[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 85: Tạ Lợi… Đẩy Tôi Một Cái

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mèo là loài sinh vật kiêu ngạo, mèo mèo cũng là thú nhân kiêu ngạo.

 

Hắn thích một đằng nghĩ một nẻo, lúc hổ thì căng mặt , dễ hiểu lầm là đang ghét.

 

Miệng thích lông vũ, nhưng sẽ lén nhặt chiếc lông cô từng cầm về rửa sạch đặt đầu giường.

 

Không thích để khác thấy nơ của , nhưng nếu Tô Dương buộc nơ lên đuôi , cũng im phản kháng.

 

Tô Dương mèo con kêu, sẽ do dự chuẩn tâm lý thật lâu mới mở miệng.

 

“Meo.”

 

Âm thanh nhỏ quá, Tô Dương thường rõ.

 

Cô cũng con mèo nhỏ màu hồng bé xíu như khi c.ắ.n đứt thể sẽ cảm giác gì.

 

Thú nhân sói xám Nhan Mậu trốn phút cuối dính dịch ăn mòn, áo ngoài thủng lỗ lớn nhỏ, da bên lở loét.

 

Hắn cố gượng : “Là Tạ Lợi… đẩy một cái. Cứu …”

 

G.i.ế.c dị thể xâm biến, rạch cổ họng , lộ hai nửa cơ thể gần như gập đôi.

 

Vưu Tuyết và Lâm Tốc xông lên kiểm tra cấp cứu.

 

nhanh, Lâm Tốc giơ tay đ.ấ.m mạnh xuống đất, Vưu Tuyết lắc đầu.

 

Tô Dương mất đoạn ký ức đó trong chốc lát.

 

-

 

Từ phòng bên cạnh xa xa vọng tiếng chuyện, cứ nhắc Tạ Lợi, Tạ Lợi ngừng.

 

Khi Tô Dương mở mắt nữa, tiên thấy trần nhà tiền đồn, bức tường trắng nứt nẻ, dường như lâu sơn .

 

Tạ Lợi…

 

Hình ảnh cuối cùng đột ngột lóe qua, trong lòng Tô Dương trống rỗng. Cô co mới phát hiện tay nắm chặt.

 

Quay đầu liền đối diện gương mặt Cửu Phương Túc Giới nước mắt tuôn như mưa.

 

Tô Dương: “.”

 

Sắc mặt tái nhợt, cô Cửu Phương Túc Giới đang mà mặt vẫn vô cảm một hồi, tiếng phòng bên liền rút tay.

 

Cửu Phương Túc Giới buông.

 

Như dính chặt lên da cô.

 

Tô Dương đang gì, lúc cũng tâm trạng truy cứu, xuống giường, như mất hồn về phòng bên.

 

Cửu Phương Túc Giới theo.

 

Hai ai lên tiếng, ở cửa rõ cuộc đối thoại.

 

“Sau khi thất lạc lâu gặp các .”

 

Thú nhân sói xám giường băng kín như xác ướp.

 

Giọng khàn khàn.

 

“Chúng ?” Người lên tiếng là Ôn Vân Tụ.

 

Thú nhân sói xám: “Anh, Thuần Dưỡng Sư của , hai cùng , lạc với Thuần Dưỡng Sư của , cảm thấy chúng gặp nguy hiểm nên trở về. Quá giống thật, phân biệt thật giả. Dù cũng quen các .”

 

Hắn ho, uống nước ẩm cổ: “Khụ… đó Tạ Lợi xuất hiện, các là giả đ.á.n.h với dị thể xâm biến.”

 

“Trong lúc đó con dị thể xâm biến liên tục dùng ảo ảnh quấy nhiễu , biến thành dáng Thuần Dưỡng Sư của các . Vốn Tạ Lợi định một d.a.o giải quyết, tinh thần thể của đột nhiên chịu khống chế, ngăn .”

 

Thú nhân bình thường, tinh thần bất kỳ tổn thương nào thể cảm nhận Thuần Dưỡng Sư của , thật giả đều phân biệt . con mèo bệnh phân biệt nổi, nên một khoảnh khắc ảnh hưởng mà tin là thật.

 

Chính vì tin là thật nên tinh thần thể mới hành động như .

 

Mèo mèo thật mất kiểm soát, nó chỉ lừa thôi.

 

Mèo mèo thật sự giỏi.

 

Tô Dương thất thần ngây , Cửu Phương Túc Giới bên cạnh nước mắt như mưa.

 

Những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống, Tô Dương đưa tay hứng, ngơ ngác hỏi: “Cậu gì?”

 

Cửu Phương Túc Giới: “ . Không .”

 

Tiếng chuyện bên trong dừng , Ôn Vân Tụ kéo cửa .

 

Những khác trong phòng cũng đồng loạt sang.

 

Thú nhân sói xám áy náy : “Xin , nếu đẩy , cuối cùng cũng thể .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-85-ta-loi-day-toi-mot-cai.html.]

 

Long Cẩm Từ sờ đầu .

 

Ngoài cửa, đến khi Ôn Vân Tụ bế lên hỏi tại mang giày, Tô Dương mới cúi đầu thấy đôi chân trần của .

 

cảm thấy chân lạnh, giơ tay lên kéo theo cánh tay Cửu Phương Túc Giới.

