[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 93: Thuần Dưỡng Sư Nằm Trong Lòng Hắn
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ sẽ mang thai. Yên tâm, chỉ m.a.n.g t.h.a.i giả.”
Ôn Vân Tụ mặc cô sờ.
Trên mặt vẫn giữ nụ , ôm cừu nhỏ khỏi tinh thần thể của , phủi phấn hoa đầy nó.
Những khác tới gần hoa tulip chỉ thể độc tố phun đầy mặt.
Chỉ cừu nhỏ. Chui lăn một vòng , chẳng những nguyên vẹn , nó còn gặm cánh hoa tulip, hoa tulip cũng giận.
đột nhiên tin chấn động như , lẽ nó kiểm soát tính khí.
Ôn Vân Tụ thể để cừu nhỏ ở trong đó nữa.
Hoa tulip rục rịch kéo chú cừu non đáng yêu sâu trong khóm hoa nữa, ép hết nước nuốt sạch.
Cừu nhỏ rời , hoa tulip thu về lĩnh vực tinh thần bắt đầu ăn vạ.
Tại cũng thanh tẩy cho khác! Tại nhiều như ! Tại tuân thủ quy tắc Đế Quốc!
Bất kể m.a.n.g t.h.a.i giả , đều đ.â.m thủng bụng ! Đâm thủng đ.â.m thủng!
Cảm xúc quá mãnh liệt, Tô Dương trầm ngâm sang.
Ôn Vân Tụ lộ dấu vết, mỉm đáp .
Elena bên cạnh phát hiện, gật đầu.
Cô định là m.a.n.g t.h.a.i giả.
Tô Dương: Lần thể đừng ngắt câu hồi hộp như ?
Cô rời mắt, tâm trạng phức tạp.
Nếu chuyện khác chắc chắn cô , nhưng nếu Ân Thố mang thai… nhất định xem náo nhiệt.
Biệt thự bên sụp ảnh hưởng đến nhà bên cạnh. Tô Dương chôn di vật xong, khóa cửa lớn. Cuối cùng tấm biển cửa một .
Rõ ràng là hai con tự , một cặp thẻ hình tê tê thủ công, đó còn tên của hai .
Trong lòng cô thầm lời tạm biệt.
Quay đầu , Lâm Tốc vô tình tới cũng vô tình giơ tay phủi chiếc lá rụng vai cô.
Tô Dương kinh ngạc .
Đối diện đủ loại ánh mắt, Lâm Tốc thản nhiên : “Bài học đầu tiên thú nhân học chính là hy sinh. Bọn đều chuẩn tâm lý.”
Cái thể tính là an ủi .
Tô Dương giơ tay lên, chỉ sờ khí.
Cô kỳ quái bàn tay trống của .
Ngẩng đầu lên, cô thấy bóng lưng những thú nhân đang sóng vai xa, cô gái vây ở giữa bóng lưng quen.
Khoác áo choàng da rắn màu nhạt, hai b.í.m tóc mới tết đung đưa qua .
Chẳng chính là cô .
Tô Dương hé miệng.
Trước mắt bỗng tối sầm, tầm cánh bướm phủ phấn vảy che kín .
Bên tai chỉ còn giọng Kiến Nguyệt.
“Thư Phục, với .”
Trước khi ngất , Tô Dương liều mạng lên tiếng: Em đồng ý! Em đồng ý mà!
…
“Ngoài còn một tin cần chuyển .” Elena mắt thẳng, : “Bệ hạ mong chờ gặp ngài.”
“Tô Dương” hỏi: “Hả? gặp bệ hạ ?”
Ôn Vân Tụ nhướng mày: “Chẳng gặp ?”
“Cụ thể rõ.” Elena lấy bể kính chuyên dùng để đựng bướm , đang định mở nắp cho Kiến Nguyệt .
Ôn Vân Tụ đang ôm cừu nhỏ bỗng dừng chân, nụ biến mất.
Những khác cũng đồng thời dừng , nghi hoặc .
Ôn Vân Tụ chỉ cúi đầu cừu nhỏ trong lòng.
“Sao ?”
Elena bỏ “bướm” xong, đầu hỏi.
“… Không đúng.”
Ôn Vân Tụ thấp giọng tự .
Anh giơ tay lướt qua dấu ấn bên cổ, dấu ấn sáng lên.
Cùng lúc đó, cừu nhỏ trong lòng, Tô Dương đang , cùng con bướm trong bể kính đều hóa thành từng điểm phấn vảy, dần tan mắt rơi lả tả.
“Tô Dương!”
Vưu Tuyết vốn ngay phía Tô Dương.
Từ đầu vẫn chú ý hành động của cô.
Thấy ngón tay đột nhiên siết chặt, lao về phía , nhưng ôm hụt.
Đồng t.ử bạc trắng giãn co , cơ thể Vưu Tuyết vì quán tính loạng choạng, tim hụt một nhịp.
“… Ảo giác!”
“Năng lực của Kiến Nguyệt! Cảnh giới!” Sắc mặt Elena xanh mét, giọng cao lên, ánh mắt hỗn độn của cùng lập tức tỉnh táo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-93-thuan-duong-su-nam-trong-long-han.html.]
Hoa tulip lặng lẽ nở , màu sẫm gần như đen như mực, rễ cây điên cuồng cuộn xoắn lòng đất.
