[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 86: Là Em Đang Khóc

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vưu Tuyết cùng để thu thập chứng cứ.

 

“Được .”

 

Mu bàn tay một bàn tay ấm áp phủ lên.

 

Trong cơn mơ màng, cô thấy vẻ mặt Lâm Tốc: “Như .”

 

Cửu Phương Túc Giới nắm lấy bàn tay còn của cô, thế là cảm xúc của Tô Dương biến mất.

 

Cô chợt nhớ , hỏi: “Như khó chịu ?… Tạ Lợi giận ?”

 

“Sẽ giận.” Ôn Vân Tụ khẽ thở dài: “Đổi thành bất kỳ ai trong chúng , cũng sẽ vì chuyện mà giận.”

 

Cửu Phương Túc Giới nghĩ một lúc: “Có khó chịu.”

 

đang . Là em đang .”

 

Tô Dương lau nước mắt cho .

 

“Em , em tin c.h.ế.t . Em chấp nhận.”

 

-

 

Chuyện của Tạ Lợi và căn cứ báo lên Hoàng đế cùng lúc. Hoàng đế chỉ trả lời hai chữ “điều tra kỹ”, lệnh cho Ôn Vân Tụ và Vưu Tuyết tiếp nhận xử lý.

 

Tô Dương thăm Tạ Lợi.

 

Để giữ thi thể, Lâm Tốc tháo chiếc tủ lạnh duy nhất của căn cứ , cải tạo thành quan tài băng.

 

Bây giờ mèo nhỏ bên trong, cơ thể nối nhờ những lớp băng gạc quấn thật chặt.

 

Tinh thần thể tan rã, trở về thú hình, chỉ là một con mèo nhỏ, yên lặng nhắm mắt.

 

Tô Dương sấp quan tài băng , khe khẽ gọi: “Tạ Lợi, Tạ Lợi.”

 

Tát Tuyết rên ư ử xuống.

 

Cửu Phương Túc Giới ngửi khí, đưa bàn tay còn trống về phía và Lâm Tốc, hỏi: “Muốn chuyển sang ?”

 

Lâm Tốc mắng , cũng chẳng để ý đến .

 

Tô Dương giằng tay khỏi Cửu Phương Túc Giới: “Anh buông .”

 

Hắn chịu, hai giằng co một lúc lâu, mới : “Tâm lý của Thuần Dưỡng Sư yếu ớt.”

 

Tô Dương bẻ tay , dứt khoát kéo luôn bàn tay theo mà cúi xuống.

 

Lâm Tốc hỏi: “Em gì?”

 

Tô Dương áp trán lên vầng trán lạnh buốt của mèo nhỏ.

 

Cô nhắm mắt, đưa tinh thần lực . chẳng chạm gì cả.

 

Lâm Tốc: “Lĩnh vực tinh thần của tan biến .”

 

Đối với thú nhân, lĩnh vực tinh thần tan biến mới thực sự là t.ử vong.

 

“Không còn cách nào ?” Tô Dương lí nhí hỏi.

 

Lâm Tốc gương mặt hoảng hốt, bối rối của cô.

 

Mái tóc đen vụn rối tung xõa xuống, vành mắt đỏ đến đáng sợ, cô mở đôi mắt khô rát, nhếch nhác, trong con ngươi phản chiếu bóng .

 

Chưa từng đột ngột chứng kiến cái c.h.ế.t của bên cạnh như , cô cảm thấy hoang mang còn nhiều hơn tuyệt vọng.

 

Yết hầu Lâm Tốc khẽ động. Dường như gì đó, chẳng hạn những lời thẳng thừng đến gần như tàn nhẫn kiểu “ còn cách nào”, “ c.h.ế.t ”, nhưng khi thấy đầu ngón tay cô khẽ run, nuốt xuống.

 

“Có lẽ… một chủng tộc cực kỳ hiếm thể thức tỉnh năng lực kiểu 【C.h.ế.t Đi Sống Lại】.”

 

Tinh thần thể báo đen xuất hiện, Lâm Tốc ngăn nó tới gần Tô Dương.

 

Mắt Tô Dương sáng lên, hy vọng bùng lên.

 

Nước mắt của Cửu Phương Túc Giới cuối cùng cũng dừng , mí mắt đỏ sưng.

 

Tô Dương vội hỏi: “Tạ Lợi nhất định cũng thể đúng ? Anh màu hồng, em từng thấy con mèo nào màu .”

 

Lâm Tốc câu an ủi là đúng sai, nhưng lời thốt thì chỉ đành tiếp.

 

từng trong ghi chép gia tộc. Ngoài những chủng tộc thú nhân thường gặp, thật còn tồn tại một cực ít chủng tộc thần thoại, ví dụ như mèo chín đuôi. Có mèo chín đuôi từng xuất hiện.”

 

thể chỉ là lời đồn.

 

Tô Dương lập tức : “Em mèo chín đuôi, quê em cũng truyền thuyết . Tạ Lợi đặc biệt như , chắc chắn gene đó! , ba của Tạ Lợi là ai, thuộc chủng tộc gì, ?”

 

“Không rõ.” Lâm Tốc xoa ngón tay: “Không ai cha ruột của là ai.”

