[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 90: Hơi Đau

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

-

 

Tô Dương ở đây, Dạ Quang chẳng còn kiêng dè, phun nọc độc lung tung.

 

những thú nhân khác tự tránh, cần lo ngộ thương đồng đội.

 

Cho dù cẩn thận b.ắ.n trúng, da dày thịt chắc như họ cũng thể cầm cự đến lúc giải độc.

 

Bướm hoa tulip trói trong một gian cố định, nọc độc thiêu cháy cánh, từng mảng lớn rơi xuống.

 

Thú nhân của Thư Phục nhiều.

 

Kiến Nguyệt vây đ.á.n.h nghĩ thầm.

 

Với cả, độc đau.

 

-

 

Tô Dương vươn cổ tình hình bên .

 

Cô sốt ruột chờ, hỏi Vưu Tuyết: “Kiến Nguyệt dễ bắt ? Người của Hắc Tháp khi nào tới? Trước đây họ bắt bằng cách nào?”

 

Cái đầu n.g.ự.c cứ xoay qua xoay , cọ n.g.ự.c khiến ngứa ngáy khác thường.

 

Vưu Tuyết vững vàng ôm Thuần Dưỡng Sư.

 

Không thông qua trai, mà là đôi tay của chính .

 

Những ngón tay đeo găng khẽ động, hàng mi dài dày rũ xuống, đáp: “Không ai bắt .”

 

Tô Dương và cừu nhỏ đồng loạt nghiêng đầu: “Hả?”

 

“Hắn từng chủ động g.i.ế.c . Những vụ tự sát đây là do năng lực của gây . Tòa án còn tuyên án chính thức, tự yêu cầu nhà tù Hắc Tháp. Xét thấy thả bên ngoài quá nguy hiểm, bệ hạ mới phê chuẩn.”

 

Vưu Tuyết hai cô nàng.

 

“Nguyên nhân vượt ngục vẫn rõ.”

 

là hành vi khiến chẳng hiểu nổi.

 

Đầu cừu nhỏ càng nghiêng hơn.

 

Tô Dương đang nghĩ chuyện chính, nhưng vẫn kìm mà thích thú vò nó.

 

Mình đáng yêu quá ♡!

 

Ngứa tay kéo thử cái đuôi cừu trắng trắng xoăn xoăn một cái.

 

Chỗ từng chạm, ban đầu chỉ là nhất thời nổi hứng.

 

Nhìn thấy vẻ khá vui.

 

Vừa sờ xong cô hối hận ngay.

 

Cừu nhỏ kêu một tiếng “be” dài kinh thiên động địa, bốn chân mềm nhũn, mất sức bẹp bụng cô.

 

Đầu óc Tô Dương ong lên, cô run run trong tay Vưu Tuyết mà . Đối diện ánh mắt bình tĩnh của em ưu tú, cô càng thấy hổ, chỉ chui xuống tổ kiến bên .

 

Chân mày Vưu Tuyết khẽ động.

 

Chỉ dùng ánh mắt thể đ.á.n.h giá dữ liệu cơ thể của cô, nhớ báo cáo liên quan đến cô, Vưu Tuyết bình luận về hành vi tự chơi với chính của cô.

 

: “Trong bảng hỏi nhập học em điền kỳ sinh lý cuối tháng, thời gian cố định ?”

 

Lúc Tô Dương mới nhớ khi trường quả thật cô từng điền một đống thứ linh tinh, cứ tưởng chỉ là khảo sát thông lệ của trường, ngờ xem thật.

 

Cô lắc đầu thời gian cố định, hỏi: “Cái bảng đó thật sự xem ?”

 

Vưu Tuyết: “Không chỉ . Toàn bộ thú nhân của em bắt buộc kỹ, ghi nhớ đến mức thuộc lòng, yêu cầu thể .”

 

Tô Dương sửng sốt: “Vậy Cửu Phương Túc Giới cũng thuộc ? Dạ Quang cũng thuộc ?”

 

Hai nhân vật đảm nhiệm vai trò ngốc nghếch trong nhóm nhỏ , Tô Dương tin họ nhiều trí tuệ như .

 

Cậu em từ đến giờ luôn đáp lời ngay, hỏi gì đáp nấy, bỗng im lặng.

 

Hồi lâu đẩy kính.

 

Tô Dương: so? Một tay ôm em?

 

Cô vội vòng tay ôm cổ Vưu Tuyết, sợ rơi xuống.

 

Vưu Tuyết khựng , một câu xin .

 

“Lần đầu ôm khác, sẽ đột nhiên buông tay.”

 

Hai tay ôm chắc cô , tiếp tục: “ sẽ giám sát họ học thuộc.”

 

Sau đó chữa thêm một câu: “Dạ Quang học gần xong , chỉ là thể từng chữ từng câu.”

 

Tô Dương: “Rắn mù chữ ?!!”

 

Vưu Tuyết: “Mù chữ?”

 

Tô Dương giải thích: “Là chữ.”

