[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 72: Đi Đi

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huấn luyện một giờ, mèo con gần như đ.á.n.h suốt năm mươi phút.

 

Trong lúc đó mấy nổi giận mất kiểm soát.

 

Đều Tô Dương kịp thời kéo trở .

 

Cuối cùng cũng dừng , Tô Dương ôm con mèo lem luốc lên kiểm tra thổi phù phù cho nó.

 

Tạ Lợi đỏ mặt đầu sang chỗ khác.

 

Những lời như “ ”, “Huấn luyện thương là chuyện bình thường” đến bên miệng biến thành tiếng gừ gừ nén trong cổ họng.

 

Hoa tulip vốn đang bò về phía Tô Dương.

 

Lúc lặng lẽ yên tại chỗ.

 

Tô Dương liếc thấy nó bằng khóe mắt.

 

tới, xổm xuống, sờ cánh hoa: “Cậu thương ?”

 

Mèo và hoa đều là của cô, cả hai cô đều quan tâm.

 

Lúc hoa tulip mới từ từ vươn tới, cọ cọ mặt cô.

 

Hôm nay tạm dừng ở đây.

 

Loại chuyện tiến từng bước, từ từ mà .

 

Tạ Lợi thu tinh thần thể về.

 

cảm nhận tâm trạng kháng cự.

 

Tinh thần thể của những chịu về mà còn cọ tới cọ lui bên chân Tô Dương.

 

Đuôi vểnh cao, đến khi tay Tô Dương đặt lên lưng, nó võng eo xuống, kéo cả thành một dải dài.

 

“Meo.” Nó nũng nịu kêu khe khẽ.

 

Tô Dương định rút tay về, nó còn chịu.

 

“Mimi đáng yêu quá.”

 

Hai mắt Tô Dương lấp lánh, ôm nó lên.

 

Không thiên vị bên nào, cô giơ tay còn , hiệu cho hoa tulip bò lên.

 

Cành hoa quấn quanh cổ tay sinh trưởng, một bó lớn dựa sát n.g.ự.c cô.

 

Tô Dương mỗi bên ôm một đứa, cứ thế ngoài.

 

Nghiêng đầu sang trái cọ đầu mèo con, nghiêng đầu sang áp hoa tulip.

 

Tiện thể vận động luôn đốt sống cổ.

 

May mà bây giờ mới hai đứa, nhiều hơn nữa cô cũng ôm xuể.

 

Cô thầm nghĩ. Thấy mèo con định xù lông với hoa, cô vội dịch tay cho hai đứa cách xa .

 

“Đưa .”

 

Tiễn đến ngoài biệt thự, Ôn Vân Tụ chìa tay.

 

“Tạ Lợi em đ.á.n.h dấu, sẽ ở riêng với em. Vừa cũng còn công việc xử lý.”

 

Tô Dương bắt gặp ánh mắt mang ý của , nhớ đến màn nũng kín đáo trong phòng kiểm tra.

 

Lúc trả tinh thần thể , cô nhân lúc Tạ Lợi thấy, sờ eo một cái.

 

Vẻ mặt Ôn Vân Tụ dịu xuống: “Đi .”

 

Anh thu tinh thần thể rời .

 

Những khác còn tan học, Tô Dương về nhà chỉ việc chơi với mèo con.

 

Mèo con ép nhảy múa, mèo con ép lắc eo, mèo con ép uốn éo quyến rũ.

 

Tạ Lợi tự động dậy.

 

-

 

Một ngày huấn luyện kết thúc.

 

Những thú nhân lượt rời đều dẫn theo tinh thần thể của , ai nấy nóng hừng hực.

 

Lâm Tốc một tay kéo cổ áo huấn luyện xuống, để lộ xương quai xanh sắc nét, làn da màu lúa mạch phủ một lớp mồ hôi mỏng.

 

Lồng n.g.ự.c phập phồng, gân xanh nơi thái dương vẫn căng, vẫn căng cứng bài huấn luyện cường độ cao kết thúc.

 

Huấn luyện cường độ cao giúp giải tỏa sức lực, khiến lệ khí quanh tan hơn nửa.

 

Xung quanh nóng do nhiệt thú nhân hun lên, chỉ Cửu Phương Túc Giới vẫn lạnh nhạt như cũ.

 

Hắn nhấc chân thẳng về khu Bạch Tháp.

 

Trước đây quen trực tiếp tới nhà ăn, bây giờ quen sang ăn ké.

 

“Cậu gì đấy?”

 

Lâm Tốc giơ chân cản , hình vẽ mắt cũng chuyển động theo.

 

“Đừng quấy rầy em của .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-72-di-di.html.]

Bên cạnh, Tát Tuyết cũng chặn Dạ Quang : “Hôm nay cũng ở chỗ Dương Dương.”

 

Dạ Quang thè lưỡi rắn định vòng qua, Cửu Phương Túc Giới nguyên tại chỗ: “ ăn cơm.”

 

“Cậu ăn cái…” rắm.

 

Còn xong, điện thoại của mấy đồng loạt vang lên.

 

“Thông báo khẩn của hội học sinh?”

 

Tát Tuyết dừng tay, nghi hoặc sang.

 

“Đội chiến đấu đang khai hoang bên ngoài phát tín hiệu cầu cứu…!”

