Huyện thái gia lén Cảnh Dung, thấy cầm nắp nhẹ nhàng gạt bọt, lực cổ tay nhẹ mạnh, thần sắc bình thản, khó nhận là đang vui giận.
Người run lên hai cái, huyện thái gia vội vàng giải thích: "Dung Vương, Kỷ mấy ngày nay việc vất vả, quả thực chút mệt mỏi. Hôm qua hạ quan cũng hứa cho nghỉ một ngày, là..."
Cảnh Dung cắt ngang lời ông .
"Hay là để ngày mai bổn vương tới?"
Câu ngoài thì thấy bình thường, nhưng huyện thái gia "vấn đề" trong đó. Cả giật nảy lên, quỳ sụp xuống, dập đầu.
"Hạ quan tuyệt đối ý đó!"
"Sao đường đường là quan phụ mẫu mà cứ hở là quỳ thế nhỉ? Luật lệ Đại Lâm quy định điều ?" Cảnh Dung cau mày.
Lang Bạc xen : "Bẩm Vương gia, ."
Mặt huyện thái gia trắng bệch.
Ông là huyện thái gia, nhưng ngài là Phật tổ sống cơ mà!
"Đứng lên , đừng để gãy chân."
"Tạ... tạ Dung Vương."
Huyện thái gia lồm cồm bò dậy, lưng vẫn khom, đầu vẫn cúi, dám thẳng.
Cảnh Dung nheo mắt, khóe môi nhếch lên nụ đầy uy áp, : "Lưu đại nhân, vị Kỷ việc cho nha môn, tất nhiên mưu cầu phúc lợi, an khang cho bá tánh, đúng ?"
Huyện thái gia thành thật gật đầu: "."
"Hôm qua thuộc hạ của bổn vương c.h.ế.t t.h.ả.m tại Cẩm Giang . Theo lý, nha môn các ngươi tra rõ chân tướng cho bổn vương, đúng ?"
"."
"Vậy bổn vương tìm hỗ trợ Lưu đại nhân ngươi phá vụ án cho bổn vương, nên ?"
"Nên!"
Cảnh Dung vô cùng hài lòng: "Tốt. Cho ngươi thời gian một tuần , đích đưa tới đây."
Một tuần ?
Rõ ràng là khó mà!
Huyện thái gia dám nhận lời, lùi phía đầy lo lắng: "Vâng , hạ quan ngay."
Dứt lời, xách vạt áo chạy thục mạng.
Phía , thần sắc Cảnh Dung trở nên nghiêm nghị, trong lòng dấy lên sự nghi ngờ.
Lang Bạc sờ cằm suy tư: "Vương gia, ý của Lưu đại nhân, vị Kỷ ngay cả chân dung từ xương cốt cũng vẽ , ... những vụ án điều tra bao năm nay, thể giúp một tay."
Cảnh Dung đáp, chỉ chau mày, đôi mắt hẹp dài ánh lên vẻ thâm sâu khó lường. Hồi lâu mới hỏi: "Tính xem chúng rời kinh bao lâu ?"
"Hơn nửa năm."
"Đã qua bao nhiêu huyện thành?"
"Hơn một trăm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-10-mot-tuan-tra.html.]
Cảnh Dung "ừ" một tiếng, nụ trong mắt hiện lên, nắp tay gạt nhẹ.
...
Đến cửa Tây sương viện Kỷ phủ, huyện thái gia giơ tay đập cửa "rầm rầm". Loan Nhi vội vàng mở cửa, thấy huyện thái gia thì sững sờ.
"Nhanh nhanh nhanh, gọi Vân Thư theo bản quan đến nha môn, việc lớn, việc tày đình."
"Tiểu thư , hôm nay việc."
Huyện thái gia vỗ đùi cái "đét", kêu lên "Ái chà", gấp đến độ mồ hôi đầy đầu, đẩy luôn cánh cửa đang khép hờ, sải bước xông .
Đến phòng, ông gào to: "Vân Thư, bản quan cầu xin cô đấy, xin cô một chuyến đến nha môn. Cô mà , cái mũ quan đầu khó mà giữ ! Cô thương hại bản quan, một chuyến thôi!"
Quan cầu dân, chuyện lạ đời đầu mới !
Trong phòng, Kỷ Vân Thư dậy . Nghe tiếng huyện thái gia, cô ung dung nam trang, kẹp hộp gỗ nách.
Bộ dạng chẳng lẽ là định đến nha môn?
Cô bỏ một hạt sen đường miệng, lúc mới bước , thấy huyện thái gia hốt hoảng như sắp quỳ xuống lạy đến nơi.
"Đại nhân, ngài thế?"
Không thời gian giải thích, huyện thái gia lao tới kéo tay Kỷ Vân Thư.
"Mau theo bản quan một chuyến, nha môn tìm, nhân vật lớn, !"
Kỷ Vân Thư kéo mấy bước vội vã mới giằng tay , cau mày: "Đại nhân gì ? Ta bảo nha dịch là hôm nay việc cơ mà?"
Huyện thái gia ngớ , cô từ đầu đến chân. Nam trang, hộp gỗ, đây thì là gì?
"Không cô định theo bản quan đến nha môn ?"
Kỷ Vân Thư lắc đầu: "Không ."
"Thế cô ?"
"Chu gia."
Huyện thái gia khó hiểu: "Đến Chu gia gì? Chu gia tiểu thư mới c.h.ế.t, hôm nay đang hạ huyệt, mau theo bản quan về nha môn ."
"Vụ án mạng của Chu gia tiểu thư, tra nữa ?" Kỷ Vân Thư thản nhiên hỏi.
Cái gì? Án mạng Chu gia tiểu thư?
Huyện thái gia trợn tròn mắt, sống lưng như luồng điện chạy qua, run giọng hỏi: "Chẳng cô tự ngã lầu, đập đầu giả sơn mà c.h.ế.t ?"
Kỷ Vân Thư lườm ông một cái: "Mọi khi , đều nộp một bản hồ sơ vụ án cho ngài. Vụ Chu gia, nộp ?"
"Chưa."
"Vậy bao giờ Chu gia tiểu thư tự ngã lầu c.h.ế.t ?"
Huyện thái gia ngẫm nghĩ, lắc đầu: "Cũng ."
Lạ thật, tự đập đầu c.h.ế.t, chẳng lẽ là g.i.ế.c?