[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 78: Thị Trấn Set (2)

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Càng sâu, cảm giác đè nén vô hình càng thêm nặng nề.

 

Bức xạ xâm biến từ bốn phương tám hướng tràn tới như thủy triều vô hình, cố thẩm thấu qua hàng rào tinh thần của từng thú nhân.

 

Do đội 【Không Đạt 3S Không Đổi Tên】 dọn dẹp , suốt đường đều yên tĩnh, thấy dị thể xâm biến.

 

Một ít thực vật và côn trùng Ôn Vân Tụ giải quyết từ đất, nơi qua dường như nguy hiểm.

 

Gần như thể từ đầu tới cuối bộ thị trấn Set, tháp tín hiệu phủ đầy thực vật hiện rõ từ xa.

 

Khung thép hạng nặng thô chắc, ở giữa một khung kim loại khổng lồ thể xoay thủ công hoặc bằng máy, giống một chiếc kính lúp phóng to vô .

 

Thông qua thanh truyền cơ khí để điều khiển phương hướng, nó thể nhắm thẳng kính quan sát cố định ở tiền đồn để phát tín hiệu.

 

Ba chớp ngắn, ba chớp dài, ba chớp ngắn, đại diện cho tín hiệu cầu cứu SOS.

 

Bài học đầu tiên Ôn Vân Tụ dạy bù cho cô chính là thứ .

 

Cách chân tháp tín hiệu đến năm mươi mét, tòa nhà xiêu vẹo đổ sập bên cạnh mơ hồ còn thấy chữ “công an”.

 

Quan sát chân tháp ở cự ly gần hơn, mảng đỏ sẫm đông cứng, những dây leo tím sẫm bò kín khung thép từng hàng chỗ lồi lên như u cục.

 

Tạ Lợi và Lâm Tốc đang mở đường phía đồng thời dừng , chóp mũi khẽ động, tinh thần thể khẽ gầm cảnh báo.

 

Cừu nhỏ ôm chặt trong lòng vươn cổ .

 

Sột soạt, sột soạt.

 

Trong những u cục thứ gì đó đang động, vo ve vo ve. Các đốt chân cọ .

 

Ôn Vân Tụ đầu hiệu, Tát Tuyết lập tức cõng Tô Dương lùi .

 

Ngay khi lui , mặt đường nhựa vốn nứt thành những khe méo mó bỗng vỡ tung, hoa tulip lẫn trong mảnh vụn vọt cao lên.

 

Bị hoa tulip vây ở giữa, Tô Dương qua khe hở thấy u cục ép nổ tung, giống như lúc cô nặn mụn.

 

Chỉ điều thứ bay từ bên trong là muỗi.

 

Muỗi sa mạc to độc, khi xâm biến thì hình dạng dị dạng, lớn bằng bàn tay.

 

Mặt trời sắp bùng cháy đàn muỗi che khuất, như bóng đèn trong tủ lạnh, chao đảo, nhiệt độ cũng giảm theo, bão cát lập tức kéo tới.

 

Chỉ trong một phút, tầm còn mười mét, cát vàng đầy trời, mặt trời lớn biến thành đêm tối như nhật thực. Thêm hai phút nữa, Tô Dương chỉ còn thấy lờ mờ lớp lông trắng .

 

Không rõ là tiếng muỗi tiếng gió bão cát, khung cửa đập loảng xoảng, tấm sắt công trình cuốn bay phát âm thanh chói tai.

 

Giọng Ôn Vân Tụ đứt quãng vọng tới.

 

“Người ở đây… vết máu… bão cát sẽ kéo dài… thẳng đến nơi trú ẩn…”

 

Mỗi khu vực đều xây nơi trú ẩn lòng đất.

 

Một khi xảy nguy hiểm, mặt đất sẽ rút lui, thống nhất tới đó chờ cứu viện.

 

nếu cứu kịp thời, trong thú nhân bắt đầu xâm biến, nơi trú ẩn sẽ biến thành ổ dị thể xâm biến.

 

Tô Dương nhớ nội dung sách giáo khoa, cơ thể bên xóc nảy.

 

Trong bão cát cô gần như thấy âm thanh.

 

bỗng nhận tiếng gió dừng hẳn.

 

Không kiểu dần lắng xuống, mà như bóp tắt đột ngột.

 

Tô Dương thử ngẩng đầu lên.

 

Trong tầm mắt còn cát vàng đầy trời.

 

Không đàn muỗi che kín bầu trời.

 

Không tường đổ nhà hoang sắt thép hoen gỉ.

 

Chỉ một con đường sạch sẽ bằng phẳng.

 

Hai bên đường là hàng cây dương Hồ mọc ngay ngắn, phía cây là những tòa nhà thấp màu sắc tươi sáng, kính cửa sổ phản chiếu ánh hoàng hôn.

 

“Đây…?”

 

“Be…?”

 

Mấy bên cạnh vẫn còn đủ.

 

Tô Dương và cừu nhỏ .

 

“Các bên đang gì thế, đây là tinh thần thể của ai!”

 

Bức tường đồn công an bên tay xanh trắng xen kẽ, hảo chút hư hại.

 

Lúc một cảnh sát từ trong . Khoảng hơn năm mươi tuổi, bên hông còn đeo dùi cui.

