[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 58: Cậu Có Động Lòng Với Tô Dương Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tầng .

 

Ôn Vân Tụ cúp một cuộc gọi.

 

“Hắc Tháp ý gì, gặp cô gì?”

 

“Phụt.”

 

Lâm Tốc bật một chai coca ướp lạnh đưa lên miệng, ngửa đầu, yết hầu lăn nhẹ.

 

Nước ngọt ga kích thích khiến chiếc lưỡi mèo cuộn , hỏi:

 

“Muốn dùng cô dụ Kiến Nguyệt ?”

 

Đầu ngón tay Ôn Vân Tụ khẽ gõ mặt bàn: “E là .”

 

“Còn một tin nữa. Bên ngoài vẫn còn phần cơ thể của Ân Thố, hiện rõ tung tích.”

 

Lâm Tốc nheo mắt: “Có ý gì?”

 

Cửu Phương Túc Giới đang ăn vặt.

 

Là thịt bò khô Tô Dương để cho . Cứng quá nên cô c.ắ.n nổi.

 

Tát Tuyết lo lắng ngẩng đầu, liền nhắm mắt.

 

Khi mở mắt nữa, ánh mắt đổi.

 

Ôn Vân Tụ sang: “Kết quả nhận cho thấy năng lực thứ hai của Ân Thố liên quan đến m.á.u của . Máu lấy bảo quản kín vẫn hoạt tính bất thường, thể tương tác với ý thức bản thể, đặt tên là 【Phân Hình Máu】.”

 

Cho dù ở trong tù, chỉ cần bên ngoài vẫn còn m.á.u của thì đồng nghĩa để một phần “bản ” ở ngoài.

 

Lâm Tốc: “Năng lực chẳng tương tự vị ở tầng đáy Hắc Tháp ?”

 

Vưu Tuyết lau kính: “Quả thật khó xử lý.”

 

Hắn bình tĩnh lý trí phân tích: “Mục tiêu của Ân Thố là Tô Dương. Thay vì lo lắng đề phòng, chi bằng phối hợp với Hắc Tháp, tóm gọn bọn họ một lượt.”

 

“Chỉ sợ kín mấy cũng kẽ hở.” Lâm Tốc khẩy: “Cậu bảo đảm tuyệt đối sai sót ?”

 

Vẻ mặt Vưu Tuyết đổi: “Không chuyện gì là một trăm phần trăm, thể từ từ bố trí.”

 

ghép đôi một trăm phần trăm.” Lâm Tốc nhếch môi, đặt coca lên bàn, chỗ ngón tay nắm chai ấm đọng những giọt nước.

 

“Cậu cho rằng mục đích Ân Thố đuổi theo cô là gì?”

 

Vưu Tuyết: “Hắn giống các …”

 

Lâm Tốc ngả , giơ tay ngăn : “Khoan, .”

 

Vưu Tuyết đổi lời.

 

“Hắn thú nhân bình thường, bình thường thể phỏng đoán suy nghĩ của . Cho dù ghép đôi một trăm phần trăm, cũng nghĩa Ân Thố sẽ xuống tay.”

 

Hắn ngước mắt sang, khóe môi nhếch lên: “Như , chẳng cũng ghép đôi một trăm phần trăm . Cậu động lòng với Tô Dương ?”

 

Lâm Tốc: “…”

 

Hắn uống một ngụm coca, khẽ ngược : “Nói gì. Còn ? Phó hội trưởng 【Lý Trí Tuyệt Đối】?”

 

Tiếng gõ nhẹ mặt bàn.

 

“Cốc cốc” cắt ngang cuộc trò chuyện.

 

Ôn Vân Tụ cụp mắt uống : “Thuần Dưỡng Sư đề tài để các bàn tán. Chuyện vẫn để Tô Dương tự quyết định, chúng chỉ giúp cô phân tích lợi hại mà thôi.”

