[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 50: Đừng Chạm Vào Tôi

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà đồ chơi rung chuyển dữ dội.

 

đang tấn công từ bên ngoài.

 

Móng mèo khổng lồ sắc bén xé chéo mái nhà.

 

Ánh nắng chói mắt cùng khí trong lành đồng thời tràn .

 

Tô Dương ngẩng đầu, mừng rỡ con mèo lớn : “Tạ Lợi!”

 

Đôi mắt xanh biếc của mèo lớn quét qua.

 

Như thể còn nhận cô.

 

Tai ép ngược thành hai tam giác sắc nhọn, từng sợi lông nhỏ đều dựng lên vì tức giận.

 

“Gừ… gừ…”

 

Trong cổ họng cuộn tiếng đe dọa trầm nặng.

 

Một móng vuốt nặng nề đập xuống.

 

“Đi.”

 

Báo đen lao tới nhanh như chớp, ngậm cổ áo Tô Dương định kéo cô lên.

 

Tô Dương bám chặt Ân Thố , giữ tinh thần lực ngắt.

 

Tinh thần thể kéo hai cái: “?”

 

Lâm Tốc ở bên hét: “Cô mang theo gì!”

 

Nhà đồ chơi nhanh chóng sụp đổ biến mất.

 

Tạ Lợi đang phát cuồng.

 

Tô Dương dùng cả tay chân quấn chặt: “Đây bản thể của . thể theo tinh thần lực để tìm xem bản đang ở !”

 

Ân Thố đẩy cô , tinh thần lực rút về.

 

Tô Dương bám c.h.ế.t buông, dính đó theo.

 

Tình thế đảo ngược.

 

Người chịu buông tay biến thành Tô Dương.

 

Còn trong một container ở khu đô thị nào đó.

 

Ân Thố ngơ ngác mở mắt.

 

“Ha…”

 

“Cô Thuần Dưỡng Sư, cô đang .”

 

Trong cổ họng bật tiếng gần như chỉ còn thở, đôi mắt hồng chậm chạp xoay một chút.

 

“Đừng chạm mà.”

 

Nhiệt độ cơ thể con quá cao, mồ hôi dính nhớp, làn da bẩn thỉu.

 

Theo tinh thần lực phóng ngoài, từng sợi từng luồng thấm lĩnh vực tinh thần.

 

Bẩn quá, ghê tởm quá.

 

Ân Thố co , đầu ngón tay siết chặt ống tay áo trắng tuyết.

 

Hắn sấp giường nôn khan.

 

Đã lâu ăn gì, dày co thắt nóng rát nhưng chẳng thể nôn chút dịch nào.

 

Luồng tinh thần lực ngang ngược vô lý như một bàn tay mang nhiệt độ cơ thể sống động.

 

Thô bạo vò một cái ngay nơi cốt lõi nhất, cho phép bất kỳ sự vấy bẩn nào trong lĩnh vực tinh thần của .

 

Nụ khoa trương như hàn c.h.ế.t mặt biến mất.

 

Môi hé, lộ một chút đầu răng trắng và nhọn, cánh môi mất kiểm soát run khẽ, im lặng thở dốc thật mạnh.

 

Một sợi nước bọt trong suốt tràn khỏi khóe môi hé mở, men theo đường cằm trơn nhẵn chậm rãi trượt xuống.

 

“Rầm.”

 

Cửa lớn phá bật.

 

Đội tuần tra nối xông .

 

Nòng s.ú.n.g tì lên thái dương .

 

“Tội phạm Ân Thố, bắt.”

 

-

 

Nhà đồ chơi biến mất.

 

Ân Thố Tô Dương biến thành một con búp bê vô tri.

 

Một phần tinh thần lực truy đuổi cô kịp thời thu về, phần khác tản biến mất.

 

Đây cũng là đầu Tô Dương thao tác từ xa như .

 

Trước đây cô chỉ từng Cô Ma giảng một .

 

Không khuyến khích Thuần Dưỡng Sư cấp thấp , bởi tinh thần lực hạn.

 

Tô Dương cũng còn cách nào khác.

 

Với cái kiểu của Ân Thố, tống trở trong thì cô sợ.

 

Đầu đau, cô ôm đầu bò dậy.

 

Phía đang hét gì đó.

 

Tô Dương đầu, mặt là một móng vuốt lớn.

 

Mèo màu hồng, chân cũng là đệm thịt hồng phấn.

 

Báo đen đầu gầm giận dữ, kịp thời húc cô bay .

 

Báo tuyết nhảy lên đón lấy, ngậm cổ áo Tô Dương quăng cô lên lưng chở mấy bước, rời khỏi vòng chiến.

 

Trước đây Tô Dương từng lĩnh vực tinh thần của Tạ Lợi luôn định.

 

Thả tinh thần thể hoặc thú hóa đều khả năng khiến mất kiểm soát.

 

Cho dù đ.á.n.h ngất cuối cùng tỉnh , quá trình cũng gây tổn thương tinh thần.

 

Tô Dương sấp lưng báo tuyết, ngẩng đầu mấy con cự thú đ.á.n.h .

 

Dạ Quang biến thành đại xà quấn lấy Tạ Lợi, móng mèo cào mấy vết máu.

 

Con rắn đau đớn há miệng, mấy nhe răng độc sắc nhọn đe dọa mèo lớn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-50-dung-cham-vao-toi.html.]

Muốn c.ắ.n thôi.

 

“Cửu Phương Túc Giới!”

 

Lâm Tốc thu hút ánh mắt mèo lớn hét lên.

