[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 94: Tôi Muốn Tuẫn Tình Cùng Em

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là con d.a.o Thuần Dưỡng Sư. Vừa lúc ôm cô, Kiến Nguyệt cấn , cầm lên xem mới thấy đó còn hình vẽ nhỏ.

 

Giống con giun đất.

 

Bất kể là gì, vứt hết .

 

Như bên cạnh Thuần Dưỡng Sư sẽ còn dấu vết của thú nhân khác.

 

 

Tô Dương mơ.

 

Giữa cánh đồng trắng mênh m.ô.n.g thấy bờ, bướm đen bao lấy cô.

 

Bướm đang đậu mu bàn tay cô, vòi miệng thon dài khẽ dò tới đ.â.m qua da, mang theo một cảm giác mật lạnh buốt như giọt nước lạnh thấm ướt, khiến dựng tóc gáy.

 

Trong khí mùi đất ẩm, lá mục tàn úa và trái cây thối rữa.

 

Trên cơ thể sống động đậu đầy sinh vật ăn xác, phần nước còn sót vòi miệng bôi khắp cô, trong mơ cô giãy giụa đến toát một lớp mồ hôi mỏng.

 

Vạt áo cuộn lên, phần eo bụng lộ cũng nhanh một mảng lớn bướm chiếm lấy…

 

Cho đến khi cô thấy tiếng nước, tiếng gió và cảm nhận nóng của nắng xuyên qua kẽ lá rọi lên mặt.

 

Tô Dương đột ngột tỉnh dậy.

 

Tầm vẫn còn mờ, cô đầu, đối diện một gương mặt gần trong gang tấc.

 

“Em tỉnh .”

 

Kiến Nguyệt nắm tay cô.

 

Dường như vẫn luôn chớp mắt.

 

Dáng thú nhân khi biến đổi, trong mắt do hàng nghìn mắt nhỏ hợp thành, sắp xếp thành những ô hình nêm sáu cạnh.

 

Vừa thấy đôi mắt kép , Tô Dương gần như sắp mắc chứng sợ bướm.

 

Tim như ngừng đập trong chốc lát, Tô Dương bật dậy, nhưng thành.

 

Sau gáy truyền tới cảm giác nâng đỡ mềm mại.

 

Lúc cô mới muộn màng nhận , ban nãy vẫn gối đầu đùi Kiến Nguyệt.

 

Quần áo trơn lạnh của nhuốm nhiệt độ cơ thể cô, bàn tay đang đan với cô cũng .

 

Nhận thức khiến da đầu Tô Dương tê, cảm giác lạnh trơn nhầy còn sót trong giấc mơ như vẫn dính da.

 

Cô rút tay thử, Kiến Nguyệt vẫn nắm, hề nhúc nhích.

 

Hắn còn nở một nụ mấy thành thạo, hề khiến thấy kinh diễm.

 

Kết hợp với quầng xanh đen đầy t.ử khí mắt, cả ma mị chập chờn, trông như tới đòi mạng.

 

“Cuối cùng em cũng tỉnh.”

 

“Cuối cùng cũng tìm em, thể ở bên em .”

 

Giọng khẽ, lẫn trong đó là tiếng thở dài thỏa mãn kỳ lạ.

 

Như thể cô chỉ hôn mê trong chốc lát, mà trải qua một giấc ngủ dài đằng đẵng.

 

Ngón tay đặt lên tay cô, lực nặng, mang theo cố chấp cho phép cô giằng .

 

“Sao mồ hôi? Ở đây nóng lắm ?”

 

Ánh nắng nhảy múa gò má trắng bệch và mái tóc đen của , nơi da thịt tiếp xúc lạnh như băng. Rất giống một t.h.i t.h.ể xinh thể tự do .

 

Đầu ngón tay trơn mịn vân tay lướt qua vầng trán phủ mồ hôi mỏng của Tô Dương.

 

Tô Dương rụt đầu , theo bản năng ngửa gấp, khóe mắt thấy cảnh xung quanh.

 

Là một thung lũng xa lạ, cây cỏ sum suê, suối chảy róc rách.

 

Phía xa dường như còn tiếng nước lớn hơn, môi trường thích hợp cho bướm.

 

Quay , Kiến Nguyệt đang bàn tay hụt của .

 

Thuần Dưỡng Sư để ý

 

“Em đang giận vì đưa em ?”

 

cố ý. Xin . chỉ như , chúng mới thể ở bên ngăn cách.”

 

“Ấm quá.”

 

Tay cô, thật ấm.

 

Thoát khỏi những thú nhân chướng mắt, tìm một nơi yên tĩnh xinh , để cô .

 

Nhiệt độ cơ thể quá thấp, cô lạnh ? cô quá ấm, như một mặt trời nhỏ sưởi da .

 

Vị mằn mặn ẩm ướt từ lớp mồ hôi mỏng Thuần Dưỡng Sư, cùng nhịp đập ấm nóng đặc hữu của sinh mệnh do dòng m.á.u tươi sống cuộn chảy bên mang .

 

Kiến Nguyệt bao giờ đổ mồ hôi, thậm chí tuyến mồ hôi.

 

Hắn thậm chí thể duy trì nhiệt định, chỉ thể hấp thụ nhiệt lượng mặt trời để sinh tồn.

 

bướm sẽ lấy các muối vô cơ cần thiết từ dịch cơ thể.

 

Nếu bất lịch sự, cúi đầu hút dịch cơ thể của Thuần Dưỡng Sư ở nơi đậm đặc nhất.

 

Tô Dương cứ cảm thấy mùi hương quanh chóp mũi kỳ lạ. Càng ngửi đầu cô càng choáng, bụng cũng càng nóng… c.h.ế.t , hình như sắp tới kỳ sinh lý.

