[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 79: Thị Trấn Set (3)

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Qua lớp mặt nạ, dường như vẫn thể thấy nét như như trong mắt .

 

“Không tin khác thì cũng nên tin hội trưởng Ôn của cô chứ.”

 

Lúc Tát Tuyết cũng đầu, cố dùng mõm chạm cô.

 

Tinh thần thể tiếng , gâu gâu.

 

Tạ Lợi phiên dịch:

 

“Vưu Tuyết chuẩn cho tình huống nhất nghĩa là thể nhặt xác cho ở đây nữa.”

 

Thú nhân tới khu xâm biến sẽ giữ tinh thần nhân văn, thu nhặt t.h.i t.h.ể những bất hạnh gặp nạn hỏa táng.

 

Nếu ăn mất thì đúng là hết cách.

 

“…”

 

Tuy địa ngục, nhưng Lâm Tốc xen ngang như , Tô Dương cũng bớt căng thẳng.

 

Cư dân bản địa của thị trấn Set ít, phần lớn là ngoài tới đào mỏ, chủ yếu là thú nhân chuột chũi, tê tê.

 

Bên cạnh đồn công an là nhà hàng lớn nhất địa phương, lúc Tô Dương bước gần như kín chỗ.

 

Nhìn một vòng, cô cũng từ từng gương mặt xem ai là dị thể xâm biến tiến hóa .

 

Cảnh sát gặp ban nãy đang lưng về cửa lau bàn, Tô Dương xuống chiếc bàn trống duy nhất bên cạnh.

 

Cảnh sát ngẩng đầu cô một cái, chuyện với khác.

 

Có vẻ họ đều quen , cũng chuyện ở mỏ.

 

“Bộ móng máy của gần đây mòn , lát nữa còn bảo dưỡng.”

 

“Không cách nào, nổ mìn, chỉ thể đào từng chút.”

 

Người đang lấy đồ từ ba lô lưng đeo tay, đó là một bộ móng mô phỏng màu đen, vô cùng sắc bén.

 

Vì đeo lên thú hình nên nó còn lớn hơn cả bàn tay .

 

“May mà thứ , thì móng thật chắc chắn chịu nổi.”

 

Cảnh sát lau bàn xong, gấp giấy ném thùng rác. Lúc hỏi:

 

“Cảnh sát Vương, khi nào ông nghỉ hưu ? Cứ ở mãi nơi cũng chuyện.”

 

Cảnh sát Vương: “Vài năm nữa , nghỉ hưu cũng ngoài du lịch. Tới nơi nào nhiều nước ít cát.”

 

Rồi hỏi: “Còn các , đợt bao giờ kết thúc? Bên chẳng bức xạ ?”

 

“Có thì , nhưng ai bảo lương chúng cao. Chỉ là giờ mỗi ngày ngắn quá, quy định tám giờ, còn tăng ca thêm.”

 

Trong tiếng , chủ quán tới hỏi gọi món gì, Tô Dương tùy tiện chọn vài món.

 

Đặt thực đơn xuống, ngoài cửa tiếng động, cô đầu .

 

Cũng là tan ca ở mỏ, bẩn thỉu đến mức dáng ban đầu. kỹ tính hơn khác một chút, họ rửa sạch tay mặt bên ngoài, còn phủi quần áo mới cửa.

 

Nhìn tuổi tác hẳn là một đôi con gái, cả hai đều cao. Thấy nhà hàng hết chỗ còn sững một chút.

 

Cảnh sát Vương gọi họ: “Bàn còn .”

 

Hai đang định liền xuống chéo đối diện Tô Dương.

 

Người bốn mươi, con gái hơn hai mươi, đều đôi mắt tròn.

 

Tính cách hướng ngoại hoạt bát, tình cảm cũng , gọi món xong liền vui vẻ.

 

Con gái : “Lương tháng bao giờ về tài khoản ? Con mua vài ổ kiến giống mới về nuôi trong vườn.”

 

Người : “Còn sớm lắm, con mua loại nào? Chờ ngoài xem.”

 

Con gái hì hì: “Mối trắng , con thích mối trắng. Đến lúc đó thả nhà mới của , về là thấy ngay, nghĩ thôi thấy sướng.”

 

Cuộc đối thoại … Tô Dương kín đáo quan sát hình của họ.

 

Cảnh sát Vương hỏi: “Hai mua nhà ?”

 

Khóe miệng nén cong lên: “Mua một căn biệt thự nhỏ.”

 

Những khác “ồ” một tiếng sang, đều chúc mừng.

 

Người thở dài kiểu Versailles: “Không cách nào, ở nhà độc lập quen, nghĩ mua một riêng, hai con ở cũng thoải mái. Cùng lắm bây giờ thêm vài năm.”

 

Con gái liền ôm tay : “ đúng, con cố đào mỏ! Đào đào đào đào đào! Con tăng ca, sớm về nhà!”

 

Giá nhà trong Đế Quốc bình thường, biệt thự độc lập thể đắt. tích cóp một thời gian thì ai cũng mua .

 

Nghe xong Tô Dương đầu hỏi Ôn Vân Tụ: “Em thể xin ký túc xá lớn hơn ? Chỗ hiện tại hình như đủ ở.”

 

“Đương nhiên .”

 

Ôn Vân Tụ : “Đã bắt đầu quy trình xét duyệt .”

 

Món gọi tùy tiện bưng lên bàn, ngửi còn khá thơm.

 

Kích thích thèm ăn.

 

“Đây là món gì ? Trông ngon quá.”

 

Tô Dương nuốt nước miếng, bỗng dưng thấy đói.

 

Vừa xong, bụng đau.

 

Cô “ối” một tiếng.

