[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 54: Vương Tử
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa đang mở, thể thẳng phòng khách.
Vưu Tuyết liếc ngang liếc dọc, tập trung kiểm tra nguồn video; Lâm Tốc và mấy thì mồ hôi nhễ nhại luyện tập thể lực.
Cánh tay gập , gân xanh nổi lên.
Không khí bên đó cũng nóng hơn hẳn bên .
Hôn hít với Ôn Vân Tụ mặt nhiều như , Tô Dương ít nhiều cũng thấy ngượng, thầm nghĩ may mà ai thấy.
Cúi đầu xuống, cô liền đối diện đôi mắt to trong veo ngơ ngác của Dạ Quang bên chân.
“Xì?”
Rắn nhỏ ngẩng đầu nghiêng sang một bên, cũng đáng yêu quá!
Tô Dương tóm lên, dùng sức vò cái ống nước dẻo Q đàn hồi !
Trải qua kỳ lột da, con rắn tặng da rắn của cũng chính thức trưởng thành.
Sắp chính thức bước kỳ sinh sản đầu tiên trong đời rắn.
Cơ thể nhạy cảm hơn bình thường, nhưng phần bụng yếu ớt vẫn thể tùy ý để cô vuốt ve nghịch ngợm, mặc sức chạm .
Chóp đuôi linh hoạt run lên từng đợt, ngoan ngoãn ngang trong lòng bàn tay cô, ngoan ngoãn dâng cơ thể cho giống cái.
“Dạ Quang.”
Lòng bàn tay giống cái ấm áp mềm mại, Dạ Quang cố gắng đặt cả lên đó.
Bỗng cô nâng lên, trông như chuyện quan trọng , Dạ Quang ngơ ngác thè lưỡi.
Tô Dương dùng hai ngón tay bóp đầu rắn.
Ép thành bánh rắn: “Dạ Quang~ là một chú ch.ó con!”
“Xì?”
Rắn nhỏ dẹt dẹt, nghi hoặc cũng dẹt dẹt.
Tô Dương: “Cậu là một cục… phân!”
Dạ Quang phân.
giống cái vui, thế là cũng vui.
“Xì!”
“Cậu là quả chuối to ngọ nguậy, xúc xích nướng tức giận, tủ lạnh hai cánh!”
Đuôi Dạ Quang lắc lư (☆^ー^☆): “Xì xì.”
, chính là thế!
Nghỉ giữa chừng chơi rắn một lúc, Tô Dương tiếp tục thanh tẩy sâu.
Dạ Quang học theo hội trưởng, bò bếp lấy nước cho giống cái uống.
Bò nửa đường thì giẫm một chân.
“Xin , thấy .”
Vưu Tuyết đóng máy tính dậy, chú ý bò tới.
Kịp thời lùi tránh , gật đầu xin : “Xúc xích nướng tức giận.”
Lâm Tốc nhướng mày sang: “Cậu nên gọi là cục phân.”
Dạ Quang dựng lên xì đe dọa: “Xì!”
Cửu Phương Túc Giới bắt từ khóa, nhạy bén đầu: “Xúc xích nướng?”
Ở .
Tô Dương: “…”
Cô giả vờ thấy tiếng khẽ của Ôn Vân Tụ, nhắm mắt áp mèo con.
Trên mèo con mềm mại vẫn còn mùi nắng hong. Vốn định áp trán, cuối cùng tự nhiên áp lên n.g.ự.c .
Chỗ thịt mềm đầy đặn, sờ đặc biệt dễ chịu.
Nhân lúc Tạ Lợi còn tỉnh táo, cô cọ thêm mấy cái, tranh thủ hít mèo cho .
Trong lĩnh vực tinh thần, đệm thịt màu hồng của tinh thần thể khẽ co .
Tô Dương nghiêng đầu, hỏi về vấn đề lĩnh vực tinh thần của .
“Tại tình trạng của nghiêm trọng hơn những khác? Trước đây từng thương ?”
“Không thương.” Ôn Vân Tụ tiếc nuối : “Kiểm tra nguyên nhân.”
Tô Dương đoán bừa: “Vậy là bẩm sinh ? Vấn đề gene?”
Nói xong nhớ là con trai của hoàng đế, cô liền im bặt.
“Không . Lúc nhỏ còn tương đối định, đến hơn mười tuổi thì dần thể thú hóa, cũng thể phóng tinh thần thể ngoài nữa. Bình thường chỉ thể duy trì bán thú hóa, nguyên nhân cụ thể cũng rõ.”
Ôn Vân Tụ lắc đầu: “Gene cũng kiểm tra, và cha đều là cường giả, vấn đề về gene.”
Dường như tìm nguyên nhân.
Tô Dương gật đầu.
Ý thức chuyển bên trong.
Thanh tẩy từ chóp móng lan tới cẳng chân mèo. Băng hà từ từ tan biến, để lộ một vùng sa mạc phong cách pixel.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-54-vuong-tu.html.]