 

Vưu Tuyết xin .

 

Lâm Tốc đầu, thấy bên cạnh chỉ ăn thì tức chẳng trút : “Còn , ý kiến của .”

 

Cửu Phương Túc Giới nhai hết một túi thịt bò khô.

 

Nghĩ một lúc, hỏi: “Bao giờ cô tỉnh?”

 

Đã qua giờ ăn tối .

 

“Chắc sắp tỉnh.” Đầu ngón tay Ôn Vân Tụ đặt lên dấu đ.á.n.h dấu bên cổ, cẩn thận cảm nhận.

 

Cảm xúc của Tô Dương loáng thoáng truyền tới.

 

Mới lạ, kinh ngạc, ngượng ngùng, táo bạo… Ôn Vân Tụ trầm ngâm một lát: “Các chờ một chút, lên xem.”

 

Mấy đang định dậy theo liền ở tại chỗ.

 

Ôn Vân Tụ một lên tầng.

 

Càng tới gần, cảm nhận càng rõ.

 

Hình như cô phấn khích, từ khi tỉnh dậy cảm xúc vẫn luôn dâng cao.

 

Là Dạ Quang khiến cô vui ?

 

Ôn Vân Tụ khẽ cụp mắt, gõ cửa.

 

?”

 

Hắn thấy bên trong vang lên tiếng luống cuống tay chân.

 

Cùng tiếng bước chân Tô Dương chạy nhỏ tới.

 

Cô nhanh chóng mở cửa, luồng khí trong phòng lập tức tràn .

 

Có mùi loài rắn phát tình.

 

Ôn Vân Tụ vẫn bình thản mỉm hỏi: “Sao bật đèn? bật nhé?”

 

Ánh sáng từ từ sáng lên, bật sáng chói trong một thoáng. Ôn Vân Tụ vẫn che mắt cô .

 

Hắn quét mắt trong phòng.

 

Chăn gối giường lộn xộn, một nửa kéo xuống bọc Dạ Quang.

 

Hắn chăn cuộn thành chả giò, chỉ ngơ ngác thò đầu .

 

định bật đèn thì tới.”

 

Tô Dương giải thích một câu, kiểu gì cũng như giấu đầu lòi đuôi.

 

Ôn Vân Tụ gật đầu: “Đến giờ ăn tối , còn một chuyện với em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-58-cau-co-dong-long-voi-to-duong-khong.html.]

 

“Được , xuống , ngay.”

 

Đẩy Ôn Vân Tụ , Tô Dương đóng cửa chạy trở .

 

“Thè lưỡi cho xem.”

 

Dạ Quang ngoan ngoãn thè đầu lưỡi.

 

Dưới ánh đèn đầu, Tô Dương cẩn thận mà phấn khích kéo lưỡi .

 

Chiếc lưỡi rắn vốn hồng non vì liên tục cuống đào ráp cọ xát nên bề mặt những vết xước nhỏ.

 

Cô sờ sờ .

 

Tuy là rắn độc, nhưng lúc giống một cục bột, mặc cô nhào nặn vò bóp thế nào cũng tức giận.

 

Cảm xúc định!

 

Rắn ngoan rắn ngoan!

 

Lưỡi kéo quá lâu, khóe miệng bất giác chảy nước bọt trong suốt.

 

Mỹ nhân Dạ Quang cau mày.

 

Tô Dương thỏa mãn tò mò, cẩn thận bẻ miệng đặt lưỡi trở .

 

“Được thể tự lành. Biến trở , chúng xuống ăn cơm.”

 

Dạ Quang nhúc nhích, đồng t.ử rắn chằm chằm cô.

 

Tô Dương kéo chăn của : “?”

 

Rắn thè lưỡi, nút thắt , chẳng hiểu tủi .

 

Tô Dương bừng tỉnh, sờ đầu : “Ngoan quá ngoan quá.”

