[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 7: Tôi Mới Không Cần Thuần Dưỡng Sư
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thuần Dưỡng Sư đối diện tên Minh Văn Tâm. Tuy cũng là tân sinh, nhưng cấp bậc tinh thần của cô đạt cấp D.
Đã thể thành lập một chiến đội cỡ nhỏ. các thành viên thú nhân khả năng tự kiểm soát cực mạnh, đồng thời thanh tẩy sâu với cường độ cao.
Ôn Vân Tụ giới thiệu hai với .
Tên Minh Văn Tâm dịu dàng, nhưng con cực kỳ kiêu ngạo.
Cô liếc Tô Dương từ xuống , hừ một tiếng qua mũi.
Hàng xóm trông thiện lắm.
Tô Dương cũng chẳng để bụng.
Không qua là .
Cho cô trong biệt thự miễn phí xem TV, bắt cô ăn gà rán uống coca cô cũng chịu.
Căng tin dịch vụ giao tận nơi cho Thuần Dưỡng Sư. Buổi tối cô gọi gà rán giao tới cửa.
Đang ăn chợt nghĩ tới một vấn đề: Trong thế giới thú nhân thú nhân gà nhỉ?
Cô nóng lòng hiểu thế giới hơn, đẩy đầu con cừu đang sáp , mở điện thoại lướt tin tức.
Ba tin đầu đều liên quan tới cô.
Tin thứ nhất:
【Tội phạm nhà tù Hắc Tháp vượt ngục, 0 thương vong】
Tin thứ hai:
【Xác suất xuyên tới từ lỗ sâu của bọ rùa bảy chấm mà vẫn nguyên vẹn】
Thế giới thú nhân chuộng lời thừa, mở bài là thẳng liệu.
【Một phần hàng trăm triệu!】
Bên cư dân mạng hỏi, thật sự xuyên tới từ lỗ sâu ?
phía chính thức trả lời, cũng tiết lộ bất kỳ thông tin nào về Tô Dương. Cả bài chỉ phân tích vấn đề bằng một đống thuật ngữ chuyên môn, là thoát ngay.
Tin thứ ba: 【Thống kê lượng Thuần Dưỡng Sư năm nay】.
Bên là bình luận bi quan.
【Tại Thuần Dưỡng Sư ít như … nhiều điều trị hiệu quả】
【Bao giờ Đế Quốc mới nghiên cứu công nghệ hoặc t.h.u.ố.c khắc chế sẹo? thật sự chịu hết nổi , sẹo ở trong đầu loại , sắp phát điên .】
【Vô dụng thật. Là thú nhân thì khí phách lên, tự vượt qua , cần Thuần Dưỡng Sư gì】
Tô Dương trượt tay bấm trang cá nhân của .
Bài đăng nhiều, chỗ nào cũng toát vẻ kiêu ngạo “ mới cần Thuần Dưỡng Sư”.
lịch sử xem của liên quan tới Thuần Dưỡng Sư.
Một giây còn bài 【Cầu sang năm cũng Thuần Dưỡng Sư thuộc về riêng 】, bình luận mấy chữ “cầu” liên tiếp, đó bắt đầu ẩn từng cái.
Tô Dương tính bấm thích cho một cái.
Đồng chí tên 【Ghét ch.ó và báo tuyết nhất】 , miệng một đằng lòng nghĩ một nẻo đừng rõ ràng quá nhé.
-
Đến tối, cừu nhỏ vẫn biến mất.
Tô Dương ngửi thử, thấy nó sạch mùi, bèn định cho lên giường ngủ cùng.
Lông cừu bông xù mềm mại, thật nó chỉ dài bằng một cánh tay.
Bị ép giường, nó liếc xéo chủ nhân.
Tô Dương xoa xoa tay, đỏ mặt, từ từ vùi đầu lớp lông.
A… cảm giác tự vùi mặt chính thế …
Rầm! Rầm!
Cô và cừu nhỏ đồng thời tiếng động lớn bên ngoài giật .
Mở cửa sổ , căn nhà nhỏ đối diện sáng đèn ở tất cả các phòng.
Bóng hỗn loạn lay động, tiếng động chính là từ đó truyền tới.
Cô từ tầng hai xuống cảnh cửa kính sát đất, bên chân bỗng thấy lông xù. Cúi đầu thì cừu nhỏ chạy tới, nhảy lên nhảy xuống cũng xem.
Tô Dương ôm nó lên, cùng xem náo nhiệt.
Bốn thú nhân thanh thế như bốn mươi . Họ vây ở giữa, giọng gấp gáp cao lên, còn cãi mấy câu.
Tô Dương với cừu: “Nhìn , đây chính là phiền não khi nhà quá đông .”
Cừu: “Be.”
Ồn ào một hồi hàng xóm gì, Tô Dương hỏi: “Không cô xảy chuyện chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-7-toi-moi-khong-can-thuan-duong-su.html.]
“Be?”
Kết quả đúng là cô đoán trúng.
