[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 73: Tầng Bốn Nhà Tù Hắc Tháp
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi đối tượng cầu cứu vốn cấp bậc cao, thú nhân đủ sức tới chi viện ít ỏi chẳng bao nhiêu.
Tô Dương tới nơi một cái.
Ồ!
Ngoài gấu của Tần Tâm Khê và hổ của Minh Văn Tâm, chẳng về cơ bản đều là của cô .
Bọn họ tập hợp ở một địa điểm thống nhất, Tạ Lợi đẩy cửa .
Tất cả đồng loạt sang.
Thú nhân hổ liếc một cái rời mắt, thú nhân gấu cũng tiếp tục cúi đầu.
Ánh mắt những khác lướt qua Tạ Lợi, đều dừng Tô Dương.
Tát Tuyết vẫy đuôi với cô.
Ôn Vân Tụ đối diện lên tiếng: “Qua đây với .”
Tô Dương vội tới.
“Có vài việc cần sắp xếp, em .”
Tô Dương xuống chiếc ghế duy nhất ở vị trí cao nhất.
Ôn Vân Tụ bên cạnh, bắt đầu phân công nhiệm vụ.
“Hiện trong trường phó hội trưởng Long Vận tọa trấn, trong top mười sẽ để thêm hai thú nhân.”
Ánh mắt quét qua hổ và gấu: “Hai chăm sóc Thuần Dưỡng Sư của , phụ trách công tác tuần tra trong trường.”
Hai gật đầu, rõ ràng lộ vẻ vui mừng.
Nhìn là họ rời Thuần Dưỡng Sư để tự ngoài.
“Cụ thể theo sắp xếp của Long Vận, bây giờ thể tìm cô .”
Chờ hai tìm Long Vận, trong phòng chỉ còn “ nhà”.
Lúc Ôn Vân Tụ mới đầu.
Anh Tô Dương, giọng dịu xuống.
“Lần e rằng chúng đều một chuyến, để em ở trường yên tâm.”
khu vực gần Sa Mạc Hư Không cũng nguy hiểm trùng trùng.
Anh cau mày, hiếm khi do dự quyết.
Tô Dương giơ tay: “Đi tới đó lỡ việc em tham gia thi đấu ?”
Ôn Vân Tụ dịu giọng: “Không , cứu viện mất đến một tháng. Hơn nữa cùng còn thể rèn luyện độ ăn ý giữa em và chúng .”
Tô Dương yên tâm: “Vậy em .”
Tát Tuyết liên tục lắc đầu: “Không , môi trường sa mạc khắc nghiệt còn dị thể xâm biến, Dương Dương cứ ở trường !”
Tạ Lợi thấp giọng: “Chỉ sợ chúng hết, hai kẻ sẽ nhân cơ hội ngoài.”
“Để Dạ Quang ở thì ?”
Dạ Quang: “Xì.”
Ôn Vân Tụ: “Chỉ để một Dạ Quang , đối thủ của họ.”
Dạ Quang là SS-.
So với bọn họ vẫn chênh đúng một cấp.
“Hơn nữa, loại trừ khả năng Ân Thố và Kiến Nguyệt liên thủ.”
Ôn Vân Tụ Lâm Tốc: “Cậu thấy ?”
Đôi đồng t.ử dọc màu vàng sẫm của Lâm Tốc từ từ lướt qua Tô Dương.
Sau đó lắc đầu: “Không , dự cảm nguy hiểm kích hoạt. Ngoài , với khác thì xác suất kích hoạt là ngẫu nhiên.”
Ôn Vân Tụ trầm ngâm: “ càng cận, xác suất càng cao.”
Lâm Tốc tùy ý gật đầu: “Ừ.”
Hắn hiểu hàm ý trong lời Ôn Vân Tụ.
Dừng một chút, về phía Tô Dương.
Ba hai bước bước lên bậc.
Đầu Tô Dương cũng xoay theo .
Lâm Tốc mặt cô, cúi xuống.
Đồng t.ử dọc khóa chặt cô chớp mắt.
Trên vẫn mang nóng huấn luyện, hòa với hormone giống đực tạo thành một khí thế xâm lược mạnh.
Hình vẽ mắt yêu dị, trong một thoáng, đôi mắt cũng nhuốm màu tương tự.
Tô Dương đang dự đoán, căng thẳng siết ngón tay, ngẩng đầu lên.
Nhìn vài giây, Lâm Tốc nghiêng mặt .
Tô Dương vội hỏi: “Thế nào? nên ?”
Khu xâm biến trong sa mạc… thấy lắm. cô xem.
Ôn Vân Tụ tới lưng cô, bàn tay khẽ đặt lên vai cô. “Cậu thấy gì?”
Lâm Tốc: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-73-tang-bon-nha-tu-hac-thap.html.]
Tinh thần thể cứ quậy đòi , phân tâm áp chế nên chẳng thấy gì.
Hắn day day mi tâm.
Phát hiện vì tới gần mà cô vô thức ngả , trong lòng còn kịp nảy sinh suy nghĩ, cơ thể theo bản năng tạo tư thế để Thuần Dưỡng Sư dễ dàng khống chế.