Lĩnh vực tinh thần của Tạ Lợi vốn như thế. Tô Dương đang định tiếp tục.
Tinh thần quét qua một chỗ, ký ức của Tạ Lợi chợt lóe lên.
Giống một bong bóng khung thoại, lao thẳng về phía cô.
Tô Dương đ.â.m bong bóng, cảnh tượng mắt lập tức đổi.
-
“Đây là tiểu vương t.ử của chúng ?”
“Là thú nhân Thuần Dưỡng Sư?”
“Hóa là thú nhân… đáng tiếc thể kế thừa vinh quang của bệ hạ.”
“Là con ruột của vị Thuần Dưỡng Sư mạnh nhất, cho dù là thú nhân cũng nhất định thuộc chủng tộc cực kỳ mạnh.”
“… Là mèo ?”
“Tuy là biến dị, nhưng năng lực đặc biệt. Chỉ biến dị thành màu hồng, tác dụng gì chứ…”
Là đứa con của vị bệ hạ vĩ đại mở tiền lệ lịch sử, Tạ Lợi chào đời trong sự chú ý của muôn .
,
Lúc mới sinh gầy yếu hơn những đứa trẻ khác, là thú nhân chứ Thuần Dưỡng Sư, biến dị chẳng tác dụng gì.
Cho dù nỗ lực huấn luyện, dựa chính thi đỗ Học viện Tác chiến Số Một, bên tai vẫn luôn tràn ngập những tiếng tiếc nuối.
Anh họ trời sinh 【Kịch Độc】, khi thực lực tăng lên thức tỉnh 【Trói Buộc】.
Chị họ 【Phía Trước Cấm Đi】, bạn Lâm Tốc 【Dự Cảm Nguy Hiểm】… còn đủ loại năng lực muôn hình muôn vẻ của những khác, trong mắt họ đều là chuyện quá đỗi bình thường.
Chỉ .
Qua ký ức, Tô Dương thể cảm nhận như chính trải qua.
Con mèo đang áp má cô thở dồn dập, nhịp tim gấp nặng va lòng bàn tay cô.
Tô Dương nhắm mắt, vuốt xuôi phần lông dựng lên của .
Hắn ngày đêm ngừng huấn luyện, tìm ưu thế từ sự biến dị của .
càng nóng lòng thì càng dễ xảy vấn đề.
Hắn bắt đầu mất kiểm soát.
Khi cảm xúc lên đến dữ dội nhất, lúc khát khao chiến thắng nhất, một khi thú hóa sẽ mất lý trí, vô cớ phát cuồng.
Tỉnh chỉ thấy khắp nơi tan hoang.
Và đám xung quanh bối rối .
Tạ Lợi chỉ cúi đầu bàn tay .
“Nếu thể coi sự mất kiểm soát như một năng lực.”
…
Từ đó về , mỗi khi gặp tình huống nguy cấp tương tự, sẽ cố tình kích thích bản .
Tinh thần tra tấn liên tục và thường xuyên, tổn hao nghiêm trọng.
Cuối cùng đến tinh thần thể cũng thể định phóng ngoài.
Bình thường duy trì hình thái bán thú hóa chính là đang dò dẫm giãy giụa bên bờ nguy hiểm.
Hắn thử khống chế sức mạnh đang phản phệ chính .
…
Bong bóng mặt “bụp” một tiếng vỡ tan.
Tô Dương thoát khỏi ký ức của Tạ Lợi.
À… tâm sự của vương tử.
Tô Dương thật với , cần quá ngưỡng mộ Ôn Vân Tụ.
Anh họ vì trời sinh mang độc cũng chịu ít khổ sở, đương nhiên những chuyện cô cũng thấy trong ký ức của Ôn Vân Tụ.
Lúc còn nhỏ, độc tố cũng thể tự khống chế.
Khi chào đời suýt tự độc c.h.ế.t . Cơ thể khó khăn lắm mới thích nghi với độc của chính , dám đến gần khác.
Chỉ thể sống một trong gian bằng vật liệu đặc biệt.
Trong ký ức của , cảnh tượng xuất hiện nhiều nhất chính là một bên cửa sổ.
Không nhúc nhích, trời thật lâu.
Ban đầu Tô Dương còn tưởng vô tình bấm trúng nút tạm dừng ở đó. (Đùa thôi, ký ức gì nút tạm dừng.)
Khung cảnh ngưng đọng, khô khan đến mức cô buồn ngủ.
Mãi thấy một tổ kiến ở xa ngừng chuyển nhà, cô mới nhận .
Thời gian trong ký ức của vẫn luôn trôi.
“Sao nào nấy đều đáng thương thế.”
Tô Dương lẩm bẩm, áp bộ tinh thần lực của lên.
Cuối cùng cô cũng hiểu vì lĩnh vực tinh thần của Tạ Lợi phong cách pixel độc đáo như .
Những điểm ảnh rõ ràng thật là từng vết thương chính giằng xé hết đến khác.