[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 89: Bên Cạnh Thư Phục Chỉ Cần Một Mình Hắn Là Đủ

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em đến tìm ? Thư Phục.”

 

Nghe thấy cách gọi , đang cứng đờ treo lên dây biến thành Tô Dương.

 

Cô dùng cái đầu nhỏ của nghĩ một lúc.

 

Không thể trùng hợp đến chứ???

 

“Rất vui vì em thể đến tìm .”

 

“Thư Phục…”

 

Hắn thấp giọng gọi một tiếng, âm tiết lăn qua đôi môi trắng bệch, mang theo một thứ quyến luyến và thỏa mãn bệnh hoạn khó tả.

 

Ngoài căng thẳng, Tô Dương bỗng .

 

Nỗi sợ cũng theo đó tan ít.

 

Cái tên kỳ quái quá, nhất là lúc còn nghiêm túc gọi như .

 

nhịn , thật sự bật .

 

“Phụt.”

 

Kiến Nguyệt cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc, nhận Tô Dương đang , ngón tay khựng .

 

Tô Dương vội nhét kẹo miệng .

 

Chân thành : “Em cũng vui vì gặp .” Tiền thưởng truy nã của em.

 

Không ngờ chính treo cổ ở đây, Tô Dương hỏi rốt cuộc chuyện gì nghĩ thông .

 

Sợ chạy, cô vẫn nắm chặt quần áo buông.

 

Cẩn thận quan sát sắc mặt tên tội phạm , cô thăm dò hỏi: “Anh dùng cái c.h.ế.t để bù đắp những chuyện từng …?”

 

Đây là Thuần Dưỡng Sư của .

 

Cô đang kéo quần áo .

 

Vị ngọt ngấy của kẹo sữa bùng lên trong khoang miệng. Đã quen với đồ ăn nhạt nhẽo vô vị, đầu lưỡi ngọt đến phát đắng, tê dại.

 

đôi mắt của cô còn đậm đà hơn cả kẹo sữa, sáng lấp lánh đến gần như đau mắt.

 

Phần da trắng bệch thấy nóng rát như lửa đốt.

 

Sắc mặt Kiến Nguyệt càng trắng hơn, đôi mắt đen kịt cứ chằm chằm cô, ngón tay dừng bên má cô.

 

“Bù đắp?” Vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí còn lười biếng, uể oải.

 

Giọng lớn, chậm rãi: “Bù đắp cái gì?”

 

Vừa dứt lời, ngước mắt về phía cô.

 

“Gâu gâu gâu!”

 

“Xì!”

 

Tô Dương đầu chậm hơn một chút, một cái miệng rắn khổng lồ ập tới mặt, xẹt qua bên cô nhanh như chớp, hung hãn c.ắ.n về phía Kiến Nguyệt.

 

Chất vải trơn lạnh trong tay tuột mất, cơ thể Kiến Nguyệt đột nhiên tan .

 

Con rắn c.ắ.n hụt giữa một đàn bướm lớn, dựng nửa lên, đồng t.ử rắn lạnh lẽo.

 

Đuôi quấn mấy vòng vây Tô Dương và cừu nhỏ ở giữa. Tát Tuyết lộc cộc chạy nhanh tới, dựng bám lên đống rắn.

 

Thấy cô vẫn nguyên vẹn, ch.ó lớn mới thở phào một thật mạnh, gâu gâu đang gì, Tô Dương hiểu tiếng chó.

 

Bướm nhẹ tênh bay lên, rắn điên cuồng lắc đầu vẫn c.ắ.n .

 

Kiến Nguyệt hỏi: “Các cũng là thú nhân của cô ?”

 

Lúc lao tới chỉ vì đàn ông xa lạ tránh xa Thuần Dưỡng Sư của , giờ thấy bướm, cả Tát Tuyết lập tức căng cứng.

 

Thiên thần mỉm nhe răng lộ vẻ giận dữ, Tô Dương dọa giật .