Lâm Tốc xổm xuống mới âm thầm mắng một câu.
Ra ngoài nhiều năm như , mà giáo d.ụ.c tẩy não ngày vẫn chẳng quên chút nào.
xổm , lên cũng kỳ.
Bỏ qua ánh mắt của những khác, Lâm Tốc nắm lấy tay Tô Dương.
Hắn giải thích một câu: “Để dự đoán.”
Tô Dương đương nhiên nghĩ nhiều, liên tục gật đầu: “Ừ ừ!”
Tay cô bàn tay Lâm Tốc bao trọn, từ cao xuống .
Tư thế xổm khiến vẻ thấp kém, ngược giống một con mãnh thú đang chực chờ lao tới.
Dưới cổ áo mở rộng là xương quai xanh sắc nét, thấp hơn nữa là lồng n.g.ự.c phủ cơ bắp rắn chắc, phập phồng theo nhịp thở.
Vải quần vì tư thế mà căng lên, phác rõ đường cơ đùi cuồn cuộn.
Không hôm nay tập gì, đùi còn đeo một vòng đai, vị trí cao.
Cơ thể hoang dã và đầy sức hút giới tính.
Tô Dương lén liếc hai cái.
Muốn quạt gió cho .
Ngón tay động nắm chặt hơn.
Lâm Tốc liếc cô cảnh cáo: “Đừng động.”
Con cừu đảo mắt láo liên, đang thế.
Thú nhân họ mèo nhạy cảm với ánh mắt, Tạ Lợi với cô ?
Tô Dương nhúc nhích nữa.
Dường như vẫn cảm ứng , Lâm Tốc tặc lưỡi một tiếng, bực bội kéo tay cô ấn lên n.g.ự.c .
Lòng bàn tay Tô Dương lún cơ ngực.
Ngàn ngàn vẻ, ngàn trai ngàn cơ.
Tuyệtദ്ദി(˵•̀ᴗ-˵)✧
… “Cùng .”
Một lúc lâu , Lâm Tốc buông tay : “Ở trường sẽ Ân Thố bắt , cùng thì chỉ phen hú vía chứ gặp nguy hiểm. Trong hai cái hại chọn cái nhẹ hơn.”
Tô Dương cũng rút tay về, cô suy nghĩ: “Vậy nếu trực tiếp tới Hắc Tháp thì … thế chẳng thể ôm cây đợi thỏ ?!”
“Không .” Người từ chối là Ôn Vân Tụ.
Tô Dương hỏi tại .
“Trước đây vẫn với .” Anh mỉm quanh,
“Thú nhân ghép đôi cấp 3S cuối cùng của Tô Dương chính là kẻ ở tầng thấp nhất của nhà tù Hắc Tháp.”
Tát Tuyết lập tức trợn to mắt.
Cửu Phương Túc Giới nghiêng đầu.
Tô Dương hiểu: “Nguy hiểm lắm ? thấy mạng thông tin liên quan.”
“Là cực kỳ nguy hiểm.”
Ôn Vân Tụ sửa , nét vẫn ôn hòa điềm tĩnh.
tay vẫn như như chạm nhẹ lên vai cô, đầu ngón tay mấy vô tình lướt qua vành tai, chỉ quanh quẩn ngay sát vùng nhạy cảm của cô.
Lúc cô rụt cổ, khẽ móc một lọn tóc vụn tai cô.
Động tác kín đáo, tư thế tự nhiên, khác lẽ chỉ thấy Ôn Vân Tụ theo thói quen gần cô.
Chỉ Tô Dương cảm nhận mỗi đầu ngón tay “vô tình” trượt qua dừng đều hiện diện rõ rệt đến mức thể xem nhẹ.
Cô thậm chí còn ngửi thấy mùi tulip vấn vít đầu ngón tay .
Theo những động tác nhỏ , từng sợi từng sợi len khoang mũi.
Tạo nên sự tương phản kỳ lạ với giọng bình tĩnh kể về nội dung nguy hiểm.
“Kẻ đó giam riêng ở tầng thấp nhất, tên, mã hiệu ‘Zero’. Sức phá hoại và tính khó lường cực cao, trời sinh tàn nhẫn hiếu sát, trạng thái tinh thần cực kỳ bất , tính công kích phân biệt đối tượng.”
Tô Dương tránh , dứt khoát túm lấy bàn tay cứ quấy rầy của .
Bị cô nắm mấy ngón tay thon dài, bàn tay mới chịu yên động nữa.
Tô Dương cố phớt lờ , ngẩng đầu hỏi: “Là vì mức xâm biến quá nghiêm trọng ?”
Không chờ Ôn Vân Tụ trả lời, Lâm Tốc trầm ngâm: “Sao xâm biến?”
“ .” Ôn Vân Tụ gật đầu.
Tạ Lợi tiếp lời: “… Hiện vẫn rõ bộ năng lực của , cho nên tới gần Hắc Tháp nữa, thể để cơ hội ngửi thấy mùi của .”
Nói cứ như cô là miếng thịt mỡ to, ch.ó ngang cũng l.i.ế.m hai miếng .
Tô Dương thầm c.h.ử.i trong lòng.