[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 56: Tôi Không Có Nhu Cầu

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùi xoài thơm, gần đây sử dụng nhiều.

 

Trong lúc dần tiêu hóa tinh thần lực phản bổ trở , thính lực và độ nhạy giác quan của Tô Dương cũng dần tăng lên.

 

Lâm Tốc cứ chằm chằm cổ cô.

 

Ánh mắt đó của , Tô Dương phớt lờ cũng khó.

 

Tát Tuyết lấy cơm, cô cụp mắt hoa văn bàn hai giây ngẩng đầu hỏi : “Sao cứ như ?”

 

Chạm ánh mắt cô, Lâm Tốc mắt .

 

Hắn vắt chân, ngả , dang tay đặt lên lưng ghế bên cạnh.

 

“Người thứ hai cô định đ.á.n.h dấu là ai? Tạ Lợi Tát Tuyết?”

 

Vấn đề Tô Dương vẫn còn do dự.

 

hứa với Tát Tuyết, nhưng tình trạng hiện tại của Tạ Lợi khác. Sau nhiều thanh tẩy sâu như , chắc chắn sẽ cô đ.á.n.h dấu.

 

Đôi đồng t.ử dọc màu vàng sẫm thoáng hướng về nơi ồn ào xa xa trong nhà ăn, như một sợi dây vô hình kéo trở , dừng ở bên cổ Thuần Dưỡng Sư đối diện.

 

Mảng da từng chiếc lưỡi rắn ướt át của Dạ Quang l.i.ế.m qua càng trắng nõn mịn màng.

 

Tay bỗng ngứa ngáy.

 

Rất tóm thứ gì đó.

 

Ví dụ như một con cừu…

 

Bao giờ nhà ăn mới cừu nguyên con? Lâm Tốc tiện tay chộp một hạt cứng nhai cho đỡ ngứa răng.

 

Mấy món ăn vặt nhỏ đều là thứ cô mang theo bên , nhà ăn phát miễn phí. Tô Dương thường nhét túi, gặp Cửu Phương Túc Giới thì cho hai viên.

 

Tên chỉ ăn bây giờ biến thành cái đuôi nhỏ theo cô.

 

Lâm Tốc khẩy trong lòng.

 

Tô Dương “ê” một tiếng, định nhắc bóc vỏ.

 

Liền “rắc” một tiếng.

 

Cái vỏ cứng mà ngay cả cô dùng dụng cụ cũng khó kẹp vỡ, dễ dàng c.ắ.n nát.

 

Nghe tiếng cô, ngước mắt sang, răng nanh môi lúc ẩn lúc hiện.

 

Nhọn và dài hơn bình thường.

 

Là bán thú hóa nhỉ? Sao tự nhiên bán thú hóa?

 

Tô Dương hiểu.

 

Lâm Tốc: “Cho báo tuyết ăn, cho ăn?”

 

“Không , cho mà.” Cô móc một ít trong túi , đẩy về phía .

 

Trong lòng nghĩ thể bổ sung canxi nên nhả vỏ, nhưng vỏ hạt cũng bổ sung canxi ?

 

Tô Dương hiểu, nhưng tôn trọng sở thích cá nhân của báo.

 

Lâm Tốc nuốt xuống, mảnh vỏ cứa họng.

 

Cửu Phương Túc Giới thích ăn thứ ?

 

hổ danh thùng cơm, rác gì cũng đổ bụng.

 

Hắn nhíu mày sang bên cạnh nhổ : “Thứ gì , ngon.”

 

“… Cậu ăn bao giờ ?”

 

“Chưa.”

 

Lâm Tốc uống nước súc miệng, chiếc lưỡi mèo nước cho sáng bóng.

 

là động vật ăn thịt, ăn mấy thứ nhỏ nhặt .”

 

Tô Dương im lặng lấy hai hạt khe nứt, vất vả tách .

 

Vứt vỏ , đưa nhân cho : “Vậy thử chỉ ăn cái xem?”

 

Lâm Tốc: “…”

 

Hắn mặt mày khó ở nhai nhân hạt.

 

Quay đầu sang chỗ khác cô.

 

“Thú nhân thứ hai, khuyên cô đ.á.n.h dấu Dạ Quang. Hội trưởng cũng nghĩ như nên mới sắp xếp sang đây.”

 

Tô Dương hỏi tại .

 

“Năng lực của 【Tự Lành】, độc tố trùng với hội trưởng.”

 

“Nếu phản bổ khả năng tự lành của thì lợi cho cô. Hai loại độc tố chồng lên , hiệu quả tê liệt của cô cũng thường xuyên tăng lên.”

 

Chuyện Ôn Vân Tụ từng . Tô Dương hỏi : “Cậu với Tạ Lợi ? còn tưởng sẽ bảo đ.á.n.h dấu .”

 

“Quan hệ với xung đột với việc thật.”

 

Con rắn trong túi nhúc nhích, Tô Dương bóc một hạt nhét .

 

Bên trong lúc mới chậm chạp ngọ nguậy, chóp đuôi quấn lấy ngón tay cô.

 

Tay cô chơi rắn, miệng thì bừng tỉnh.

 

“Cũng như thú nhân của , nhưng vẫn tới bảo vệ ?”

 

Hóa là kiểu như .

 

Chỉ bề ngoài thì nhân phẩm bên trong cũng tệ.

 

Lâm Tốc đang nhai thì khựng : “Ừ.”

