[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 87: Vì Sao Về Sau Cún Lại Vượt Lên?
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:28:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đèn trong căn cứ tiền tiêu sáng trưng.
Ôn Vân Tụ đặt công việc trong tay xuống, bước chân vội vã. Đi ngang qua phòng Long Cẩm Từ, cô bước hỏi: “Sao ?”
“Cô sốt .”
Anh trả lời ngắn gọn, bước chân dừng. Long Cẩm Từ còn kịp nốt, bóng biến mất ở cuối hành lang.
Long Cẩm Từ chỉ đành cao giọng: “ mang thuốc!”
“Không cần.” Vưu Tuyết vài bước lên tiếng: “Bệ hạ tới , gặp cô một .”
-
“Mimi, Mimi, đừng ngại mà.”
Cái đầu Tô Dương ôm trong lòng đỏ như cà chua.
Tạ Lợi nhắm mắt thật chặt: “Xin , cố ý.”
Tô Dương vuốt xuôi mái tóc hồng của , rộng lượng : “Không , mèo nhỏ vốn gai gai mà.”
Tai Tạ Lợi càng đỏ hơn, gần như sắp rỉ máu.
Tô Dương cũng ngượng, nhưng thấy Tạ Lợi hổ cô càng hăng.
“Mimi Mimi kêu, meo meo meo meo meo~”
Miệng cô Tạ Lợi bịt .
Đôi mắt mèo xanh biếc lay động ánh nước.
Tạ Lợi thẹn quá hóa giận, cúi xuống hôn cô.
Khí thế mạnh, nhưng nụ hôn rơi xuống nhẹ bẫng, còn run rẩy.
Tô Dương kìm khẽ.
Gì chứ, cuối cùng chẳng vẫn thích ( ).
tiếp tục.
Sau nụ hôn, im lặng vòng tay ôm eo cô từ phía .
Một nụ hôn đáp xuống lưng Tô Dương.
“Đừng buồn vì .”
“Em sống thật , sẽ vui.”
Nụ của Tô Dương dần biến mất, cô đầu .
Cơ thể Tạ Lợi gãy lìa, bàn tay vươn hướng về phía cô.
“Đau quá.”
…
“Bé con, bé con?”
Tô Dương giật tỉnh giấc.
Đập mắt là một vòng gương mặt quen thuộc.
Ôn Vân Tụ đỡ cô dậy, đưa nước tới, dỗ: “Nào, uống một ngụm.”
Nước đắng.
“Bên trong thuốc, em bệnh . Uống nhiều một chút sẽ khỏe.”
Từ nhỏ đến lớn Tô Dương đều thể ngoan ngoãn tự uống thuốc, cô thấy t.h.u.ố.c đắng đến mức nào.
Trước đây khi còn ở nhà, ai tìm t.h.u.ố.c cho cô. Bị bệnh thì tự tìm t.h.u.ố.c uống, nếu thật sự thì quấn chăn ngủ một giấc, cũng từng cô than t.h.u.ố.c đắng.
Không cần Ôn Vân Tụ cầm cho uống, cô nhận lấy uống cạn một .
Còn kịp nếm vị gì, bàn tay quen thuộc đưa tới.
Cửu Phương Túc Giới: “Không ngon.”
Con báo ngốc.
Sao cái gì cũng nếm .
Tô Dương còn sức , uể oải dựa n.g.ự.c Ôn Vân Tụ.
Lâm Tốc cầm khăn ướt tới, Dạ Quang ủ nóng trán cô .
Tô Dương lạnh nên tỉnh táo hơn một chút, nhưng duy trì bao lâu mí mắt sụp xuống. Ôn Vân Tụ vỗ lưng cô, chẳng mấy chốc cô ngủ tiếp.
Trong lúc đó Hoàng đế tới một , cô cũng tỉnh.
Cha ruột của Tạ Lợi chủng tộc thần thoại, chuyện Ôn Vân Tụ rõ.
Anh thẳng, chỉ vì đả kích Tô Dương.
Tạ Lợi đúng là hậu duệ duy nhất của Hoàng đế.
Ôn Vân Tụ rõ bà định gì.
Người trong đêm vội tới, mặt quá nhiều đau buồn.
Sau khi xử lý nhanh gọn hành vi thất trách ở căn cứ tiền tiêu, bà mới thăm Tạ Lợi.
“Đưa .”
Nhìn hồi lâu, bà lệnh như .
Vưu Tuyết cùng khẽ nhướng mày.
Lập tức tay, khiêng quan tài băng lên máy bay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-87-vi-sao-ve-sau-cun-lai-vuot-len.html.]
Hoàng đế cũng xoay theo.
Vưu Tuyết bước lên: “Dù ngài là của , nhưng Tạ Lợi là thú nhân của Tô Dương, việc vẫn do cô quyết định.”