 

Samoyed chung tính tình hiền lành, hoạt bát thông minh, trung thành với . Không ít con c.ắ.n , nhưng cô từng gặp.

 

Nhận vẻ mặt cô, Tát Tuyết đầu l.i.ế.m má cô, thấp giọng ư ử dỗ dành, bảo cô đừng sợ con bướm .

 

Sau đó sủa một tràng với bướm.

 

Trong tai thú nhân hiểu thú ngữ chính là: “, bọn là của Dương Dương! Anh đừng nghĩ tới chuyện uy h.i.ế.p cô nữa!”

 

Đoạn video Tô Dương xuất hiện từ lỗ sâu Kiến Nguyệt uy hiếp, bọn họ đều xem.

 

Tất cả nhất trí cho rằng dù ghép đôi một trăm phần trăm, con bướm cũng tư cách lên bàn.

 

Kiến Nguyệt lơ lửng cao , cánh bướm đen chậm rãi vỗ, nhưng nào cũng thể chính xác né khỏi miệng rắn.

 

Giống cái ở đây, Dạ Quang dám phun nọc độc, chỉ há cái miệng đầy m.á.u uy hiếp, thỉnh thoảng xì xì hai tiếng.

 

Thú nhân với đều thể dùng ngôn ngữ của giống loài giao tiếp, ở đây chỉ một Tô Dương bản địa.

 

Ngoài tiếng của Kiến Nguyệt, một rắn một ch.ó còn đang ồn ào gì cô hiểu, sốt ruột đến gãi đầu gãi tai hỏi cừu nhỏ: “Sao em cũng hiểu ?”

 

Cừu nhỏ đảo mắt cô.

 

Cừu là cừu Trái Đất be.

 

Không thông ngôn ngữ thú thế.

 

Kiến Nguyệt đ.á.n.h giá hai thú nhân .

 

Không con bọ rùa bảy chấm , lẽ ở phía . Hắn thấy thêm mấy tiếng bước chân đang tới gần. Chắc là những thú nhân khác của Thư Phục.

 

Đến hết cũng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-89-ben-canh-thu-phuc-chi-can-mot-minh-han-la-du.html.]

Cánh bướm rắc xuống bụi phấn li ti thể nuốt ánh sáng.

 

Trời lập tức tối sầm.

 

Đã tới đủ, thể dọn sạch tất cả những cùng một lượt.

 

Hắn năng lực bảo vệ Thuần Dưỡng Sư, bên cạnh Thư Phục chỉ cần một là đủ.

 

-

 

Hắn nữa.

 

Dao động tinh thần vô hình như nước biển dâng triều, lặng lẽ nhưng mênh m.ô.n.g hùng hậu lan .

 

Không khí trở nên đặc quánh, đông cứng, ánh sáng nuốt chửng. Cảnh tượng trong ngoài biệt thự đều phủ lên một lớp bóng tối mờ nhòe, méo mó.

 

lúc , phía vang lên giọng Ôn Vân Tụ: “Trói buộc.”

 

Cả căn biệt thự lập tức một luồng tinh thần lực khác bao phủ, trần nhà và cửa sổ đồng loạt nở từng tầng từng lớp hoa tulip.

 

Ôn Vân Tụ và những khác cùng xuất hiện.

 

Ánh mắt lướt qua Tô Dương, thấy cô mới chuyển sang con bướm.

 

Sắc mặt trầm xuống, với phía : “Đưa cô .”

 

Sau đó trực tiếp thú nhân hóa, Dạ Quang cũng đột ngột trườn lên phía .

 

Đuôi rắn quật mạnh xuống bướm, đập một hố lớn ở nơi bướm dừng .

 

Ầm một tiếng, kính vỡ.

 

Cơ thể Tát Tuyết phình lớn, móng ch.ó mang theo trọng lực vô tận, cả căn biệt thự bắt đầu rung chuyển.

