[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 75: Xuất Phát
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rầm một tiếng.
Nửa câu còn của Tô Dương bật : “Đừng l.i.ế.m lòng bàn tay … nhột quá.”
Cô ngạc nhiên Tạ Lợi.
Mèo con đó mềm thành nước mặt cô lúc xù lông, đôi mắt mèo xanh biếc trợn tròn.
Sau lưng còn Tát Tuyết ủ rũ cụp đầu.
Chiếc nắp nhựa đặt lòng bàn tay l.i.ế.m một cái, đầu lưỡi ấm nóng cọ qua một lớp lướt lòng bàn tay cô.
Tô Dương vội rụt tay : “Thật sự hết .”
Mặt sạch đến mức phản sáng luôn .
Cô vứt rác , đồ trong tay bọn họ: “Lấy hết về ? Nhanh thế!”
Ánh mắt Tạ Lợi đảo qua hai .
Tát Tuyết lấy hết can đảm liếc một cái, thấy cả hai ăn mặc chỉnh tề, lập tức vui mừng ngẩng đầu.
“Dương Dương!”
Thanh niên sắp đến nơi, Tô Dương dang tay đón lấy cún con nhào tới ôm.
Bị nhấc bổng lên, cô vuốt đầu chó: “Sao thế?”
Tát Tuyết vùi đầu n.g.ự.c cô: “ tưởng…”
Đôi tai ch.ó trắng pha hồng ấn xuống bật lên, ấn xuống bật lên. Tô Dương chơi hai cái: “Tưởng gì?”
Tưởng thích Cửu Phương Túc Giới, tiếp theo đ.á.n.h dấu là .
lắc đầu nữa, vui vẻ chỉ đống đồ ném đất: “Bọn lấy hết về , Dương Dương, dẫn xem.”
Lông Tạ Lợi dựng lên cũng xuôi xuống, chiếc đuôi linh hoạt lướt mắt Tô Dương như một cái móc nhỏ.
Tô Dương nhanh tay lẹ mắt bắt lấy, sờ một cái.
Bước chân Tạ Lợi khựng, cố ý chậm , cũng rút đuôi .
Bọn họ chuyển nguyên thùng đồ tới, Tát Tuyết mở cho Tô Dương xem.
Hắn phấn khích : “Trước đây nhiệm vụ bao giờ vật tư đầy đủ thế , nhiều đồ lắm, Dương Dương giỏi quá!”
Tô Dương từ trong lòng nhảy xuống, lật xem: “Số lượng đều đúng chứ?”
Đuôi vẫn còn trong tay cô, Tạ Lợi cũng xổm bên cạnh: “Yên tâm, kiểm .”
“Vậy đóng gói .” Ngoài cửa vang lên một giọng .
Lần là Lâm Tốc, ném mấy chiếc ba lô xách trong tay sang: “Mang theo.”
Ôn Vân Tụ thong thả từ phía .
Tô Dương chắc chắn đồ tác chiến của Học viện Tác chiến Số Một tuyệt đối nhà thiết kế chuyên nghiệp phụ trách.
Nó phát huy trọn vẹn lợi thế cao lớn chân dài của thú nhân, cổ áo cài đến chiếc nút cùng, toát lên khí chất lạnh lùng, cấm dục.
Cổ tay áo bó gọn, thắt lưng siết vòng eo thon chắc. Bốt dài khẽ giẫm xuống, Ôn Vân Tụ cũng toát thêm vài phần sắc bén lạnh lẽo.
Anh đóng cửa, bước .
Phòng khách nhỏ chật kín những thú nhân cao 185, khí chất mỗi mỗi khác nhưng ai cũng nổi bật.
Tô Dương vây ở giữa, trái đều là cơ n.g.ự.c đồ tác chiến, khó thở.
Thú nhân thường xuyên ngoài nhiệm vụ chi viện, tay chân đều nhanh nhẹn. Tô Dương còn định giúp, đầu thấy thứ phân loại, thu dọn gọn gàng cho ba lô hết .
Tát Tuyết dễ dàng đeo một chiếc ba lô phồng căng lên lưng, nhe hàm răng trắng , một tay bế bổng Tô Dương.
“Đi thôi, Dương Dương xuất phát!”
Tô Dương túm tai : “Cậu vui gì mà vui thế.” Thu nụ rạng rỡ , chúng đang cứu viện đấy.
“Vì Dương Dương ở đây mà.”
Tát Tuyết một tay xốc cô lên, cô lên tiếng liền nhe miệng .
“ ghét cát, cũng thích dị thể xâm biến, nhưng Dương Dương thì khác!”
Hắn chân thành đáng yêu quá, tâm trạng Tô Dương dâng trào, tức khắc xoa đầu ch.ó điên cuồng!
Đầu Tát Tuyết cô ôm trong lòng, “ưm” một tiếng.
