[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 97: Đã Hiểu Lầm Hắn
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bất ngờ nuốt miệng rắn, Tô Dương ngơ một lúc.
Cô nhận nhầm rắn ?
Dạ Quang thật sự ăn cô???
Rắn sẽ dựa cơ bắp co bóp, khiến con mồi còn sống tiến dày, trong quá trình đó con mồi sẽ ép và tiêu hóa.
Tay Tô Dương chạm tới dao, sờ thành miệng ướt át tay phát hiện bên trong hề co bóp.
Dạ Quang chỉ đang ngậm cô.
Tại ? Là lo cô bơi ? Tô Dương thả lỏng, thấy buồn đáng yêu, sờ miệng rắn.
Cơ bắp bên trong hồng hồng, chắc cũng nhạy cảm. Dạ Quang lắc cái đầu lớn.
Con rắn khổng lồ bơi nhanh trong nước, bò lên bãi cỏ đè thành một vệt. Đến nơi cảm thấy an , rắn khổng lồ mới há miệng nhả giống cái .
Nhìn thấy ánh sáng, Tô Dương tự động bò ngoài.
Vừa đầu, một cái lưỡi rắn thò tới.
Tô Dương tránh, mặc cho lưỡi dò tới dò lui mặt, ôm lấy cái đầu to của rắn: “Hu hu Dạ Quang, em ngay sẽ ăn em. Anh tuy ngốc ngốc nhưng là bé ngoan đúng ?”
“Xì xì.”
Tô Dương sờ phía : “Kiến Nguyệt thương , để em xem.”
Vừa cái tên “Kiến Nguyệt”, Dạ Quang lập tức dựng : “Xì!”
“Không , ở đây.”
Hắn động như , vết thương ở bảy tấc lập tức lộ .
Chỗ thương đỏ thẫm, vẫn còn vết máu. Tô Dương nín thở chạm thử, phát hiện m.á.u đông.
Bảy tấc của rắn thật chính là tim. Tô Dương thật sự sợ thể tự lành.
Bây giờ thấy , cô còn .
“Tốt quá bé con, đúng là dai mạng.”
Cô ôm rắn lau mắt.
Dạ Quang hiểu vì , thè lưỡi.
thể thiết với giống cái, vui, bèn vui vẻ dùng chóp đuôi vòng quanh cô.
Nước mắt Tô Dương còn lau khô, lưng vang lên một trận gió khác thường, Dạ Quang cũng động đậy.
Quay đầu , một cục lông khổng lồ lén lút nhào tới.
“Cửu Phương Túc Giới!”
Tô Dương phát hiện, thể liếc một cái là nhận đặc điểm thú hình của từng .
Gương mặt báo tuyết của Cửu Phương Túc Giới tuấn tú, mống mắt xanh băng trong veo, đồng t.ử là một đường dọc. Được bộ lông nhạt màu nền càng sáng rõ.
Động tác nhào tới tiếng gọi giật , khựng phắt . Báo tuyết lúng túng l.i.ế.m mũi, trán còn dính vụn cỏ.
Tô Dương cảm động quá, ngờ họ tới nhanh như , cũng ngờ đột nhiên xuất hiện.
“Mọi đều tới !”
Cô ôm phắt lấy báo tuyết, dùng sức xoa nắn .
“Xin , đều là bé ngoan. Sau em lén lưng rằng IQ hai cộng ngang một quả chuối trưởng thành nữa.”
Đói ăn, mệt ngủ, Thuần Dưỡng Sư mất tìm, thông minh bao.
Báo tuyết ép vùi trong lòng Thuần Dưỡng Sư, cọ cọ.
Tô Dương tưởng tìm đồ ăn: “Về em cho .”
Cho gì? Cửu Phương Túc Giới hiểu.
Hắn cũng tìm thức ăn.
Tô Dương nâng cái đầu lông xù của lên: “Những khác , họ ở ?”
Thú nhân định vị ngược Thuần Dưỡng Sư dễ, nhưng Thuần Dưỡng Sư tìm đơn giản. Cô nhớ chức năng của , nhắm mắt siết nắm tay cố gắng cảm ứng.
Cô ị ?
Báo tuyết dùng mũi chạm thử.
Tô Dương mở một mắt, vò rối lông đầu con thú nhồi bông cỡ lớn : “Đừng quậy.”
Dạ Quang kéo cái đuôi dài , lắc thu nhỏ kích thước, ướt sũng quấn lên tay Tô Dương.
Rắn nhỏ đáng thương, thế vẫn còn một điểm máu. Tô Dương cẩn thận nhét túi, vịn báo tuyết dậy: “Em họ ở , chúng qua đó.”
Đi hai bước, báo tuyết phát hiện tư thế cô đúng.
Tô Dương vốn trẹo chân, còn chạy tìm rắn. Bây giờ bộ lúc cao mét sáu lúc cao mét bảy, cùng một mặt phẳng.
Cửu Phương Túc Giới dừng suy nghĩ.
Có kinh nghiệm xổm cõng cô, chủ động hạ thấp .
Tô Dương lên lưng báo tuyết, vui mừng vuốt lưng .
Con lớn , khai trí .
…
Cùng lúc đó, Ôn Vân Tụ và những cảm nhận cô cũng đang chạy về phía .
Họ tới bên hồ nước thác .
Báo đen do Lâm Tốc biến thành đang xổm một tảng đá nhô khỏi mặt nước, yên lặng đang vùng vẫy trong nước.
Kiến Nguyệt.
Hắn vẫn còn vùng vẫy trèo lên.
Thư Phục rắn ăn mất .
Chỉ cần kịp thời m.ổ b.ụ.n.g rắn vẫn thể cứu cô !
