“Dạ Quang, Dạ Quang ơi, Quang…”
Phía thung lũng.
Tô Dương khập khiễng, chụm tay thành loa hét lớn.
Giọng tiếng thác nước ào ào nuốt mất.
Kiến Nguyệt Dạ Quang rơi theo dòng suối xuống thác. Tô Dương gọi, mong trong bụi cỏ bỗng chui một cái đầu rắn.
Nước suối chảy xiết bên chân, rêu xanh trơn trượt, chỉ cần sơ ý là sẽ ngã. Tô Dương vịn vách đá ướt sũng bên cạnh đường xuống, bất chợt thấy bụi cỏ động tĩnh, mừng rỡ bước tới: “Dạ Quang…”
Không Dạ Quang, là rắn hoang.
Nó bất ngờ lao lên, Tô Dương giật lùi , ngã phịch xuống. Cô thấy xương cụt như sắp nứt .
Rắn hoang đầu bò .
Trên chẳng thiết liên lạc, chỗ hoang vu đến chim còn chẳng thèm ị, dù điện thoại chắc cũng tín hiệu.
Tô Dương bao giờ Ôn Vân Tụ và mới tìm tới, chỉ sợ lúc đó Dạ Quang lạnh ngắt.
Đi suốt dọc đường, cẳng chân cô đều ướt sũng. Hơi lạnh bò da khiến cô rùng .
Tô Dương ngơ ngác quanh.
Dạ Quang thật sự c.h.ế.t ?
Cô nhớ quãng thời gian ngắn ở bên Dạ Quang. Có lẽ với Dạ Quang luôn ở cô, ngày nào họ cũng ở cùng .
thật Tô Dương thường xuyên quên mất .
Dịu dàng chu đáo Ôn Vân Tụ, tràn đầy sức sống hoạt bát Tát Tuyết, Dạ Quang thường yên tĩnh, sự chú ý nhận tự nhiên ít hơn đôi chút.
Sau sẽ bao giờ thấy nữa ?
Chân đau, m.ô.n.g đau, lòng bàn tay cũng đau. Giơ lên mới phát hiện xước da. Tinh thần lực tiêu hao quá nhiều, tinh thần thể , đầu cũng đau.
Sao cô t.h.ả.m thế .
Tô Dương .
Không Cửu Phương Túc Giới giúp đỡ, cảm xúc ngăn nổi cứ trào . Tô Dương nhịn lâu như cuối cùng bùng phát, nước mắt phun như giếng.
Lại dọa chạy một con rắn nhỏ gần đó.
Chỗ rắn thật nhiều, chỉ Dạ Quang.
Tiếng truyền .
Phía xa, thứ gì đó động đậy.
Tô Dương đủ tự lau mắt, tay áo ướt sũng, cô nhấc lên vắt khô.
Sụt sịt hai tiếng nín . Cô bò dậy tìm một cành cây gậy chống.
Cô sớm là lớn trưởng thành, thể khống chế cảm xúc của .
Dạ Quang ngụy trang thể cô thấy, cũng sợ sẽ gặp rắn hoang khác như , lỡ độc thì phiền.
Cầm cành cây khua.
Cổ họng nghẹn , cô tiếp tục gọi:
“Dạ Quang, Dạ Quang…”
Giọng truyền xa.
Hàng mi Kiến Nguyệt khẽ run.
Vừa qua.
Thư Phục sẽ thấy .
Thế là bên mép nước.
Hắn bơi.
Từng thử dìm c.h.ế.t , nhưng đều thất bại.
Lần nhất định thể.
Kiến Nguyệt nhắm mắt.
-
Còn lúc , phía bên thung lũng.
Một hàng thú nhân im lặng lao nhanh qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-96-ran-that-nhieu-chi-khong-co-da-quang.html.]
Bầu khí đông cứng.
Để nhanh hơn, ngoài Ôn Vân Tụ, tất cả đều trở về thú hình, đường tắt.
Cảm ứng dấu ấn lúc lúc , Ôn Vân Tụ dừng để cảm nhận phương hướng.
Anh như vững, lảo đảo.
Sườn núi dốc và tơi, mấy viên đá lỏng đạp rơi, lăn lông lốc xuống triền dốc gần như dựng .