 

Tô Dương ôm đầu chạy loạn, kẹp cừu nách, kéo cái chân đau khó nhọc chạy ngoài: “Má ơi má ơi, nhà sắp sập !”

 

Cừu nhỏ kẹp cánh tay cô, tiếng be be ép thành từng đợt như sóng.

 

Một đôi tay ôm cô từ phía .

 

Sợi dây kính cọ qua cổ, cô ngẩng đầu thấy chiếc cổ thon dài của Vưu Tuyết.

 

Người cổ ngắn chắc chắn đeo kiểu kính .

 

Vưu Tuyết đeo lên , khí chất lạnh nhạt thêm một tầng tinh xảo, cấm dục.

 

Anh dễ dàng bế ngang Tô Dương, động tác tiêu chuẩn đến mức thể chụp hình minh họa trong giáo trình.

 

Cũng là tư thế bảo vệ, nhưng thoải mái hơn kiểu bưng mâm của Tạ Lợi nhiều.

 

Nghĩ đến Tạ Lợi, sắc mặt cô tối .

 

Lâm Tốc lách chặn mảnh kính b.ắ.n tới, qua hỏi: “Chân ?”

 

Hắn quen vẻ mặt của Tô Dương.

 

Cô vẫn nên vui vẻ mới .

 

Tin rằng Tạ Lợi nhất định cũng sẽ nghĩ như .

 

Vốn dĩ bên cạnh cô chẳng mấy đáng tin, giờ Tạ Lợi ở đây, em một trận, cũng nghĩa vụ tạm thời giúp chăm sóc cô.

 

Tô Dương quen quan tâm: “Không , trèo tường trẹo chút thôi. Anh giúp họ .”

 

Trước khi công trình sụp xuống, cô và cừu chạy thoát thành công. Cô rúc trong lòng Vưu Tuyết, cừu rúc trong lòng cô.

 

Tô Dương ôm chặt tinh thần thể của , tiếng ầm ầm sụp đổ, cùng cừu nhỏ rụt cổ.

 

Cô lo lắng hỏi: “Ôn Vân Tụ với đè thương ?”

 

Vưu Tuyết sẽ .

 

Còn trong đống phế tích bụi bay mù mịt.

 

Bướm khắp nơi tan hoang: “Các … phá nhà của .”

 

Hắn tự : “Vốn dĩ, nể các đều là thú nhân của cô , định để thây cho các .”

 

Cánh bướm vỗ nhanh hơn: “ dọn sạch các .”

 

Sau đó, cùng Thuần Dưỡng Sư, song túc song phi.

 

 

thật!

 

Lâm Tốc dựa cảnh báo nguy hiểm nên né kịp. Mặt đất chân đột nhiên mềm nhũn sụt xuống, chống bốn chi nhảy khỏi phạm vi đầm lầy.

 

Khi bật lên giữa trung, cơ thể biến đổi.

 

Trên đầu mọc tai báo, phía là một cái đuôi to đen bóng nhẫy.

 

Đồng t.ử dọc màu vàng sẫm lóe ánh lạnh âm u.

 

Lúc đáp đất nữa, thú hóa.

 

Báo đen nhanh nhẹn linh hoạt, bóng đen gần như khó mắt thường bắt kịp.

 

Khi thú hóa, thú nhân về cơ bản mặc quần áo, bọn họ cũng đều quen . từ tinh thần thể Tô Dương sờ chỗ đó, khó chịu cả suốt lâu.

 

Ban đêm tinh thần thể cũng nghỉ, kẹp đuôi nhớ nhung cảm giác sờ trứng.

 

Lâm Tốc tinh thần thể lăn qua lộn quấy đến ngủ . May mà da màu lúa mạch, quầng thâm mắt Tô Dương cũng phát hiện.

 

cho dù thấy, chắc cô cũng chẳng quan tâm.

 

thích .

 

 

Loading...