[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 95: Tôi Sẽ Làm Thuần Dưỡng Sư Của Anh

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơi thở nghẹn trong lồng ngực, bên tai chỉ còn tiếng tim nện như trống, cùng nhịp thở nhẹ mà chút ấm của Kiến Nguyệt đỉnh đầu.

 

Tóc đen xõa xuống, tay chân quấn lấy , tư thế ôm cô dịu dàng.

 

“… Em từ chối.” Máu trong Tô Dương lạnh , cô hít , hít . Trong lúc đầu óc vận chuyển với tốc độ cực nhanh, cô ngăn cừu nhỏ đang tức giận cho nó xuất hiện.

 

Kiến Nguyệt khẽ cử động, cằm cọ nhẹ lên đỉnh tóc cô, giống động tác điều chỉnh nhỏ khi bướm đậu xuống.

 

“Không .”

 

Hắn như điếc, tự một , giọng lặp gần như thì thầm: “Đừng sợ. Ở bên .”

 

Người đúng là thông!

 

Cuộc đời tươi của Tô Dương còn kịp hưởng. Ở Trái Đất cô chẳng gì mà còn sống, tới thú thế bao nhiêu tiền còn tiêu hết, bao nhiêu động vật còn sờ, bao nhiêu bàn tay mỹ nam còn nắm, cô mới c.h.ế.t!

 

Qua nỗi sợ là cơn giận. Một ngọn lửa vô danh bốc lên trong lòng khiến cô bỏ qua mũi d.a.o lưng, nhón chân giơ tay ôm mặt Kiến Nguyệt, lạnh giọng chất vấn:

 

“Trong lòng trống rỗng lấp đầy, vui vẻ đúng ?”

 

Da vẫn luôn lạnh, ép cúi , đôi mắt trống rỗng ánh sáng sang.

 

Tô Dương thật sự chỉ bóp c.h.ế.t cho xong.

 

Kiến Nguyệt tham lam biểu cảm sống động của cô.

 

Lửa giận cháy hừng hực, chỉ trừng .

 

Hai mắt cũng từng chút nhuốm ánh sáng.

 

Muốn thấy, bầu bạn, thấu hiểu, dẫn dắt.

 

Thế giới của màu sắc, cái vỏ rỗng tuếch cần tinh thần lực của Thuần Dưỡng Sư lấp đầy.

 

“Phải…”

 

Lời còn hết, một cái đầu cứng như đá “cốp” một tiếng húc thẳng tới.

 

Hắn húc loạng choạng, choáng váng ngã đất, mũi d.a.o chao vững, lập tức nhanh tay xoay ngược thu .

 

Tô Dương nhanh chóng liếc một cái.

 

Dạ Quang sẽ ăn cô, cũng sẽ c.h.ế.t. Cô mau chóng giải quyết tìm .

 

Mọi sự thật, cô tận mắt thấy mới !

 

Tô Dương nghiến răng nghiến lợi cưỡi lên Kiến Nguyệt, túm tóc đ.ấ.m một cú: “Anh đúng, đây em lừa .”

 

Ánh mắt Kiến Nguyệt tối .

 

Tô Dương: “ bây giờ em sẽ biến nó thành thật!”

 

Tinh thần lực sớm tích tụ, chờ bùng .

 

Tinh thần lực quy luật gì, ngang ngược xông .

 

Ân Thố một , một , ai tới cũng chịu một trận.

 

Tinh thần lực mang cảm xúc sắc nhọn như dung nham cuốn rửa bên trong tĩnh mịch mục nát của , cả thế giới đảo lộn xoay chuyển.

 

Kiến Nguyệt đồng thời cảm nhận đau đớn và sự tồn tại của chính .

 

Hắn vô ích ôm lấy cô, gọi tên cô:

 

“Thư Phục…”

 

Cho dù cái tên thật, cũng là thứ chỉ .

 

“Anh gọi em cũng dừng !!”

 

Ban đầu Tô Dương ôm cơn giận, đơn phương trừng phạt, nhưng giống như một quyền đ.á.n.h đầm lầy sâu thấy đáy.