 

Cửu Phương Túc Giới nhân cơ hội tiến lên, giẫm lên rắn uốn lượn, đồng thời mở đôi mắt xanh lam trong vắt.

 

Lạnh lẽo tột cùng mà trong trẻo như băng hà. Trời đất lặng im, dường như tuyết nhỏ rơi xào xạc.

 

Tô Dương :

 

【Đóng Băng Tinh Thần】

 

Mèo lớn bất động.

 

Có bạn học lẩm bẩm: “Ngầu thật. Không hổ là top ba trường.”

 

Tinh thần thể của vị top ba ngầu đang cẩn thận hít hít mũi.

 

ngửi xem hôm nay Thuần Dưỡng Sư mang đồ ngon .

 

 

Tạ Lợi ngã xuống, nhanh chóng thu nhỏ nhưng vẫn thể khôi phục hình .

 

Bác sĩ lên kiểm tra, vạch mí mắt mèo nhỏ.

 

“Hắn chứ?”

 

Con báo tuyết m.ô.n.g cô bắt đầu tỏa lạnh khắp ngay từ lúc 【Đóng Băng Tinh Thần】.

 

Tô Dương nổi nữa, nhảy xuống chạy qua xem Tạ Lợi.

 

Con mèo nhỏ dài 38 centimet, hình nhỏ nhắn, một cục hồng phấn cáng, lồng n.g.ự.c khẽ phập phồng.

 

Bác sĩ tìm để truyền dịch.

 

Tô Dương theo bản năng theo học hỏi.

 

Lúc cô truyền dịch cho động vật đều cạo lông, nếu khó tìm mạch máu.

 

bác sĩ ở thú thế kinh nghiệm hơn, hơn nữa thú nhân bình thường cũng bài xích việc cạo lông.

 

“Không c.h.ế.t .”

 

Quần áo Lâm Tốc cũng móng mèo cào rách, từng đường rách để lộ cơ bắp màu lúa mì rắn chắc bên .

 

Trên xương hông cũng hình vẽ xanh đậm , phập phồng theo nhịp thở.

 

“Cô đấy?”

 

Tô Dương chỉ thêm hai cái bắt gặp.

 

Cô dời mắt: “Lần Ân Thố sẽ nữa đúng ?”

 

Chưa chắc. Có còn hậu chiêu thì khó .

 

Thú nhân cấp SSS dễ bắt như .

 

Trong đầu Lâm Tốc xoay chuyển nhanh, thấy vẻ mong chờ của cô, cuối cùng vẫn ừ một tiếng.

 

“Chắc .”

 

Dạ Quang và Cửu Phương Túc Giới chậm rãi tới.

 

Trên mặt Cửu Phương Túc Giới cũng một vết cào, nhưng để ý.

 

Hắn tới thu tinh thần thể về, như thường lệ Tô Dương thả hồn.

 

Trái Dạ Quang, rõ ràng đó nhiều vết cào, nhưng bò tới đây một lúc thì cơ thể sạch sẽ còn dấu vết.

 

Rắn nhỏ bò từ chân cô lên, Tô Dương bắt trong tay lật qua lật xem: “Vết thương của khỏi ?”

 

Bác sĩ còn bôi t.h.u.ố.c mà?

 

“Xì.”

 

Hắn cắm đầu chui tay áo Tô Dương.

 

Không bảo vệ giống cái của , con rắn ủ rũ.

 

Tô Dương lau sạch cũng mặc kệ.

 

“Bao giờ Tạ Lợi mới tỉnh?”

 

Sau một hồi cấp cứu định, bác sĩ đẩy Tạ Lợi và nhân viên tới phòng y tế.

 

Tô Dương theo, còn chỉ hai con báo phía : “Họ cũng thương , sát trùng giúp ?”

 

Bác sĩ ngẩng đầu quan sát: “Chỉ xước da thôi, cần.”

 

Lâm Tốc chẳng để tâm, sang một bên.

 

“Trái là cô, tinh thần ?”

 

Bác sĩ chuyển ánh mắt sang Tô Dương, vị bác sĩ lớn tuổi hiền hòa nheo mắt hỏi:

 

“Có thể đối phó với tội phạm như Ân Thố, còn nhân cơ hội tìm vị trí của , cô thông minh, cũng dũng cảm.”

 

Tô Dương khen đến ngượng.

 

Chủ yếu vẫn là nhờ độ ghép đôi một trăm phần trăm.

 

Bác sĩ đề nghị kiểm tra cơ thể cho cô, Tô Dương cũng đồng ý.

 

“Đầu đúng là đau.”

 

Lâm Tốc và Cửu Phương Túc Giới đồng thời sang.

 

Rắn nhỏ ló đầu .

 

“Xì?”

 

Vẻ mặt bác sĩ nghiêm , bỏ Tạ Lợi xuống một lượt kiểm tra đầy đủ cho Tô Dương.

 

Mới kiểm tra một nửa, Ôn Vân Tụ và Vưu Tuyết vội vã trở về.

 

Đây là đầu Tô Dương thấy sắc mặt Hội trưởng trầm đến .

 

giơ tay chào , Ôn Vân Tụ sải bước lớn tới bên cạnh.

 

Vừa nhận tin chạy về với tốc độ nhanh nhất, tóc mái rối.

 

Nhìn Tô Dương bàn kiểm tra, đôi mắt vốn luôn mang ý lúc còn chút ý nào.

 

Hắn đưa tay định chạm trán cô, nhưng giữa chừng dừng.

 

Ánh mắt cẩn thận cô từ đầu đến chân, bỏ qua bất kỳ điều khác thường nào.

 

“Bác sĩ, em thế nào?”

 

 

Loading...