Ôn Vân Tụ từ từ ngẩng đầu. Nụ ôn hòa thường trực mặt biến mất còn dấu vết, đó là sự bình tĩnh gần như đáng sợ.
“Ảo giác sâu. Bao phủ năm giác quan, thậm chí còn tạm thời mờ cảm ứng giữa tinh thần thể và dấu ấn… Không hổ là thú nhân cấp SSS.”
-
Thuần Dưỡng Sư trong lòng .
Kiến Nguyệt cau mày lo lắng ôm cô, như ôm một khối thủy tinh dễ vỡ.
Hoa trong thung lũng nở rộ, cỏ xanh như thảm. Hắn đất, để Thuần Dưỡng Sư trong lòng .
Vì từng tiếp xúc, thao tác chậm và cẩn thận.
Hắn dè dặt nhấc một cánh tay Tô Dương lên, đặt cho ngay ngắn.
Trong tay áo bỗng lao một con rắn.
Là Dạ Quang.
Rắn quen tìm giống cái.
Giống cái ở ở đó, tay áo giống cái chính là nhà mới của .
Trước đó đ.á.n.h xong trở về, lập tức bò lên cánh tay cô. Kiến Nguyệt ngoài thì dọn trong.
Lúc mang cũng choáng váng một lúc, tỉnh nhận nguy hiểm!
Miệng rắn há lớn, nọc độc b.ắ.n tung tóe, hình Dạ Quang đột nhiên phình lớn gấp mười mấy .
Trong đồng t.ử dọc của con rắn đang áp sát phản chiếu gương mặt chút d.a.o động của Kiến Nguyệt.
“Xì!”
Hắn há miệng nuốt xuống, nhưng c.ắ.n hụt.
Nọc độc b.ắ.n xuống đất, xèo xèo ăn mòn mặt đất.
Không .
Con rắn dựng lên, lưỡi rắn liên tục thè , cảm nhận mùi xung quanh.
Khắp nơi đều là mùi Thuần Dưỡng Sư, chỗ nào cũng là ánh đỏ của ảnh nhiệt. Hắn áp sát mặt đất cảm nhận rung động, vô dụng, bướm nhẹ tênh lặng lẽ lượn cao.
Kiến Nguyệt im lặng hành động của con rắn .
Đối thủ mạnh.
Tiếc là mới trưởng thành.
Hắn dính nọc độc nữa, cố giữ cách với rắn, đồng thời khiến con rắn rơi ảo giác.
Ánh sáng trong thung lũng đều trở nên tối mờ mê ly, vô phấn vảy lấp lánh bay trong khí, quấy nhiễu thị giác và tri giác của .
Dạ Quang cảm nhận , mấy tấn công đều hụt. Hung tính kích , bỏ qua cảm nhận, chỉ dựa trực giác và cơ thể nghiền ép.
càng tấn công cuồng bạo, càng lún sâu ảo giác. Thể lực tiêu hao trong những vồ vô nghĩa.
“Xì!”
Thân rắn khổng lồ đột nhiên kéo dài tới cực hạn, lớp vảy nứt , thấp thoáng những vệt máu.
Dạ Quang tích lực, quật mạnh về một như chẳng gì!
Ầm!
Đất rung núi chuyển, cỏ vụn và bùn đất b.ắ.n tung tóe.
Trong khí dâng lên gợn sóng như mặt nước, bóng Kiến Nguyệt hiện cách đó mấy mét.
Hắn ôm Tô Dương, chân mày cau, chút mệt mỏi vì con rắn quá khó đối phó.
Vô bướm bay từ cơ thể , phấn vảy li ti lượn quanh rơi xuống càng nhiều.
Dạ Quang đ.á.n.h hụt một đòn, rắn khổng lồ nhanh chóng xoay , đúng khoảnh khắc hiện liền phun độc tố, trông như quan tâm sống c.h.ế.t của Tô Dương.
Kiến Nguyệt lẩm bẩm: “Thú nhân như thế mới nên tù.”
Còn lúc mang Tô Dương né tránh, đuôi rắn linh hoạt cuốn một vòng, quấn eo Tô Dương, kéo cô khỏi lòng Kiến Nguyệt về phía .
Là giống cái thật.
Có nhiệt độ cơ thể.
Không thể để cô cướp nữa.
Sau lưng là bướm phủ kín trời đất, thung lũng chật hẹp, chỉ một dòng nước chảy xiết.
Phía là thác nước, thấy tiếng nước ầm ầm.
Giống cái giống bọn họ. Cô thể rơi xuống nước, thể lạnh, vô tình đụng bàn cũng đau đến nhảy dựng, ăn thêm chút kem lạnh cũng đau bụng… thể cứ thế xuống, cô sẽ c.h.ế.t đuối.
Dạ Quang thè lưỡi, há miệng rắn, đưa giống cái đang đuôi quấn về phía miệng .
Thân rắn bỗng giật mạnh, lăn lộn dữ dội.
Phía , Kiến Nguyệt rút con d.a.o đẫm m.á.u .
Nguy hiểm thật, Thuần Dưỡng Sư của suýt nữa ăn mất.
Sao thú nhân bên ngoài còn tệ hơn trong tù?
Hắn bế Tô Dương khỏi đuôi rắn.
Đá con rắn đang mắc ảo giác, chỗ bảy tấc thủng một lỗ máu, xuống nước.
Sương m.á.u đỏ lan .
Con rắn nhanh dòng nước cuốn .