[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 52: Ghi Hình Chấp Pháp

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ cơ thể đến tinh thần đều thoải mái, Tô Dương ngủ một mạch đến sáng.

 

Tỉnh dậy, cô cảm giác mắt thứ gì đó chắn . Ban đầu tưởng là rèm cửa, mới phát hiện đúng.

 

Cô đang hoa, chuyện lạ. giữa bụi hoa.

 

Thứ che ánh nắng chính là những cánh hoa khổng lồ đang khép .

 

Nhụy hoa vàng non cô dùng gối.

 

Mật hoa khô và nửa khô dính đầy .

 

Mùi xoài tan sạch, đó là mùi tulip tràn ngập cả gian.

 

dị ứng, nhưng vẫn sặc đến hắng giọng.

 

Nhìn rõ cảnh xung quanh, một suy nghĩ khó tin bỗng nảy trong đầu.

 

Không lẽ… cô ngủ trong nụ hoa của Ôn Vân Tụ?

 

Hắn thể biến lớn như , nhét cô trong dễ như trở bàn tay.

 

Hắn gì? Ngủ dậy trở mặt vô tình, định ăn luôn cạnh gối ?

 

Không thấy răng ở , lúc cô vén chăn sờ soạng khắp nơi, cánh hoa như đ.á.n.h thức mà run lên.

 

Tô Dương thử gọi: “… Ôn Vân Tụ?”

 

Tulip im lặng một thoáng.

 

“Ừ, là .”

 

Ngay đó, cả gian từ từ hạ xuống, áp sát mặt giường, nụ hoa mở .

 

Tô Dương qua tấm gương đối diện, thấy trạng thái hiện tại của Ôn Vân Tụ.

 

Hoàn thú hóa.

 

Trước khi ngủ rõ ràng vẫn là một ôm cô, tỉnh dậy biến thành hoa.

 

Tô Dương ôm chăn bò ngoài, đầu chạm cánh hoa: “Anh ? Có chỗ nào khó chịu ?”

 

Trước đây cô từng thấy như thế .

 

Bản thể của là từng mảng hoa lớn nuốt trọn cô, còn tinh thần thể thì nở kín giường, kín sàn.

 

Cô cũng chẳng tìm mũi mắt ở .

 

“Không .”

 

Cành hoa tinh thần thể uốn lượn sinh trưởng, bò lên cửa, vặn tay nắm dẫn Tô Dương ngoài.

 

“Em ăn sáng , sẽ ngay.”

 

Hoa men theo cầu thang xuống tầng , Tô Dương chỉ thể xuống đó chờ .

 

Tắm xong, trong lúc đợi bữa sáng mang tới, cô gọi điện cho Mệnh Tùng Lam.

 

“Ân Thố đưa nhà tù ?”

 

Hôm qua cô báo vị trí của Ân Thố cho Mệnh Tùng Lam, cũng là báo lên Hắc Tháp, còn ké chút công lao.

 

Nghe mức tiền truy nã Ân Thố cao, khởi điểm là hàng chục triệu.

 

Mệnh Tùng Lam cũng cực kỳ quan tâm chuyện : “Đưa , bây giờ chắc đang tuyên án cho .”

 

“Em gọi đúng lúc lắm, chị cũng đang định gọi cho em đây. Ân Thố với phía Hắc Tháp rằng liên lạc với em.”

 

“Liên lạc với em gì?”

 

“Không rõ, chắc lời với em. Chị khuyên em , ngoài đe dọa còn gì nữa.”

 

“Chị lúc bắt trạng thái của đúng lắm, kiểm soát bán thú hóa, cũng phản kháng. Tính tình đổi đến mức của Hắc Tháp còn tưởng bắt nhầm…”

 

Giọng Mệnh Tùng Lam ở đầu dây bên đầy kinh ngạc: “Rốt cuộc em lôi bằng cách nào ?”

 

Tô Dương hì hì hai tiếng, : “Em cũng , em từ chối.”

 

“Được, lát nữa chị sẽ truyền đạt với bên đó.”

 

Tô Dương kể với cô chuyện đ.á.n.h dấu thú nhân đầu tiên và vài chuyện khác, cúp máy thì bữa sáng cũng đưa tới.

 

Cô đang định lên.

 

Bụi tulip nhỏ theo xuống lỏng lẻo quấn quanh chân cô.

 

Tô Dương cử động hai cái, dậy .

 

Chúng bò qua mở cửa, cuốn lấy xe thức ăn đẩy trong, linh hoạt chẳng khác gì tay .

 

Nhân viên giao đồ ăn của nhà ăn thậm chí bước nửa bước qua cửa.

 

Đối với chuyện , quen từ lâu.

 

Bên trong chắc chắn Thuần Dưỡng Sư.

 

Tinh thần thể vững vàng đưa bữa sáng tới, Tô Dương hỏi: “Anh vẫn khỏe ?”

 

Hoa chỉ khẽ đung đưa.

 

đói , ăn nhé?”

 

Hôm qua tiêu hao nhiều, nếu đói đến bụng dán lưng, sáng nay cô cũng chẳng dậy.

 

Hoa ghé tới, quấn lấy mở nắp hộp.