 

Hắn ngẩng đầu, đuổi theo lòng bàn tay cọ cọ… rõ ràng chính là ch.ó nhỏ mà.

 

Thú nhân trần trụi biến thành con rắn nhỏ trơn tuột. Lúc Tô Dương mang xuống tầng còn cầm quả đào ăn luôn.

 

Thịt quả căng mọng nhiều nước, chín mềm đến mức cần dùng răng, chỉ khẽ mím là lớp vỏ vỡ .

 

Một chút nước quả dính ở khóe môi cô, Tô Dương định l.i.ế.m sạch.

 

Con rắn nhỏ đang nghiêng đầu bên má nhanh chóng thè lưỡi cuốn .

 

Tô Dương khựng tay.

 

Rắn nhỏ thấp thỏm bất an, tự giác chạy túi cô trốn.

 

Tô Dương l.i.ế.m môi.

 

Làm như chuyện gì, chắp tay lưng thong thả tiếp tục xuống tầng.

 

Bữa tối vẫn phong phú như .

 

Ăn xong, Ôn Vân Tụ chân cô thương, kiểm tra chân cô một nữa dịu dàng nhưng mạnh mẽ ấn cô xuống sofa.

 

“Dưỡng thương cho , đừng lung tung.”

 

Tô Dương tự , chỉ thể thả cừu nhỏ hóng gió.

 

vui vẻ chạy khắp nơi húc loạn.

 

Ôn Vân Tụ bế cừu nhỏ lên, sờ sừng cừu đ.á.n.h giá tiến độ sinh trưởng, đầu với mấy : “Trông nó cho kỹ, bây giờ đừng để nó húc vật cứng.”

 

Hắn buông tay, cừu nhỏ tung bốn vó chạy nhảy mất.

 

Cửu Phương Túc Giới cúi đầu.

 

Ăn no uống đủ, đang tận hưởng cuộc sống thoải mái.

 

Nghe hỏi: “Chân vật cứng ?”

 

Lâm Tốc nhạo : “Chân thì , trong đầu chắc chắn bê tông cốt thép.”

 

Vừa xong, nụ của Lâm Tốc cứng một giây.

 

Giọng đột ngột dừng khiến Tô Dương khó hiểu sang.

 

Lâm Tốc nhanh chóng trở bình thường.

 

Cừu nhỏ lộc cộc chạy tới, khi nó húc đầu , dự đoán một bước.

 

Hắn xổm xuống chắn , thẳng cừu nhỏ.

 

Cừu nhỏ kiêu ngạo ngẩng đầu, dáng vẻ đầy lý lẽ.

 

Lâm Tốc bật , ấn lưng nó xoay sang hướng khác.

 

“Đi húc tên bên , cho mày húc tùy thích.”

 

Tô Dương cũng thấy sống lưng mất tự nhiên như ai sờ qua, ngẩng đầu :

 

“Nhìn kỹ , hiệu quả tê liệt của cô sắp phát tác .”

 

Tô Dương mở to mắt.

 

Chỉ thấy cừu nhỏ Lâm Tốc chỉ đường, chạy tới húc Cửu Phương Túc Giới một cái.

 

Cửu Phương Túc Giới giữ nguyên tư thế, lâu nhúc nhích.

 

Tô Dương kích động chạy tới, vòng quanh hết vòng đến vòng khác.

 

“Thành công ?! Hiệu quả kéo dài lâu !… Sao lâu thế?”

 

khập khiễng, Ôn Vân Tụ tiến lên nắm lấy cô, để cô dựa lấy sức.

 

Hắn hỏi: “Khoảng bao lâu?”

 

Lúc Cửu Phương Túc Giới mới phản ứng, từ từ cử động.

 

Gương mặt đơ trả lời: “Ba giây.”

 

Vẻ mặt vui mừng của Tô Dương cứng .

 

Ba giây… nãy giờ bất động lâu thế gì?!!

 

 

Loading...