 

“Khi sinh , đoán cha ruột thể là một thú nhân nào đó của Hoàng đế, vì Hoàng đế sủng ái nên mới cơ hội cùng sinh con. cách giờ từng thừa nhận. Em chẳng thanh tẩy sâu cho , thấy ký ức liên quan ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-86-la-em-dang-khoc.html.]

Tô Dương lắc đầu: “Tạ Lợi cũng .”

 

Hai chìm im lặng.

 

Lâm Tốc đang suy nghĩ khả năng của giả thuyết hoang đường .

 

Thú nhân thuộc chủng tộc thần thoại trong truyền thuyết những thật sự tồn tại, mà còn từng sinh con?

 

Nếu là bình thường, chắc chắn sẽ một câu khó tin đến mức vô lý.

 

quan tài băng, Tô Dương đang vùi mặt cổ báo đen lau mắt, trong lòng Lâm Tốc cũng bất giác nhen lên chút hy vọng mong manh.

 

Nếu thật sự như thì bao.

 

Đợi Ôn Vân Tụ và Vưu Tuyết bận xong, tranh thủ sang đây, Tô Dương lập tức kể suy đoán cho hai .

 

Cô mong chờ Ôn Vân Tụ: “Anh cách liên lạc với bệ hạ ? Em hỏi bà , ba của Tạ Lợi thuộc chủng tộc gì.”

 

Ôn Vân Tụ lúc mới tâm trạng cô khá lên. Anh gật đầu: “Được, sẽ hỏi.”

 

Tô Dương gật đầu liên tục.

 

Không vì quá kích động, cảm xúc d.a.o động quá mạnh , cô thấy đầu đau.

 

Tài nguyên y tế ở đây kém, hiện giờ thể rời . Tô Dương nhịn , nghĩ rằng lẽ ngủ một giấc sẽ khỏi.

 

Buổi tối, Tô Dương tắm.

 

Chuyến bôn ba vất vả, ăn mặc ở đương nhiên thể chu đáo như trong trường.

 

bọc kín , cô vẫn thấy như mặt phủ đầy cát bụi, c.ắ.n răng còn tiếng sạn lạo xạo trong miệng.

 

Lúc tỉnh cơ thể cô sạch sẽ, là Ôn Vân Tụ giúp xử lý qua.

 

Khi tắm, cuối cùng Cửu Phương Túc Giới thể nắm tay cô nữa. cứ chờ bên ngoài.

 

Ôn Vân Tụ bên cạnh Tô Dương thể thiếu , thế là họ theo sát từng bước.

 

Tô Dương phòng tắm ngẩn một lúc, còn lôi Dạ Quang đang định chui ngoài.

 

“Em yếu ớt như nghĩ .”

 

Tô Dương nhốt rắn ở ngoài cửa, xổm vòi nước nóng, thất thần.

 

Tiếng nước át tiếng Dương Dương, Tát Tuyết dựng tai ngóng, lo lắng vòng quanh tại chỗ.

 

Lâm Tốc cầm bộ đồ ngủ sạch tới, liếc mấy đang chặn cửa: “Đừng chắn cửa.”

 

Hôm nay họ cũng ngủ hết trong phòng cô.

 

Bình thường đều là họ đất, nhưng Tô Dương trằn trọc mãi ngủ . Đầu đau, mệt, cô xoay hỏi Cửu Phương Túc Giới đang thẳng đơ bên cạnh: “Sao ngủ cũng nắm em ?”

 

là giường đôi, nhưng leo lên chiếm mất một lớn.

 

Cửu Phương Túc Giới lặp như máy, vẫn chỉ mấy câu đó.

 

Tô Dương ngủ , cúi gọi Tát Tuyết: “Em sờ lông .”

 

Tát Tuyết lập tức phấn chấn, nhảy lên giường.

 

Dạ Quang lông đành cụp hứng thu cuộn thành vòng.

 

Tô Dương túm lấy bộ lông dài của chó, áp sát .

 

Phía chen, cô đầu , báo tuyết đang l.i.ế.m mũi, định xuống.

 

một con báo đen đen nhánh, đen đến mức Tô Dương ban nãy còn chẳng thấy, chen mất.

 

Báo đen gầm một tiếng, báo tuyết liền lùi xuống chân Tô Dương, thản nhiên l.i.ế.m móng, vô tình còn l.i.ế.m trúng chân Tô Dương.

 

Tô Dương rụt chân .

 

Mọi cùng ngủ, chỉ còn Lâm Tốc vẫn đất.

 

Hắn cũng ngủ , mấy nhịp thở giường.

 

Ban đầu thở của Tô Dương còn khá , nhưng chẳng bao lâu trở nên dồn dập, dường như gặp ác mộng.

 

Ngay đó Lâm Tốc thấy ch.ó đang l.i.ế.m mặt cô. Kiên nhẫn dỗ dành một lúc, cô ngủ tiếp.

 

Hơi thở nặng.

 

Lâm Tốc cau mày dậy.

 

Bình thường lúc ngủ cô thở nặng như .

 

Hắn kéo khỏi lớp lông ch.ó dày, ánh mắt nghi hoặc của Tát Tuyết, Lâm Tốc đặt một tay lên trán cô.

 

Nóng hầm hập.

 

 

Loading...