Lén cọ cọ chỗ mềm mại, đuôi gần như sắp thành cánh quạt.
Nhắc đến cánh quạt, Tô Dương hình như thật sự thấy tiếng cánh quạt trực thăng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-75-xuat-phat.html.]
“Đích đến xa. Để tới nơi nhanh nhất thể, chúng trực thăng.”
Càng tới gần tiếng ầm ầm càng lớn, Tát Tuyết ép đầu cô n.g.ự.c , tay giúp cô bịt tai.
Tô Dương rõ Ôn Vân Tụ gì, nheo mắt quanh bãi đáp trực thăng rộng lớn.
Trong trường còn thứ ?
Trong dãy trực thăng xếp ngay ngắn thẳng tắp, vài chiếc còn mang ký hiệu đặc biệt.
Ôn Vân Tụ tới một chiếc ký hiệu, cùng Tạ Lợi buồng lái, đồng thời đeo kính lên.
Những khác quen, nhanh nhẹn lên máy bay.
Trực thăng cỡ nhỏ chỉ chở sáu , nhưng cũng đủ .
Huống hồ còn một Dạ Quang chiếm chỗ, trực tiếp bò lên tay Tô Dương, coi cô như cành cây.
Tát Tuyết buông tai cô , chỉ nới lỏng, cúi đầu hỏi: “Dương Dương cạnh ?”
Tô Dương gật đầu.
Lâm Tốc ngang, nhận ba lô của Tát Tuyết cất .
Tô Dương cài dây an .
Trên đầu nặng, là Tát Tuyết đeo tai cho cô.
Trực thăng cần chạy lấy đà, cất cánh thẳng .
Từ trường đến phía đông nam Sa Mạc Hư Không là 3155 km, vượt xa tầm bay tối đa của trực thăng. Bọn họ cũng định bay thẳng tới nơi, mà sẽ dừng ở thành phố gần nhất.
Ban đầu Tô Dương còn hào hứng ngoài, đó áp sát buồng lái xem Ôn Vân Tụ và Tạ Lợi thao tác.
cảnh sắc mãi đổi, trong buồng lái nút bấm, cô chẳng hiểu gì.
Trước đó vận động dữ dội, đến khi xuống cô mới cảm thấy chân vẫn còn mỏi.
Giữa tiếng ồn ào, đầu bắt đầu gật xuống.
“Dương Dương buồn ngủ ?”
Tát Tuyết ghé hỏi: “Dựa ngủ nhé?”
Không rõ gì, Tô Dương khẩu hình.
Thấy vỗ vai , Tô Dương dịch m.ô.n.g dựa sang.
Lâm Tốc dậy lấy chăn và bịt mắt, ném cả túi cho Tát Tuyết.
Tát Tuyết đón lấy, dùng chăn đắp kín cho cô.
Thế giới trở nên yên tĩnh ấm áp, chỉ còn tiếng ù trầm và rung động đều đặn của động cơ.
“Ngủ , đến nơi gọi .”
Tát Tuyết thẳng lưng để cô dựa thoải mái hơn. Hắn còn giơ tay vòng hờ qua vai cô, đuôi cũng quấn quanh eo cô.
Trực thăng bay định.
Ngoài cửa sổ là những tầng mây trôi và thành phố thu nhỏ như bàn cờ phía . Đèn dần sáng lên.
Tạ Lợi liếc qua gương chiếu hậu nhanh chóng rời mắt, tập trung điều chỉnh thông bay.
Ánh mắt Ôn Vân Tụ cũng lướt , dừng chốc lát hai bóng đang dựa .
Chuyến bay kéo dài mấy giờ. Giữa đường bọn họ tiếp nhiên liệu một ở trạm trung chuyển định.
Tô Dương mơ màng tỉnh , thấy họ đang nhỏ giọng chuyện.
“Đi sa mạc vất vả quá, để Dương Dương đợi chúng ở thành phố gần đó ? Ân Thố rõ hành tung của chúng , cũng Dương Dương ở .”
Tát Tuyết ở ngay đầu cô, lén lén lút lút hạ giọng, hai tay ôm cô chặt trong lòng.
Lúc Tô Dương mới phát hiện tư thế đổi.
Chiếc ghế cứng cấn m.ô.n.g bên biến thành cặp đùi rắn chắc nóng hừng hực.
Lúc ngủ mơ mơ màng màng, hình như cô từng lẩm bẩm một câu m.ô.n.g đau.
“Dù sớm muộn cũng tới khu xâm biến.”
Sau đó là giọng Ôn Vân Tụ.
Anh dùng khăn ướt lau tay hiệu với Tát Tuyết: “Đưa đây.”
Tô Dương cảm thấy chuyển sang một vòng ôm khác, bàn tay ấm nóng áp nhẹ lên bụng cô.
Ôn Vân Tụ thì thầm: “Bé con, tỉnh nào? Ăn tối .”