 

-

 

Khu Bạch Tháp.

 

Mùi dâu tây nghiền nát hệ thống thông gió hút sạch từ nửa giờ .

 

Tô Dương lười biếng sấp giường vuốt mèo nghịch điện thoại.

 

Hai má vẫn còn ửng hồng tan.

 

Trên tùy tiện quấn một bộ đồ ngủ, vạt áo đủ che đến sát gốc đùi.

 

Tinh thần thể của Tạ Lợi trong lòng cô, ngoan ngoãn dính khác thường.

 

Nó cuộn thành một cục lông nhỏ, ép sát bên Tô Dương.

 

Đầu gối lên cánh tay cô duỗi , đôi mắt xanh biếc thoải mái lim dim, cổ họng vang tiếng gừ gừ kéo dài đầy thỏa mãn.

 

Ngón tay Tô Dương lúc lúc chải lớp lông tơ mềm mịn lưng nó.

 

Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên mặt cô. Trên đó là vài bài buôn chuyện quan trọng trong diễn đàn học viện, nhưng rõ ràng cô chẳng bao nhiêu.

 

Ánh mắt lơ đãng, toát lên vẻ lười biếng khi thỏa mãn.

 

Sâu trong cơ thể vẫn còn chút ê mỏi, nhưng khó chịu, ngược giống cảm giác thả lỏng khi ngâm suối nước nóng.

 

Vuốt mèo vuốt một hồi vuốt lửa, nghĩ đến Tạ Lợi từ hổ chuyển sang nóng vội, cuối cùng gần như mất kiểm soát mà đòi hỏi.

 

… Sức lực của thú nhân trẻ tuổi thật sự thể xem thường.

 

Trong phòng tắm truyền tiếng nước ào ào, Tạ Lợi đang tắm rửa.

 

Điện thoại liên tục vang lên, Tô Dương liếc sang lớn tiếng : “Cậu tin nhắn.”

 

Tiếng nước ngừng .

 

Cửa phòng tắm kéo , Tạ Lợi vương nước bảng lảng bước ngoài.

 

Hắn một bộ đồ mặc nhà sạch sẽ, tóc còn ướt nhỏ nước, mấy lọn dính trán, non nớt mang chút gợi cảm cuộc hoan ái.

 

Hai má và cổ vẫn còn đỏ tan hết, nhưng ánh mắt tỉnh táo hơn nhiều. Chỉ là lúc chạm ánh mắt Tô Dương sang, vẫn vô thức né tránh, vành tai đỏ.

 

Tô Dương đưa điện thoại cho .

 

Tạ Lợi xem xong: “Lớp da rắn Dạ Quang lột xử lý xong… còn tín hiệu cầu cứu.”

 

Tô Dương cũng nhận thông báo điện thoại của .

 

Cô bật dậy, quỳ giường từng chữ thành tiếng.

 

“Nguồn tín hiệu: Đội 【Không Đạt 3S Không Đổi Tên】. Tọa độ: rìa đông nam Sa Mạc Hư Không.”

 

Phần mềm nội bộ của diễn đàn học viện thể mở thông tin tín hiệu cầu cứu, đồng thời định vị trực tiếp nguồn tín hiệu bản đồ.

 

Sắc mặt Tạ Lợi trầm xuống: “Đội 【Không Đạt 3S Không Đổi Tên】 do một phó hội trưởng cấp A dẫn đầu, trong đó 20 thú nhân tinh .”

 

“Nếu cô phát tín hiệu, chỉ thú nhân cấp cao hơn mới cứu viện . Hội trưởng bảo chúng tới tập hợp, cũng đưa cùng.”

 

“Ồ ồ!” Tô Dương luống cuống mặc quần áo.

 

Cô cuộn vạt váy lên, để lộ phần thịt chân những dấu đỏ ám .

 

Tạ Lợi khựng , im lặng kéo rèm cửa đưa từng món quần áo cho cô.

 

Thu dọn xong, hai nhanh chóng ngoài, ngang cổng trường tiện thể nhận một kiện hàng.

 

Một quý bà tuổi mang tới, gương mặt nghiêm túc cứng nhắc, hai đường rãnh mũi má trễ xuống, bà Tô Dương một lượt.

 

Tạ Lợi cau mày: “Sao phiền bà tự chạy một chuyến?”

 

“Tiện đường thôi.”

 

Quý bà gật đầu với Tô Dương: “Xin chào, quý cô Thuần Dưỡng Sư. là nhà thiết kế trang phục trưởng của Đế Quốc, lớp da rắn cải tạo xong cho cô.”

 

Nhà thiết kế trang phục trưởng của Đế Quốc, thôi thấy lợi hại!

 

Tô Dương cảm ơn.

 

Đối phương lâu, giao đồ xong liền rời .

 

Tạ Lợi ôm chiếc hộp đựng quần áo từ da rắn, Tô Dương bên cạnh hỏi: “Bà là ai ?”

 

“Là một trưởng bối của . Bà đang giúp tìm xử lý da rắn nên liên lạc với , nhận luôn việc .”

 

Tạ Lợi cúi đầu chiếc hộp: “Tay nghề của bà giỏi, lát nữa thử xem.”

 

Da rắn , mặc thứ lên sẽ cảm giác thế nào.

 

Tô Dương cũng mong chờ.

Loading...