 

Vưu Tuyết: “… Thật từng giáo d.ụ.c bậc cao, mù chữ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-90-hoi-dau.html.]

 

Mặt Tô Dương đầy chữ tin.

 

Chủ đề của họ càng lúc càng chạy xa, ban đầu Tô Dương còn tưởng em thuộc kiểu lạnh lùng, chắc chắn hai sẽ gì.

 

đầu gặp, cũng chẳng với cô mấy câu.

 

Hơn nữa thật sự giống học thần ở trường cũ của cô. Có lúc Tô Dương còn cho rằng Border Collie mới hợp tinh thần thể của hơn.

 

Không Samoyed là đồ ngốc… Samoyed cũng là nam thần tóc trắng lạnh lùng mà.

 

chằm chằm cằm Vưu Tuyết, lo lắng về bên .

 

Còn ánh mắt Vưu Tuyết trông như cũng đặt ở đó, nhưng bộ não đang vận hành với tốc độ cực nhanh.

 

Bảng hỏi mà cô tùy tiện trả lời , thể ngược như chảy.

 

Không vì xem quá nhiều .

 

Chỉ là trí nhớ qua là quên, xem một nhớ.

 

Có vài nguyên nhân khiến kỳ sinh lý định.

 

nhận phản bổ nhiều , cơ thể khỏe mạnh bệnh, tâm trạng định…

 

Anh kín đáo ngửi mùi.

 

Kỳ sinh lý lẽ trong mấy ngày tới.

 

Cần chú ý giữ ấm và tránh thanh tẩy. Vưu Tuyết lấy sổ ghi chép kế hoạch đó, thông báo cho những khác.

 

Ngón tay động, lún thịt đùi cô.

 

Bị lớp vải ngăn cách, tay trượt một cái, giống như cố ý sờ cô một chút.

 

Vưu Tuyết thấy cô mở mắt, giải thích: “Xin , cố ý mạo phạm em.”

 

Tô Dương vốn định sờ đùi em , nuốt lời xuống.

 

Cô ừ ừ gật đầu, nhắm mắt , lén hé một mắt, rối rắm : “Nếu sờ thì để sờ. Bây giờ em xem họ.”

 

“Em hiểu lầm .”

 

Anh sờ.

 

Hơn nữa cũng sẽ bất chấp cảnh như .

 

Vưu Tuyết vốn kiểu thích dây dưa quá lâu với chuyện nhỏ lãng phí thời gian, giải thích xong là thôi.

 

Gọng kính kim loại càng đôi mắt trông thanh tú lạnh nhạt. Tô Dương lén hé một mắt.

 

Ánh từ chiếc cổ trắng nõn từng chút lên, lướt qua yết hầu, cằm và khóe môi của .

 

Cảm giác khác Tát Tuyết.

 

Hai nhân cách, cái… cái đ.á.n.h dấu thế nào? Lỡ đang đ.á.n.h dấu giữa chừng đổi

 

Còn Dạ Quang, thấy .

 

Quả nhiên là hai cái…

 

Thú nhân của những Thuần Dưỡng Sư khác cũng đều như ?

 

Tô Dương còn dám nghĩ tới chuyện kích thích như , vội vỗ mặt chuyển hướng chú ý.

 

Bây giờ cô còn , lát nữa còn tin tức kích thích hơn đang chờ .

 

Bên , 【Trói Buộc】 của Ôn Vân Tụ giải trừ, bướm mặt đất rơi xuống một mảng lớn. Dù , lượng bướm giữa trung vẫn thấy giảm.

 

Kiến Nguyệt mệt.

 

Đánh tiêu hao quá nhiều tinh lực của .

 

Mà vốn dĩ chỉ c.h.ế.t.

 

Thú nhân của Thư Phục đều mạnh, dường như cần cũng .

 

Cô ở bên thú nhân của vui, thấy tiếng tinh thần thể của cô .

 

Tâm trạng Kiến Nguyệt sa sút.

 

Bùn nhão cuộn động mặt đất càng lặng lẽ lan , như vô bàn tay lạnh ngắt siết lấy mắt cá chân, kéo tất cả sinh mệnh phía xuống .

 

Bùn sẽ bịt kín miệng mũi, cướp thở và nhiệt độ cơ thể, cuối cùng nuốt chửng , để chút dấu vết.

 

Quá trình im lặng, chậm chạp mà tuyệt vọng.

 

Bị trạng thái tinh thần của ảnh hưởng, Cửu Phương Túc Giới và những khác đồng loạt cau mày.

 

Khó thở, tinh thần cũng theo đó rơi xuống, rơi xuống… như rơi một hố đen sâu thấy đáy, miễn dịch đau đớn là thể chống .

 

Lâm Tốc ép hiện khỏi bóng tối, quỳ một gối xuống đất bóp cổ, gân xanh trán giật mạnh.

 

Rốt cuộc vẫn chênh một cấp.

 

“Các thích ngạt thở ?”

 

 

Loading...