 

Cừu nhỏ tặng cho chủ nhân yêu của nó một cú húc đầu.

 

Nó hăm hở cô, dường như còn húc thêm cái nữa.

 

Tô Dương vội giơ hai tay chắn: “Đừng húc , chỉ thế thôi!”

 

“Meo.”

 

Mèo con giơ móng ngăn cản.

 

Giơ nửa chừng, thấy đầu móng của vội rụt về.

 

Tát Tuyết chèn mõm , khẽ tách hai đứa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-79-thi-tran-set-3.html.]

l.i.ế.m cừu nhỏ, vẫn nhịn .

 

Tô Dương thở phào.

 

Báo tuyết bên cạnh thẳng, hai móng bám mép bàn, thò đầu ngửi tới ngửi lui.

 

Bàn chân to dày còn rộng hơn bàn tay Tô Dương, thấy mũi nó càng lúc càng áp sát, Tô Dương ôm lấy đứa ngốc đầu óc kéo về.

 

Cái ăn .

 

Đột ngột cô ôm, báo tuyết giật nhảy nhẹ.

 

Nhảy một phát cao ba mét, vọt thật xa.

 

Tô Dương ngơ ngác nó.

 

Cửu Phương Túc Giới đầu.

 

Đôi mắt xanh băng vô thần của báo tuyết về phía cô, dường như ngượng ngùng l.i.ế.m mũi.

 

Một lúc rón rén tới gần, dúi cô.

 

Tô Dương ngả : “Trên mang đồ ăn.”

 

Nó quá lớn, lên còn cao hơn .

 

Đệm thịt đè lên chân cô, nặng trĩu.

 

Tô Dương giẫm đau điếng.

 

Cái đầu lớn ngửi tới ngửi lui, ôm cũng xuể, nhét đầy cả lòng cô.

 

“Ra ngoài cho uống sữa chua.”

 

Tô Dương dang tay, vỗ tấm lưng rộng của báo tuyết.

 

“Ngoan, xuống . Nếu đói lấy thanh bổ sung cho ăn. À đúng , bây giờ mấy giờ?”

 

Đồng hồ cơ lấy dây cót động lực thể đeo sử dụng bình thường.

 

Do trường phát, tất cả đều cùng một kiểu.

 

Tạ Lợi một cái: “Mười giờ rưỡi.”

 

Còn đến giờ ăn trưa.

 

Thanh bổ sung trong ba lô lưng Vưu Tuyết.

 

Tô Dương vò đầu báo xong liền thả nó .

 

Cô nhét cừu nhỏ và mèo con cùng lòng Tạ Lợi.

 

Rồi lấy mấy thanh chia cho .

 

Nhân lúc tình huống đột phát, tranh thủ ăn chút.

 

Cô cũng tự bóc một thanh, thử c.ắ.n một miếng.

 

Mùi vị khó tả, cảm giác dính dính tuyệt đối thể gọi là ngon, nhưng tốc độ no nhanh.

 

Tô Dương vẫn thèm ăn. Thứ thích lắm.

 

Cô thấy no nhưng vẫn còn một ít. Cô cầm trong tay nhấm nháp từng chút.

 

Cô nghiêng đồng hồ Tạ Lợi, bĩu môi hiệu chiếc đồng hồ treo trong nhà hàng, nhỏ giọng : “Thời gian ở đây giống bên .”

 

Thợ mỏ tan lúc năm giờ, bây giờ là năm giờ mười phút.

 

Tạ Lợi gật đầu.

 

Trước đó cát phủ đầy , tuy phủi sơ qua nhưng khe đồng hồ vẫn còn sót vài hạt.

 

Bên cạnh Vưu Tuyết vẫn luôn lau.

 

Ngoài chứng cưỡng chế, em ưu tú lẽ còn sạch sẽ quá mức.

 

Lau đến sáng bóng, để lộ chữ khắc phía .

 

Của Tạ Lợi cũng , đều là chữ tắt tên của họ.

 

Giống như tiểu tiện đ.á.n.h dấu lãnh địa, thú nhân cũng khắc tên để đ.á.n.h dấu quyền sở hữu lên đồ dùng.

 

“Gâu gâu gâu gâu?”

 

Tát Tuyết nửa thanh bổ sung nhỏ trong tay cô, hưng phấn vẫy đuôi!

 

Động tác lau của Vưu Tuyết khựng .

 

Tô Dương còn hiểu đang kêu gì.

 

Cửu Phương Túc Giới xoắt một cái đầu, báo tuyết thử khều tay cô.

 

Cánh tay Tô Dương trĩu xuống, mu bàn tay chóp mũi ướt chọc mấy cái liền, cô hỏi: “Cậu no ?”

 

Cửu Phương Túc Giới lạnh lùng : “No . vẫn thể ăn thêm một chút.”

 

Ý đồ của rõ… Tô Dương thử hỏi: “Vậy cái ăn dở cho , để ý ?”

 

Hắn quả quyết: “Không để ý!”

 

Báo tuyết ngậm đồ ăn từ tay Tô Dương, đưa cho chủ nhân.

 

Cửu Phương Túc Giới hai ba miếng ăn sạch.

 

Trên đó còn nước bọt của cô mà.

 

Tô Dương ngập ngừng thôi, hỏi Vưu Tuyết: “Anh gì?”

 

Tát Tuyết cụp đầu rên ư ử.

 

Ban nãy ăn đồ ăn thừa.

 

tinh thần thể thể ăn đồ.

 

Muốn ăn thì chỉ thể dùng cơ thể.

 

Ánh mắt Vưu Tuyết lướt qua môi cô.

 

“Không gì.”

 

 

Loading...