mặt, dịu dàng kiên nhẫn giảng giải nhiều.
“Thật dễ phân biệt thú nhân và Thuần Dưỡng Sư. Thú nhân nhiều hình thái: con , bán thú, thú thể chỉnh.”
“ chúng thì . Nhiều nhất chỉ thể cụ hiện tinh thần thể phóng ngoài.”
Tô Dương chỉ : “Vậy thể biến thành cừu?”
“Không thể. Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa chúng và thú nhân.”
Cô giáo dẫn Tô Dương tới tòa nhà hội học sinh.
“Bây giờ em nên tới hội học sinh. Sao ai đón em? Trường chúng cũng nơi tuyệt đối an .”
Cô khá uyển chuyển: “Thú nhân cấp cao năm giác quan cực kỳ nhạy, đặc biệt chú ý đến Thuần Dưỡng Sư. Tốt nhất em đừng một mang tinh thần thể bên ngoài.”
Tô Dương ngoan ngoãn gật đầu, theo cô giáo tới cửa hội học sinh.
“Được , con. Cô về dạy học.”
Cô giáo nhiệt tình rời .
Chỉ còn Tô Dương và con cừu nhỏ bên chân.
Cô ngẩng đầu tấm bảng mạ vàng.
Bên cạnh cửa còn một khung trưng bày, trong đó là tấm ảnh ba inch.
Cô gõ cửa ngay mà nghiêng đầu .
Cừu nhỏ cũng nghiêng đầu theo.
Người trong ảnh thẳng phía , mắt rũ xuống. Mái tóc dài vàng nhạt ngoan ngoãn buông lưng, đuôi mắt cong nhẹ, đường môi mỏng.
Trông tuấn tú dịu dàng hơn hình tượng cô tưởng tượng.
Tô Dương lẩm bẩm tên: “Ôn Vân Tụ… SS+, tinh thần thể…” Không ghi.
“Là .”
Người ở thế giới bộ đều tiếng !
Tô Dương chạm mắt với thật trong ảnh, lúc mới phát hiện cửa chẳng mở từ lúc nào.
Anh còn hơn ảnh, khí chất cũng nổi bật hơn, quanh như từng đóa hoa trong manga thiếu nữ đang nở rộ.
Tô Dương sắc lóa mắt một chút.
Ơ! Ngôi trường thử thách ý chí con quá đấy!
Chàng trai báo tuyết mặt lạnh là cực phẩm nam thần, giờ xuất hiện thêm một kiểu dịu dàng như phát sáng.
Con cừu be một tiếng, ngẩng đầu liếc bằng ánh mắt nghiêng nghiêng.
Ánh mắt Ôn Vân Tụ từ từ lướt qua Tô Dương và con cừu, nét trong mắt càng ôn hòa.
“Em là Tô Dương?”
Giọng cũng giống vẻ ngoài, trong trẻo dễ như nước tuyết tan núi chảy qua ngọc đá.
“Vâng.”
Tô Dương gật đầu.
Nhớ tới việc lẩm bẩm ảnh , cô ngượng: “Chào hội trưởng. Cô giáo bảo em tới hội học sinh.”
“Vốn nên tới đón em, hình như xảy chút sai sót.”
Ôn Vân Tụ nghiêng nhường lối, động tác “mời”: “Vào .”
Văn phòng hội học sinh rộng rãi sáng sủa, còn mùi hoa thoang thoảng.
Nguồn hương lẽ chính là những loài cây đua khoe sắc giá hoa.
Trong đó một đóa tulip nhất rực rỡ nhất, nhưng thẳng tao nhã, cánh khép yên tĩnh, chẳng hiểu khiến khó dời mắt.
Ôn Vân Tụ hiệu cho Tô Dương xuống ghế. Lúc Tô Dương mới rời mắt, khép hai đầu gối, đặt tay lên đùi.
“Chào mừng em tới Học viện Tác chiến Số Một. Nơi đây khác trường học bình thường, chắc em bước đầu hiểu mô hình 【chiến đội】 ?”
Tô Dương là .
“Về chuyện ghép đôi…”
Tô Dương thẳng hơn.
Ôn Vân Tụ dịu giọng trấn an: “Không cần lo. Mẫu m.á.u của em gửi tới trường, kết quả ghép đôi gen ba ngày nữa sẽ xác định. Hôm nay em cứ về ký túc xá nghỉ ngơi, quen môi trường .”
“Ngày mai bắt đầu học cơ bản. Nếu thích nghi, cũng thể lùi .”
Nói xong, thấy Tô Dương yên, thôi.
“Sao ? Có yêu cầu gì cứ với .”
Trông tính tình , dễ chuyện.
Tô Dương bèn ngại ngùng nghiêng tới gần, nhỏ giọng hỏi: “Có kết quả là em tìm thú nhân …?”
Trên cô dính quá nhiều mùi hỗn tạp.
Ôn Vân Tụ để lộ vẻ gì, khẽ lùi .
Cô phát hiện, xoắn xuýt, ánh mắt đảo qua đảo ấp úng : “Bên em là một vợ một chồng, chỗ thoáng quá… bình thường một tìm mấy ?”