đây c.h.ế.t thì c.h.ế.t , bây giờ lên bờ, sống , càng vùng vẫy, nước hồ lạnh buốt càng chui miệng mũi chừa khe hở, nặng nề kéo cơ thể chìm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-97-da-hieu-lam-han.html.]
Cánh khi thấm đẫm nước trở nên nặng nề vô cùng, quẫy vô ích mặt nước nhưng chỉ nước b.ắ.n tung lên.
Khó khăn lắm mới ôm một tảng đá, một con báo đen lặng lẽ đáp xuống phía .
Đồng t.ử dọc màu vàng lạnh lẽo .
Lâm Tốc thản nhiên hỏi: “Ồ, rơi xuống đây ?”
Lúc Kiến Nguyệt định leo lên, duỗi móng ấn xuống, trả nguyên câu : “Anh thích ngạt thở ?”
Lâm Tốc mất kiên nhẫn vẫy đuôi.
G.i.ế.c luôn cho .
Thú nhân cấp 3S khó dìm c.h.ế.t như , thể giúp một tay.
Báo đen dậy, đầu móng sắc nhọn bật khỏi đệm thịt.
Ánh mắt trống rỗng của Kiến Nguyệt : “Tránh .”
Trước khi tay, Ôn Vân Tụ và những khác tới.
Lâm Tốc thu tay: “Kiến Nguyệt ở đây, Tô Dương ?”
“Cô ở phía .” Ôn Vân Tụ Kiến Nguyệt trong nước: “Cậu tránh .”
Lâm Tốc nhướng mày.
Hắn cho rằng vị hội trưởng là kiểu mềm lòng, sẽ bỏ qua kẻ địch.
Hắn lùi nhường chỗ.
Kiến Nguyệt ướt sũng, tóc đen rối bết gò má trắng bệch, đôi mắt kép quét khắp bốn phía.
Hắn để ý những , coi họ như tồn tại.
Ánh mắt Tát Tuyết dán chặt mặt Kiến Nguyệt. Trong đôi mắt ch.ó vốn luôn thiện cuộn lên sát ý gần như ngưng thành thực chất.
Hắn thấy dấu bàn tay mới, rõ ràng má Kiến Nguyệt.
Kiến Nguyệt gì, tại Dương Dương đ.á.n.h ?
Chó lớn nhe răng.
Ôn Vân Tụ cụp mắt, như phát hiện.
Khi Kiến Nguyệt bò khỏi mặt nước, định hóa bướm tìm Tô Dương.
Cơ thể vô cành cây phá nước từ phía lao xuyên thủng.
“Ôn Vân Tụ!”
“Phập!”
Có m.á.u b.ắ.n lên má Ôn Vân Tụ.
Một mảng đỏ lớn loang mặt nước.
Tô Dương cưỡi động vật bảo vệ chạy tới, thấy chính cảnh .
Báo tuyết chậm , ngửi nguồn mùi máu. Tô Dương ngơ ngác Ôn Vân Tụ, giọng đột ngột dừng.
Giọt m.á.u kéo thành một vệt đỏ chói mắt mặt . Vẻ mặt trầm tĩnh cùng tinh thần thể hung ác tạo cảm giác đối lập rạn vỡ khiến kinh tâm.
Nghe tiếng, Ôn Vân Tụ từ từ đầu.
Nở nụ giống hệt bình thường.
“Bé con, chứ? Có dọa ?”
Tô Dương , Kiến Nguyệt.
Có dọa, chủ yếu vì đây là đầu cô thấy Ôn Vân Tụ g.i.ế.c ngay mặt .
Bị cô , Ôn Vân Tụ lúc mới nhận mặt máu. Anh giơ tay lau, mỉm tới.
Tô Dương vỗ m.ô.n.g báo tuyết: “Giá.”
Bầu khí đang yên lành một tiếng của cô phá sạch. Tát Tuyết thấy cô vẫn hoạt bát như cũng yên tâm.
Tranh lúc hội trưởng bế cô lên, ở cọ cẳng chân Tô Dương.
Tô Dương bế thẳng lên, mấy bàn tay sờ soạng kiểm tra.
Cô vội lấy rắn nhỏ : “Dạ Quang thương .” Rắn nhỏ cuộn tay cô, Tô Dương đưa vết thương , kiên trì cho Ôn Vân Tụ xem.
Ôn Vân Tụ liếc một cái: “Ừ, . Tay ?”
Kéo lòng bàn tay đang co của cô , thấy vết xước bên , vẻ mặt Ôn Vân Tụ đổi.
những cành cây xuyên qua cơ thể Kiến Nguyệt xoay trong da thịt , gai nhọn móc ngược, đầu cuối độc tố đen .
Kiến Nguyệt nôn một ngụm máu.
Nhìn Tô Dương đang những thú nhân vây quanh.
Trên cô bẩn, nhếch nhác đáng thương, thú nhân họ ch.ó vòng quanh cô đau lòng rên ư ử liên tục.
Mấy khác dứt khoát cúi kiểm tra.
Không ai rảnh để ý , Thư Phục cũng sang một cái.
Con rắn cứu về.
tha thứ.
Hoa tulip rút khỏi, vết thương để da thịt lật tung.
Kiến Nguyệt buông tay, mặc cho chìm xuống đáy nước.
…
Trước khi buông xuôi mặc dòng nước cuốn .
Hắn thấy tiếng Tô Dương lẩm bẩm.
“À, em hiểu lầm Kiến Nguyệt . Không ngờ còn đức tính thành thật .”
Đôi mắt mất thần thái của Kiến Nguyệt bỗng nhen lên một tia sáng.