 

Tinh thần của Kiến Nguyệt phản hồi một cảm giác ẩm lạnh, dai dẳng quấn lấy cô.

 

Hơi thở vỡ vụn, mà vẫn ngắt quãng, cố chấp gọi cái tên giả vớ vẩn của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-95-toi-se-lam-thuan-duong-su-cua-anh.html.]

 

Tô Dương nghiến răng rút cạn tinh thần lực. Cho cô thật sự sẽ dễ dàng dừng tay.

 

càng gọi càng dồn dập, Tô Dương chịu hết nổi .

 

Tinh thần lực của cô đột phá cấp D, gần đây nhận bao nhiêu phản bổ, hiện giờ thể mang tới tai họa ngập đầu cho Kiến Nguyệt.

 

Cô cố thêm cuối, như một đàn ông “bất lực” nào đó, rũ hết sức sấp xuống, thở hồng hộc như ống bễ rách.

 

Giọng Kiến Nguyệt đột ngột dừng . Hắn trải qua một trận đại nạn, cánh tay ôm cô siết chặt tới mức khớp xương trắng bệch.

 

Tô Dương cố giữ mặt lạnh : “Lần thôi bỏ qua, đúng như .”

 

“Bây giờ là thú nhân của em . Sau xem biểu hiện mới quyết định lúc nào em đ.á.n.h dấu , bây giờ …” tìm rắn cho em.

 

Khoảng cách quá gần, Kiến Nguyệt bỗng ngẩng đầu.

 

Trong mắt Tô Dương, đôi mắt kép và nốt ruồi lệ phóng lớn, lời cô chặn trong miệng.

 

từng xem giấc mơ của khác, thú nhân và Thuần Dưỡng Sư sẽ như .”

 

Rất ấm, ấm hơn cả lớp da bên ngoài. Hắn bỏng đến giật .

 

Sau lưng vang lên tiếng xoẹt, cánh bướm xé rách áo ngoài vươn .

 

Cánh bướm mỏng mà , vảy hương liên tục tỏa , theo bản năng dùng dấu tính khống chế cô.

 

“Bốp.”

 

Cái tát chính cánh tay Tô Dương tê rần.

 

Cuối cùng cô cũng giành quyền sở hữu cái lưỡi của .

 

Cô nuốt nước bọt, lau khóe miệng, cuối cùng vẫn kìm cúi nôn khan.

 

“Lời Thuần Dưỡng Sư cũng ?! Em bảo động !”

 

Kiến Nguyệt đ.á.n.h nghiêng mặt.

 

Hắn từng đánh, ngây lâu, ôm má lẩm bẩm:

 

“Em thể đối xử với như …”

 

“Em thể.”

 

Vẻ mặt Tô Dương lạnh lùng từng .

 

Sự lạnh lùng khiến Kiến Nguyệt hoảng.

 

“Ngay từ đầu dùng tính mạng uy h.i.ế.p em, bây giờ Dạ Quang thương. Nếu xảy chuyện, em sẽ Thuần Dưỡng Sư của .”

 

Cô bỗng .

 

em sẽ đối xử với . Thuần Dưỡng Sư khống chế, tổn thương thú nhân dễ như trở bàn tay. Anh thể thứ, nhưng chẳng gì.”

 

Kiến Nguyệt thể phân biệt cảm xúc giữa tiếng m.á.u chảy đang gào thét điên cuồng.

 

Hắn kéo cô giải thích nữa: “Thật sự là ăn em nên mới như . lừa em.”

 

Tô Dương chịu . Cô giật con d.a.o găm về.

 

Cô mới quen bao lâu? Quen Dạ Quang bao lâu? Bên nào nặng bên nào nhẹ, nên lựa chọn tin ai, một cái là rõ.

 

Bàn tay hất , vẻ mặt Kiến Nguyệt dần trở nên tê dại và hoảng sợ.

 

Hắn sai .

 

Sắp vứt bỏ, hạnh phúc khó khăn lắm mới

 

Nếu mất , còn ai yêu … sống còn ý nghĩa gì…

 

Tô Dương dậy rời .

 

tìm Dạ Quang.

 

 

Loading...