 

Tô Dương thổi nóng.

 

Điện thoại “ting” một tiếng.

 

【Mệnh Tùng Lam: Đã báo với bên đó . Tiền truy nã Ân Thố là tám mươi triệu. Lần em giúp việc lớn, tuy tự tay bắt nhưng vẫn nhận một nửa tiền thưởng】

 

Vậy là bốn mươi triệu!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-52-ghi-hinh-chap-phap.html.]

 

Tên biến thái đáng tiền đến !

 

Tô Dương kích động trong lòng, trả lời một chữ “”.

 

【%#&: (Video ghi hình chấp pháp)】

 

Tô Dương sững .

 

Đống ký tự loạn là ai ?

 

“Ghi hình chấp pháp gì…”

 

Là đoạn ghi quá trình bắt Ân Thố.

 

Video bỗng tự động mở, Tô Dương giật .

 

Còn kịp tắt, cô thấy bóng đang co ro.

 

Mặc một bộ đồ tù trắng như tuyết.

 

Tô Dương chê: “Đã vượt ngục còn quần áo, sợ khác nhận thật ?”

 

Nhân viên bắt giữ thận trọng tiến gần, đột ngột nghiêng đầu.

 

Làn da quanh năm thấy ánh mặt trời loang một màu đỏ ửng kỳ dị.

 

Một quầng ửng đỏ tự nhiên lan mãi đến vành tai.

 

Thậm chí còn nhuộm rìa đôi mắt trong veo của , khiến sắc hồng vô cơ phủ một tầng sương ẩm ướt, diễm lệ đến mục nát.

 

Bên má buông xuống lớp lông trắng dày mềm mại.

 

“Ư… a…”

 

Một tiếng rên cực khẽ, cố nén sâu trong cổ họng, thoát ngoài.

 

Hắn há miệng thở dốc như con cá mất nước.

 

Lẩm bẩm nhỏ, giọng khàn khàn.

 

Giọng mơ màng, phảng phất vẻ bệnh hoạn và bất .

 

“Bị… tìm thấy nhỉ…”

 

Khớp ngón tay căng đến trắng bệch, đột nhiên bật điên cuồng.

 

“Thú vị… thú vị… cô Thuần Dưỡng Sư, chuyện thú vị quá!”

 

Phớt lờ những họng s.ú.n.g lạnh lẽo đang chĩa quanh , Ân Thố gần như dán sát thiết ghi hình, nở một nụ thật lớn.

 

“Lùi !”

 

Chấp pháp viên quát cảnh cáo, chiếc vòng cổ kim loại “cạch” một tiếng khóa quanh cổ .

 

Vòng cổ đen siết sát yết hầu.

 

Tô Dương chú ý thấy suốt quá trình đó, nhân viên chấp pháp hề chạm da .

 

Ân Thố cũng chẳng để tâm.

 

Hắn bò tới gần.

 

Cổ áo cọ lệch, lộ hình kẹo viên vuông nhiều màu xương quai xanh.

 

“Chúng chơi một trò nhé~”

 

“Cô bắt , tiếp theo đổi để bắt cô.”

 

“Trốn cho kỹ nhé~ cô, Thuần, Dưỡng, Sư~!”

 

Video đột ngột kết thúc.

 

“… Đồ thần kinh!”

 

“Lớn từng còn dán sticker hoạt hình lên .”

 

Tô Dương vội ăn một miếng cơm để trấn an.

 

Hơn mười phút Ôn Vân Tụ mới xuống.

 

Hắn tắm xong, vẫn còn vương nước lạnh buốt.

 

Tô Dương đẩy phần bữa sáng của sang: “Trời còn ấm lên mà vẫn tắm nước lạnh ?”

 

Ôn Vân Tụ cô lẩm bẩm, vẻ mặt dịu dàng, thuận ý đáp: “Lần sẽ thế nữa.”

 

Hai cùng ăn sáng, Tô Dương đưa điện thoại cho .

 

“Anh xem , từng kết bạn. Có Ân Thố ? Hay đưa cho Vưu Tuyết xem thử?”

 

sẽ bảo Vưu Tuyết kiểm tra.”

 

Ôn Vân Tụ xem xong, nắm tay cô: “Lần khiến em sợ .”

 

Hôm qua an ủi cô, còn sợ cô gặp ác mộng nên cứ khẽ vỗ lưng cô mãi.

 

Tô Dương lớn từng , cũng chỉ lúc còn là em bé mới từng đối xử như .

 

“Đột nhiên gặp đúng là khá đáng sợ. Còn nhân viên nữa, đó vẫn đang chuyện bình thường, bỗng biến thành như . Cô chứ?”

 

“Không .” Ôn Vân Tụ : “Thời gian cải tạo thành đồ chơi lâu, vẫn thể hồi phục.”

 

“Vậy giáo viên gọi thú nhân quảng trường cũng cải tạo ?”

 

“Ừ, lẽ lúc ngoài gặp Ân Thố.”

 

Ôn Vân Tụ : “ sẽ tăng cường kiểm soát tất cả nhân viên trường.”

 

Tô Dương cảm thán: “Vất vả cho .”

 

Đều tại con thỏ điên !

 

 

Loading...