 

Cô hỏi: “Tại cứ nắm mãi ?”

 

Tai và đuôi Tát Tuyết rũ xuống, lông má ướt sũng, hình như .

 

Ngay cả đuôi mắt Vưu Tuyết cũng còn một vệt đỏ nhạt.

 

Lâm Tốc khàn giọng: “Ngoài chuyển cảm giác đau của bản , còn thể chuyển nỗi đau của khác sang .”

 

Ôn Vân Tụ chạm nhẹ mặt cô: “Là yêu cầu, xin hỏi ý em .”

 

Tô Dương phản ứng một lúc.

 

Trong đầu trắng xóa như băng tuyết, cô chậm chạp lên tiếng: “Ra là .”

 

Đi ngang cửa lớn, từ ngoài bước .

 

Cao, gầy. Sắc mặt khó coi xông thẳng , còn tức giận mắng: “Đã việc mà, gọi điện giục gì mà giục, ai thích ở cái nơi quỷ quái chứ.”

 

Là một đàn ông trẻ tuổi, n.g.ự.c huy hiệu Thuần Dưỡng Sư cấp D, mắng té tát xong mới thấy Tô Dương và những khác.

 

“Chẳng tới cứu viện .” Hắn trợn mí mắt đ.á.n.h giá Tô Dương từ xuống , hừ lạnh bằng mũi, lẩm bẩm: “Huy hiệu còn , Thuần Dưỡng Sư gà rừng ở …”

 

Tát Tuyết nhe răng, Vưu Tuyết xoay : “Anh chính là Thuần Dưỡng Sư đóng quân ở đây?”

 

Đối phương mất kiên nhẫn: “Phải thì .”

 

Vưu Tuyết: “Theo quy định pháp luật, Thuần Dưỡng Sư đóng quân nếu hoàng đế triệu kiến thì vô cớ rời căn cứ. Xin hỏi lúc nhận tín hiệu cầu cứu của thị trấn Set, đang ở ?”

 

, bận ? gì còn cần báo cáo với các !”

 

Lâm Tốc mỉa mai: “Tổng cộng hai cầu cứu. Lần đầu là cảnh sát Vương, thứ hai là dị thể xâm biến. Cả hai đều thấy, còn bận hơn hoàng đế ?”

 

Vưu Tuyết: “Chúng sẽ cung cấp chứng cứ cho tòa án, chính thức khởi kiện .”

 

Ngay từ khi mới xuất hiện bất thường, cảnh sát Vương truyền tin. Trước khi chia ăn thịt, ông vẫn hiểu tại Thuần Dưỡng Sư tới, còn tưởng tín hiệu phát thất bại, bò qua định phát thứ hai.

 

Lúc Tô Dương mới sang.

 

Sắc mặt Thuần Dưỡng Sư và phụ trách căn cứ đồng thời đổi. Thuần Dưỡng Sư cao giọng: “ chỉ là thấy, các chứng cứ gì!”

 

Người phụ trách bước lên.

 

“Các vị, việc quả thật là sơ suất của chúng , chúng cũng tiếc thương vong của thị trấn Set. hiểu tâm trạng của các vị, nhưng chuyện xảy , dù truy cứu trách nhiệm cũng thể cứu vãn.”

 

Lâm Tốc đột nhiên lạnh, xoay cổ tay, toát khí thế đáng sợ.

 

“Nói dễ thật, ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t xin , cũng tha thứ cho chứ!”

 

Nam Thuần Dưỡng Sư kinh hãi: “Cậu tay với !”

 

Tô Dương thấp giọng: “Tín hiệu cầu cứu đều ghi chép ?”

 

Vưu Tuyết: “Có. Dù xóa cũng để dấu vết.”

 

Người phụ trách: “Xin , chuyện thuộc cơ mật căn cứ, thứ thể công khai.”

 

Nam Thuần Dưỡng Sư ngẩng cằm sang, đắc ý : “Chi viện xong thì , đừng ở chỗ chúng lâu.”

 

“Chỉ là một cấp D.” Long Cẩm Từ xoay , còn kiêu ngạo hơn , “Anh tính là thứ gì.”

 

Ánh mắt nam Thuần Dưỡng Sư lộ vẻ kính sợ, lắp bắp nữa.

 

Người phụ trách: “Xin , cho dù là Thuần Dưỡng Sư cấp A cũng tư cách can thiệp…”

 

Tô Dương nhiều như .

 

chằm chằm mặt nam Thuần Dưỡng Sư, vùng khỏi trói buộc lao tới.

 

Nam Thuần Dưỡng Sư kinh hãi hét lên: “Cô gì! Mau bảo vệ !”

 

Tô Dương trừng phụ trách chắn phía : “ là Thuần Dưỡng Sư, ông dám cản ?”

 

Dạ Quang đột nhiên há miệng lớn.

 

Ngay khi phụ trách theo bản năng lùi , Tô Dương rút con d.a.o của Tạ Lợi, kề ngang cổ nam Thuần Dưỡng Sư.

 

Cô thở hổn hển một .

 

Cảm xúc từng rút phản công trở , đáy mắt Tô Dương đỏ lên, nghiêm giọng hỏi: “Bây giờ thì ! Có tư cách !”

 

 

Loading...