Lại qua vài phút, một thú nhân vội vã chạy . Lúc , phía dẫn theo nhiều mặc áo blouse trắng.
Trong đó còn hội trưởng, phó hội trưởng hội học sinh và một đám cán bộ.
Bọn họ bước vội vã, thấp thoáng thể thấy sắc mặt đều .
“ là xảy chuyện …”
“Be…”
Cô đang Minh Văn Tâm khiêng lên cáng, ngờ Ôn Vân Tụ đột nhiên đầu, chính xác về phía cô.
Khựng một chút, Tô Dương gật đầu coi như chào hỏi.
Ôn Vân Tụ cũng mỉm gật đầu.
“Là tân sinh ?”
Chàng trai tóc trắng bạc mỗi bên chân mày một nốt ruồi nhỏ mang vẻ mặt lạnh nhạt. Hắn đẩy chiếc kính gọng mảnh dây bạc.
Con Samoyed bên chân cũng đeo kính, thu vẻ mặt, khác hẳn ban ngày, nghiêm túc đắn, .
“Xin hội trưởng, thể tới đón cô .”
Ôn Vân Tụ ôn hòa: “Không cần để ý, Vưu Tuyết.”
“Là phó hội trưởng, đây chính là thất trách của .”
Vưu Tuyết đeo găng tay đen hở ngón, cầm sổ nhỏ: “Công việc của tối nay sẽ xử lý xong. bàn với trai, xác định thời gian xuất hiện , sẽ để xảy chuyện như nữa.”
Ôn Vân Tụ đáp một tiếng “”.
Xe cứu hộ đưa Minh Văn Tâm và hai thú nhân tới phòng y tế, mặt còn ba .
Ôn Vân Tụ chỉ lớn tuổi nhất trong đó.
Đó là một thú nhân hổ, hình to lớn, cơ bắp cuồn cuộn, thực lực mạnh mẽ, tiếng trong trường.
mấy thú nhân cấp TOP, cúi đầu im lặng.
Ôn Vân Tụ : “Là thú phu đầu tiên của cô , tròn trách nhiệm khuyên can và ngăn chặn hành vi nguy hiểm của Thuần Dưỡng Sư, khiến lĩnh vực tinh thần của Thuần Dưỡng Sư tổn thương. Học phần kỳ xóa sạch.”
“Từ hôm nay, phòng cấm túc cho đến khi Thuần Dưỡng Sư của hồi phục.”
Thú nhân hổ phản ứng gì khi xóa học phần, nhưng tới câu bỗng phắt ngẩng đầu: “Không , chăm sóc cô !”
Cổ họng bật tiếng gầm đe dọa, cơ bắp phồng lên, gương mặt dữ tợn.
Vưu Tuyết hề d.a.o động, một tay khép sổ, lạnh nhạt : “Đây là đầu. Nếu , trường sẽ đ.á.n.h giá tư cách của , xem còn đủ điều kiện tiếp tục ở bên Thuần Dưỡng Sư .”
Tạ Lợi mất kiên nhẫn cất điện thoại: “Sao, đ.á.n.h ?”
Hắn gọi khác tới: “Đưa phòng cấm túc.”
Thành viên hội học sinh đang định tay.
Tinh thần thể của thú nhân hổ bật lên, xương cốt kêu răng rắc, cơ thể khom xuống, lông phủ lên mặt, đầu ngón tay kéo dài thành móng vuốt sắc nhọn.
Thú nhân thể cùng tinh thần thể của chiến đấu đồng thời.
Tô Dương ngờ bây giờ xem trực tiếp ngay tại chỗ.
Còn kịch liệt hơn chương trình thế giới động vật!
Theo thường thức mà , Samoyed và con mèo hồng rõ giống thể đ.á.n.h thắng hổ.
mấy sợ.
Samoyed bước lên một bước, hình tiếp tục phình lớn.
Miệng Tô Dương cũng há càng lúc càng to. Con, con ch.ó cao bằng xe buýt chứ.
Hơn nữa sức mạnh còn khủng khiếp, chỉ giẫm nhẹ một cái đập mặt đường thành hố sâu.
Tạ Lợi thì đút hai tay túi, linh hoạt bật lên.
Vốn bực vì tìm thấy rắn, lúc móng vuốt càng lưu tình.
Tô Dương hoa cả mắt, rõ động thế nào, con hổ lông bay tứ tung, đầy thương tích đất.
Còn Ôn Vân Tụ từ đầu đến cuối vẫn yên một chỗ, ngay cả tóc vàng nhạt cũng lay động.
Thú nhân hổ ngã xuống, hai thú nhân còn phía , đồng thời bùng phát lao theo hai hướng khác .
Chưa chạy hai bước, động tác cứng đờ.
Tô Dương: “Sao ?”
Cô kiễng chân mở to mắt .
Chỉ thấy hai thú nhân “bịch” một tiếng ngã xuống đất.
Gió đêm thổi qua, dường như mang theo hương hoa thoang thoảng.