Hoàng đế xa lạ gì với , thậm chí thể là khá coi trọng. Nghe bà cũng tức giận.
“Vì thế một câu, cần chuyển cho Thuần Dưỡng Sư của .”
-
Bệnh của Tô Dương tới dữ dội, cô đoán lẽ vì ở trong phòng tắm quá lâu nên lạnh.
khi Ôn Vân Tụ phản bổ cho cô, cô mau khỏe hơn, một câu: “Tinh thần lực của em ngưng thực hơn .”
Chính Tô Dương cũng phát hiện.
Sau khi trở về, cừu nhỏ vẫn từng xuất hiện, từ đầu đến cuối cứ co trong lĩnh vực tinh thần.
Sau khi hạ sốt cô mới ngưng tụ nó nữa, phát hiện sừng cừu nhỏ dài thêm một chút.
Ủ rũ buồn bã, chẳng tinh thần.
Lâm Tốc ngang qua còn cố ý dừng chân.
Nó cũng tràn trề sức sống lao tới húc như .
“Tinh thần lực chắc đột phá đến cấp D.”
Ôn Vân Tụ vuốt sống lưng cô gầy nhanh chóng.
Rõ ràng mới mấy ngày, cô gầy nhiều, sờ xương cấn tay.
Anh : “Nên ăn nhiều hơn một chút.”
Tô Dương bỏ ăn, mỗi bữa cô đều nghiêm túc ăn.
ăn một lúc, cổ họng nghẹn cứng, nuốt nổi.
Cô gật đầu .
Nhớ lúc mơ mơ màng màng từng Vưu Tuyết .
Tô Dương lấy hết can đảm xác nhận: “Mọi Hoàng đế tới, đưa Tạ Lợi …”
Nhắc đến cái tên cô khựng , tiếp tục: “Còn để cho em một câu. Em rõ, thể nữa ?”
Vưu Tuyết lặp : “Hoàng đế , cha của Tạ Lợi bình thường.”
Tô Dương siết chặt nắm tay.
Cừu nhỏ uể oải ngẩng đầu sang.
Vưu Tuyết: “ tổ tiên còn huyết mạch khác. Không phá thì lập, bà cũng hy vọng Tạ Lợi thể vượt qua .”
Vậy là vẫn còn hy vọng!
Tô Dương ngay mà.
Cô gần như mừng đến phát , hỏi thêm.
Hoàng đế chỉ chừng đó, Ôn Vân Tụ hỏi tiếp cũng nhận câu trả lời.
Chuyện ở căn cứ tiền tiêu xử lý , khi xong phần kết thúc chỉ cần chờ phụ trách nhiệm kỳ mới tới tiếp quản, nhóm Tô Dương sẽ thể trở về.
Long Cẩm Từ .
Tô Dương cuối cùng cũng thấy gương mặt mặt nạ của cô trông thế nào.
Ba vị phó hội trưởng là Thuần Dưỡng Sư là ba chị em sinh ba, tinh thần thể đều là khủng long, gương mặt cũng giống .
Tô Dương phân biệt .
Ôn Vân Tụ chỉ cần nhớ họ đều mang họ Long là , cần cố phân biệt.
Long Cẩm Từ dẫn đội trở về trường , đó sẽ chuyển thù lao tài khoản của Tô Dương.
Còn Tô Dương gượng lấy tinh thần, đưa di vật.
Thật Ôn Vân Tụ khuyên cô .
Tô Dương cũng khúc mắc với con tê tê gây cái c.h.ế.t của Tạ Lợi.
cô cũng rõ, đó ý của bản con tê tê.
Tất cả đều là hại.
Biệt thự con tê tê mua ở vị trí hẻo lánh. Thú nhân đều thích môi trường rộng rãi, gần núi, lái xe tới mất hơn hai tiếng.
Trước đó chạy băng băng trong sa mạc, cuối cùng lên xe, đầu tiên trong đời Tô Dương cảm thấy xe thoải mái đến .
Mở cửa sổ xe cho gió thổi , những dãy núi chồng lớp nối tiếp . Cô ôm hộp đựng cuốn nhật ký và một chiếc móng máy, dựa theo tài liệu tìm tới nhà hai con tê tê.
Hai bên cách xa còn biệt thự khác, quy cách thống nhất, đều sân lớn.
Nhà tê tê ai quét dọn nên phủ bụi. Tô Dương xắn tay áo : “Em giúp họ lau dọn sơ qua, chôn đồ trong sân nhà họ.”
Ôn Vân Tụ tao nhã xắn tay áo: “Để chúng là .”
“Vậy em ngoài đào hố.”
Tô Dương tìm thấy xẻng trong phòng dụng cụ chạy ngoài.
Cô chút việc để chuyển hướng chú ý.
Tát Tuyết co chân chạy theo.
Lâm Tốc rời mắt.
Vì về ch.ó thể vươn lên, bởi vì tranh giành.