 

Hội trưởng từng riêng với , bảo bảo vệ Tô Dương sát bên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-56-toi-khong-co-nhu-cau.html.]

 

Như khả năng 【Dự Cảm Nguy Hiểm】 kích hoạt sẽ cao hơn.

 

Lâm Tốc đồng ý.

 

Hắn đúng là mất tự do, nhưng cũng đến mức vì tự do mà phủi tay , để Thuần Dưỡng Sư rơi nguy hiểm.

 

Trước khi Kiến Nguyệt tống trở nhà tù, sẽ thành trách nhiệm của .

 

Sau đó sẽ nộp đơn giải trừ quan hệ.

 

Hắn thản nhiên nghĩ về cuộc sống Thuần Dưỡng Sư.

 

Rồi thấy Tô Dương với .

 

tức giận vì thừa nhận , còn cảm ơn .

 

“Vậy thời gian phiền . Nếu nhu cầu gì, chỉ cần trong khả năng của thì cứ việc .”

 

Cứ việc ?

 

xã hội hiểm ác, một con cừu non ngây thơ dễ chuyện.

 

Lời hứa kiểu mà cũng thể tùy tiện đưa .

 

Đổi thành thú nhân tham lam vô độ khác, thể đằng chân lân đằng đầu, nhân cơ hội vơ vét lợi ích ăn cô sạch sẽ chẳng còn gì.

 

Lâm Tốc hừ một tiếng qua mũi: “Không cần, nhu cầu.”

 

-

 

Trái cây bữa của nhà ăn đều rửa sạch, đóng nguyên hộp, thể mang về ăn.

 

Hôm nay bên trong đào, quả nào cũng to tròn căng mọng.

 

Tô Dương ăn liền mấy quả, còn chừa một ít định cho báo tuyết.

 

Đợi mãi đợi mãi vẫn thấy báo tuyết tới.

 

Lâm Tốc quan tâm Cửu Phương Túc Giới , trái Tát Tuyết nghĩ một lúc.

 

“Hình như ngoài thêm kiếm tiền . Hôm nay xin phép hội trưởng.”

 

“Làm thêm?”

 

Tô Dương tưởng tượng Cửu Phương Túc Giới mặc tạp dề bưng đĩa.

 

“Ừ, vẫn luôn nhận nhiệm vụ bên ngoài, kiểu như thúc nợ đòi nợ.”

 

Tô Dương tưởng tượng Cửu Phương Túc Giới cởi trần hắt sơn.

 

“Được thôi, mấy trái cây để phần .”

 

Tô Dương tiện tay nhét một quả miệng rắn, thấy định nuốt luôn cả cuống đào thì vội kéo .

 

“Cái ăn .” Bỗng lóe lên ý tưởng, cô nảy một trò .

 

Cô lừa rắn, lắc lắc cuống đào mặt : “Cái dùng để thắt nút. Dùng lưỡi thắt nó , ?”

 

Dạ Quang nghiêng đầu.

 

Rắn rắn ngơ ngác.jpg

 

Đợi Lâm Tốc ăn sạch chỗ thịt nguội bằng ba miếng hai miếng, Tô Dương trở về ngủ trưa.

 

Trên đường, Tát Tuyết cứ cô đầy mong đợi.

 

Tô Dương cũng phụ kỳ vọng, về đến nơi liền lục chiếc lược , chải tinh thần thể hai cái.

 

lông của tinh thần thể trơn mượt, chẳng gì để chải.

 

Thế là cô chuyển mắt sang chính Tát Tuyết.

 

Tát Tuyết vẫn luôn bò bên cạnh cô.

 

Chớp chớp mắt, hai tai dựng cao.

 

Hai im lặng .

 

 

Mấy phút .

 

Cửa phòng một móng vuốt lớn cạy .

 

Một con Samoyed lớn hơn, xù hơn tinh thần thể, còn nóng hổi, chen trong.

 

Tát Tuyết cởi quần áo ở phòng bên cạnh thú hóa trở về.

 

Tô Dương thấy liền vẫy tay gọi .

 

Tát Tuyết vốn còn do dự, thoắt cái quên sạch, hí hửng chạy tới, tự động đặt mõm lên đùi cô.

 

Tô Dương khẽ xoa bóp gốc tai .

 

Đại cẩu trắng như tuyết bộ lông dài dày mượt, chạm ấm áp.

 

Thú hình của giống một đám mây trắng béo ú, lúc trông trang nghiêm như tượng thần.

 

Tô Dương càng càng thích, tít mắt vỗ vỗ giường.

 

Đại cẩu liền nhảy lên cạnh cô, vẫn gối đầu lên chân cô.

 

Ngón tay vuốt dọc sống lưng xuống , lòng bàn tay thể cảm nhận rõ đường nét xương của ch.ó lớn và những đường cơ trơn tru lớp lông.

 

Cơ thể Tát Tuyết thả lỏng, gần như trải thành một tấm t.h.ả.m lông trắng dày, mặc cho tay Thuần Dưỡng Sư khám phá và xoa dịu .

 

Thỉnh thoảng Tô Dương chạm những vị trí đặc biệt nhạy cảm như gáy hoặc gốc đuôi, sẽ kiểm soát mà khẽ run lên.

 

Hắn ư ử nũng trong cổ họng, dùng đôi mắt ướt sũng cô.

 

Đáng yêu đến mức Tô Dương tức tối vò đầu chó!

 

 

Loading...