 

Cừu nhỏ đầu quanh. Khóe mắt Tô Dương thấy mũi báo tuyết phía khẽ động.

 

Ngón tay áo choàng từ từ rụt trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-78-thi-tran-set-2.html.]

 

Đầu tiên chạm đầu Dạ Quang, xuống thấp, nắm lấy cán dao.

 

Dây quấn cấn tay.

 

Tạ Lợi và Lâm Tốc tụ về phía cô.

 

Mấy đồng thời chằm chằm cảnh sát.

 

Cảnh sát cau mày: “Các từ tới?”

 

Ánh mắt chủ yếu Tô Dương: “Vị là Thuần Dưỡng Sư ?”

 

Ôn Vân Tụ bước lên nửa bước, chắn tầm .

 

Gương mặt lộ bất cứ khác thường nào, chỉ khẽ gật đầu với cảnh sát, giọng ôn hòa.

 

“Xin . Chúng là học sinh Học viện Tác chiến Số Một, nhận nhiệm vụ của trường, tình huống khẩn cấp cần xử lý nên nhất thời sơ suất.”

 

Ánh mắt cảnh sát đảo đồ tác chiến của họ, gật đầu coi như chấp nhận lời giải thích.

 

“Hoa tulip là tinh thần thể của ? Làm mặt đất của chúng vỡ hết .”

 

Ôn Vân Tụ mỉm : “Chúng sẽ chịu trách nhiệm sửa chữa.”

 

Cảnh sát lẩm bẩm mấy câu.

 

Rồi động tĩnh ở cuối phố thu hút.

 

Ở lối thị trấn, hơn mười thú nhân lục tục về.

 

ôm dụng cụ trong lòng, dính đầy bụi khoáng xám xịt.

 

Đi dọc đường, họ chào hỏi chủ tiệm bước từ các cửa hàng gần đó.

 

“Đi đào mỏ về .”

 

Cảnh sát giơ cổ tay xem giờ: “Được , nhớ sửa mặt đường đấy, cũng tan đây.”

 

Ông tháo mũ, để lộ cái đầu hói. Sau đó cũng tan sang quán bên cạnh ăn cơm.

 

Vưu Tuyết bình tĩnh theo cảnh sát rời : “Hình chiếu tinh thần của dị thể xâm biến. Trực tiếp phá hủy vòng vo dụ bản thể nó ?”

 

Mọi hẹn mà cùng Tô Dương.

 

Tô Dương còn học đến bài .

 

Cô vuốt lông cừu hỏi: “Hai cách lượt sẽ gây hậu quả gì?”

 

“Hình chiếu tinh thần thể xem như chấp niệm của dị thể xâm biến. Cách sẽ khiến dị thể xâm biến phát cuồng. Trong lúc xác định tình hình thành viên đội chiến đấu, ưu tiên giữ định.”

 

“Cách ôn hòa hơn, nhưng ở trong khu xâm biến quá lâu thì chúng cũng sẽ dần lây nhiễm.”

 

Tô Dương hỏi: “Trước khi tới nơi hơn hai nghìn dân… cho dù lúc đó phần lớn may qua đời thì cũng một phần nhỏ biến thành dị thể xâm biến chứ?”

 

Tô Dương vò cừu nhỏ như vò đầu .

 

Từng chút sắp xếp suy nghĩ.

 

Không chắc đúng , cô chỉ nêu phán đoán của .

 

suốt đường tới đây , cũng thấy một t.h.i t.h.ể nào… cô giáo từng giảng, cấp nguy hiểm của khu xâm biến tăng lên chỉ một khả năng.”

 

Tô Dương mím môi: “Đó là dị thể xâm biến tàn sát lẫn , ăn nuốt lẫn . Một con trong đó tiến hóa.”

 

“Cô đúng.”

 

Để tránh gió cát, mặt họ cũng đeo đồ giống mặt nạ.

 

Vưu Tuyết thể đẩy kính, tay theo thói quen giơ lên hạ xuống.

 

Bờ vai rộng và thẳng, phần eo đồ tác chiến bó gọn, phác rõ đường nét n.g.ự.c bụng, càng khiến hông vẻ hẹp, hai chân thẳng dài.

 

Hắn Tô Dương, giọng mang ý khen ngợi.

 

“Đây chính là điều đó, chuẩn cho tình huống nhất.”

 

Nghe qua tình hình tệ nguy hiểm, cộng thêm đội 【Không Đổi Tên】 mất tích, Tô Dương nghiêm túc nặng nề gật đầu.

 

hiểu .”

 

Bên chân thứ lông xù cọ , Tô Dương vớt mèo con lên vò mạnh.

 

Cừu nhỏ ghé tới chạm đầu với nó.

 

Mèo con húc một cái, kẹp giọng: “Mi.”

 

bên chân vẫn còn thứ khác cọ .

 

Báo đen ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c ngang, chóp đuôi như rắn đuôi chuông, vô cùng “vô tình” quét tới cạnh tay Tô Dương.

 

Lâm Tốc đặt tay lên cổ tinh thần thể của , thuận miệng : “Không nghiêm trọng đến thế.”

 

 

Loading...