 

Cô bắt chước phim truyền hình c.ắ.n đầu lưỡi, đau đến hít ngược một , run giọng hỏi.

 

“Ở đây mùi gì ?”

 

“Mùi?”

 

Kiến Nguyệt phân biệt mùi trong khí. Một lúc mới trả lời: “Là vảy hương của . Trên cánh vảy hương và dấu tính.”

 

Để thu hút khác giới và bạn tình giao phối, cánh bướm đực tồn tại hai đặc trưng .

 

Vảy hương thể liên tục phát pheromone cầu ngẫu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-94-toi-muon-tuan-tinh-cung-em.html.]

 

Dấu tính thể cố định bạn tình khi giao phối, tránh để bạn tình giãy giụa.

 

“Không cần để ý nó.” Hắn tới gần, trong đôi mắt kép sự mong chờ rõ ràng.

 

“Thư Phục, em từng đồng ý với . Gặp sẽ lấp đầy , khiến vui vẻ.”

 

“Rất vui vì em đến tìm , chúng thể bắt đầu vui vẻ ?”

 

Tô Dương cứ thấy thiếu thứ gì đó. Lúc đầu óc cô hun đến đủ dùng.

 

Thiếu gì? Dài dài, mang theo bên , lúc đáng lẽ

 

Băng vệ sinh!

 

Không đúng, là Dạ Quang!!!

 

Tô Dương sờ ống tay áo trống , con rắn nhỏ vốn quấn bên trong biến mất.

 

“Rắn của em !”

 

Giọng cô cao vút, Kiến Nguyệt giật , ngoan ngoãn trả lời.

 

“Thú nhân rắn ?”

 

“Hắn ăn em.”

 

Đầu óc trống rỗng một lúc.

 

“Dạ Quang ăn em?”

 

Phản ứng đầu tiên của cô là, thể nào!

 

Dạ Quang tuy lúc nào cũng rục rịch, nhưng đó chỉ là quấn quýt lúc động dục, Tô Dương đến mức nhầm lẫn với thèm ăn.

 

ăn em.” Nói quá nhiều, vượt xa tổng lượng thường ngày, giọng Kiến Nguyệt chìm xuống, khàn.

 

vui vì thể chuyện với Thuần Dưỡng Sư.

 

“Có thể đói, thể mắc ảo giác nên coi em thành thức ăn.”

 

Nghĩ tới năng lực của Kiến Nguyệt, khả năng .

 

“Hắn ăn em, g.i.ế.c ném xuống vách núi. Đây là d.a.o của em, rửa sạch.”

 

Quả thật Kiến Nguyệt từng vứt con d.a.o , nhưng là đồ Thuần Dưỡng Sư mang theo, nên tự tiện quyết định. Vì nhặt về.

 

Tô Dương ngơ ngác nhận con dao.

 

Đây là Dạ Quang tặng cô, đó vẫn còn nước.

 

Cô siết con dao, hoa văn đó cấn lòng bàn tay đau nhói.

 

tin lời Kiến Nguyệt.

 

Đầu ngón tay vuốt con rắn nhỏ khắc đó. Tô Dương bình tĩnh , khó tin hỏi: “Em tin, ném ?!”

 

Nói xong cô định dậy, quan sát vẻ mặt ngoài: “Em tự hỏi .”

 

Dạ Quang sẽ c.h.ế.t, năng lực tự lành của mạnh.

 

Kiến Nguyệt: “ đ.â.m xuyên bảy tấc của .”

 

Cho dù như cũng thể sống!

 

Suy nghĩ Tô Dương hỗn loạn.

 

năng lực tự lành của Dạ Quang mạnh đến mức nào, cũng đ.á.n.h dấu Dạ Quang, lúc cảm ứng .

 

Cánh tay nắm lấy.

 

Lòng cô trầm xuống.

 

Vẻ mong chờ mặt Kiến Nguyệt biến mất.

 

“Chúng đừng nữa ? Thư Phục, em đồng ý với , khiến vui vẻ.”

 

Bất kể biểu hiện lịch sự u buồn đến , Tô Dương nhận , đôi mắt kép từ đầu đến cuối vẫn yên tĩnh đặt .

 

Khi chằm chằm khác, gần như cần chớp mắt, toát vài phần cố chấp bệnh hoạn.

 

Hắn hỏi bình thản, giọng chậm rãi:

 

“Em nuốt lời ?”

 

Xung quanh vô cớ tối sầm, trong khoảnh khắc cả tiếng gió lẫn tiếng nước đều dừng .

 

Hắn từ từ dậy.

 

“Em em là Thuần Dưỡng Sư của , nhưng tới bây giờ vẫn nhớ bất kỳ ký ức nào liên quan đến em. Trên dấu ấn em để , chúng từng ở bên .”

 

“Em em tên Thư Phục, nhưng bọn họ đều gọi em bằng cái tên .”

 

“Em đang lừa .”

 

Bốn phía im phăng phắc. Tô Dương chỉ thấy tiếng tim đập điên cuồng.

 

Kiến Nguyệt vẫn nắm một tay cô, buông.

 

. Em Thuần Dưỡng Sư của cũng , em thích cũng .”

 

thích em.”

 

Con d.a.o trong tay rút .

 

Kiến Nguyệt cúi vươn tay, lỏng lẻo ôm lấy cô, cằm đặt lên đỉnh đầu cô.

 

Tô Dương dám nhúc nhích.

 

Bởi vì mũi d.a.o đang chĩa lưng cô, đồng thời nhắm thẳng tim cả hai .

 

“Ấm quá. C.h.ế.t cùng em, chắc cái c.h.ế.t cũng sẽ ấm áp.”

 

“… tuẫn tình cùng em.”

 

 

Loading...