Khoảnh khắc mất thăng bằng, bản năng thú nhân khiến xoay giữa trung, cành cây leo bám, xoẹt một tiếng cắm mạnh khe đá.
Báo tuyết phía như đất bằng nghiêng đầu, tai động đậy.
Lâm Tốc lúc cũng chẳng tâm trạng quan tâm , cơ bắp báo đen phát triển, khả năng leo trèo cũng mạnh, vài ba cái lên tới đỉnh núi.
Tát Tuyết ở phía đỡ một chút, hỏi: “Hội trưởng, ?”
Ôn Vân Tụ .
Anh rõ âm thanh nữa.
Một khắc còn ôm tinh thần thể của Tô Dương, một khắc Tô Dương bắt ngay mắt.
Trái tim như bàn tay vô hình bóp một cái. Hội trưởng gì, thú nhân cấp SS+ gì, đến bạn đời còn bảo vệ .
Lần Ân Thố là , Kiến Nguyệt cũng .
“Không .” Ôn Vân Tụ c.ắ.n chặt răng đến đau, tăng tốc bò lên đỉnh núi, gió thổi mới muộn màng nhận trong miệng mùi máu.
Anh tiện tay lau , ngón tay phủ lên bên cổ .
Dấu ấn vẫn nguyên vẹn, coi như an ủi duy nhất lúc . Ít nhất chứng minh Tô Dương an .
Khoảng cách gần hơn, cảm xúc của cô cũng loáng thoáng truyền sang.
Buồn bã, khó chịu. Hình như cô đang .
Ôn Vân Tụ thử gọi, nhưng tin tức của Tô Dương đột ngột cắt ngang.
Anh buông tay khỏi dấu ấn, biểu cảm: “Tiếp tục .”
“Hiện tại cô đang di chuyển chậm. Lâm Tốc kiềm chế Kiến Nguyệt, Cửu Phương Túc Giới lên bảo vệ Tô Dương.” Tốc độ di chuyển của hai họ là nhanh nhất.
Hai con báo đồng thời bật lên, thoắt cái mất bóng.
Tát Tuyết nhanh bằng họ, chỉ đành cúi đầu liều mạng ngửi.
Dương Dương… nhất định đừng xảy chuyện.
Cửu Phương Túc Giới cũng đang ngửi.
Báo tuyết giỏi qua vách đá dốc, tốc độ nhanh, trong gió đủ loại mùi.
Đều là những mùi thường gặp, đều từng ngửi.
Mùi lá cây, mùi nước, mùi bướm.
Cửu Phương Túc Giới thấy Kiến Nguyệt đang tìm c.h.ế.t, cho dù thấy cũng chẳng phản ứng gì.
Hắn thích nổi nước thì cứ nổi nước.
Tiếp tục về phía , trong gió cuối cùng xuất hiện một mùi khác.
Là mùi cừu thơm hơn thịt, ngon hơn sữa chua, giống hạt dưa, khiến rảnh là ăn vài miếng.
Mắt báo tuyết sáng lên.
Móng mèo lớn khẽ đạp xuống đất, cả cục to đùng lao vút .
Vừa tới gần một tiếng hét.
Là Tô Dương.
Báo tuyết dựng tai, Kiến Nguyệt đột ngột mở mắt. Ôn Vân Tụ ở xa hơn biến sắc: “Đi!”
Tô Dương đang dọc mép nước bình thường.
Bỗng chú ý mặt nước nổi lên một gợn sóng, bên bóng đen.
Lần cô trực tiếp ghé quá gần, cảnh giác hỏi: “Dạ Quang, Dạ Quang ?”
Nhìn thấy một màu quen thuộc, lúc cô mới vui vẻ : “Em ngay …” sẽ .
Một cái miệng m.á.u khổng lồ phá nước lao thẳng tới, mấy chữ cuối Tô Dương còn kịp thốt nuốt miệng rắn trong chớp mắt.
Trên cao, con bướm tiếng nhanh chóng chạy tới chỉ kịp thấy đuôi rắn khổng lồ quẫy một cái, nhanh chóng biến mất nước.
Thư Phục gặp nguy hiểm!
Kiến Nguyệt chút do dự trở về hình , lập tức nhảy theo xuống nước.