NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 100: Trộm xác?
Cập nhật lúc: 2025-12-06 12:16:37
Lượt xem: 290
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài linh đường, chú ý đến Cảnh Dung. Người Vệ phủ tiến lên hỏi: "Ngài là?"
"Cố nhân."
Chỉ hai chữ đơn giản chặn họng hỏi. Cố nhân đến viếng là hợp tình hợp lý! Cảnh Dung bước linh đường, cúi chào bài vị mới đưa tay chạm nhẹ Vệ Dịch đang thẫn thờ.
Vệ Dịch ngẩng đầu lên , cả khuôn mặt nhăn nhúm đau khổ, giọng nghẹn ngào: "Ca ca, cha c.h.ế.t ."
"Ta ."
"Tại họ c.h.ế.t?"
"..."
Vệ Dịch mím chặt môi thành một đường thẳng, cố nén nước mắt, run rẩy : "Mẹ bảo , nếu một ngày rời xa thì tuyệt đối . , lâu, giận , sẽ cần nữa ?"
Vệ Dịch như thế khiến xót xa thương cảm. Hắn đáng lẽ sống trong nhung lụa, vô lo vô nghĩ mà lớn lên mới . Giống như từng : Có cha, , Thư Nhi!
Cảnh Dung dễ ủy mị, nhưng giờ phút , bức tường phòng vệ kiên cố nhất cũng tên ngốc đ.á.n.h sập. Hắn quỳ một chân xuống, thẳng mắt Vệ Dịch, trầm giọng hỏi: "Vệ Dịch, loài chim Hoàn ?"
Hắn lắc đầu.
"Mỗi một con chim Hoàn non, khi đủ lông đủ cánh, vẫn luôn lớn lên đôi cánh của chim . Cho đến khi chúng phá tổ bay , hướng về bầu trời xanh, lúc đó chim non buộc rời xa chim . Bởi vì chỉ khi còn sự bảo bọc, chúng mới thể trưởng thành hơn, bay cao hơn, xa hơn!"
Vệ Dịch cứ thế , cái mũi nhăn nhúm vì khó chịu cũng dần giãn . Chợt hỏi: "Vậy là sẽ bao giờ gặp cha nữa ?"
Cảnh Dung tuy nỡ nhưng dối, đành gật đầu.
" rời xa cha , tiếp tục chim non, ở bên cạnh cha ." Vệ Dịch đau khổ .
Cảnh Dung vốn giỏi an ủi khác. Đây quả thực là việc hại não! Hắn còn nghĩ câu an ủi tiếp theo thì Vệ Dịch vội kéo tay áo : "Ca ca, họ đều là Thư Nhi độc c.h.ế.t cha . Không , Thư Nhi sẽ thế. Ca ca, cho , Thư Nhi sẽ thế đúng ?"
Vệ Dịch chút cuống quýt!
"Cô tất nhiên sẽ ." Cảnh Dung vội hỏi: "Đệ tin Vân Thư ?"
Vệ Dịch gật đầu, quệt một dòng nước mắt!
Cảnh Dung nắm lấy cánh tay , hạ thấp giọng: "Vệ Dịch, cứu Vân Thư ?"
"Muốn."
"Vậy cần đưa t.h.i t.h.ể cha đến Nghĩa trang."
Vệ Dịch sụt sịt mũi, chằm chằm , hiểu. Cảnh Dung tiếp tục: "Lát nữa, tìm cách đuổi trong phủ , đó tự cách."
Vệ Dịch hỏi: "Thật sự thể cứu Thư Nhi ?"
Cảnh Dung gật đầu. Nhìn bài vị cha , Vệ Dịch mếu máo đồng ý.
Đợi đến khi trời chập choạng tối, Vệ Dịch theo lời Cảnh Dung, với trong viện: "Các ngoài hết , các ở đây."
Một gia đinh Vệ phủ hỏi: "Công tử, chúng vẫn nên ở cùng ."
"Không cần, các ngoài , ở cùng hai ca ca ." Hắn chỉ Cảnh Dung và Lang Bạc.
Người Vệ phủ , dù chủ nhân lệnh nên đành lui hết khỏi viện. Người tản , xà nhà đột nhiên năm sáu nhảy xuống. Vệ Dịch giật , rụt nấp lưng Cảnh Dung.
Mấy nhảy xuống chắp tay chào Cảnh Dung: "Vương gia."
Cảnh Dung nghiêm giọng: "Làm việc."
"Rõ!"
Thế là mấy đó vội vàng chạy đến bên hai cỗ quan tài, khiêng t.h.i t.h.ể Vệ lão gia và Vệ phu nhân ngoài, động tác vô cùng nhanh gọn! Trời đất, đây là trộm xác mà! Mấy đó cứ thế vác hai cái xác nhảy lên mái nhà chuồn mất ngay mặt Vệ Dịch! Đây còn là trộm xác nữa, mà là cướp xác trắng trợn!
Nhìn thấy t.h.i t.h.ể mang , Vệ Dịch lo lắng đuổi theo vài bước. Cảnh Dung giữ , : "Vệ Dịch, ở đây canh chừng, đừng để ai , đợi đưa cha về, ?"
"Ca ca, rời xa cha , cùng ?" Hắn bắt đầu nghẹn ngào.
"Vệ Dịch, bắt buộc ở đây."
Hắn đỏ hoe mắt, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Cảnh Dung hiệu cho Lang Bạc: "Ngươi ở đây, đề phòng chuyện bất trắc."
"Rõ."
Sau đó, Cảnh Dung cũng phi rời .
Dưới sự sắp xếp của Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư khi nhốt ngục lâu y phục ngục , bí mật đưa đến Nghĩa trang chờ đợi! Phúc bá thấy cô mặc đồ ngục cũng hỏi, chỉ theo thói quen cũ đun một nồi nước giấm trắng!
Kỷ Vân Thư đang lo lắng Cảnh Dung mang hai t.h.i t.h.ể đến thì cửa Nghĩa trang đẩy . Mấy vội vã chạy , khiêng xác Vệ lão gia và Vệ phu nhân đặt trong phòng!
Cảnh Dung theo cũng vội vã bước . Kỷ Vân Thư túm lấy : "Huynh mang đến ?"
"Đa tạ tiểu Vệ Dịch của cô giúp đỡ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-100-trom-xac.html.]
"Cái gì?"
"Đừng lãng phí thời gian nữa, mau nghiệm thi."
Hắn trở tay kéo Kỷ Vân Thư phòng. Quả thật thời gian nhiều, cô cũng nghĩ ngợi thêm, nếu Cảnh Dung trộm xác, chắc cô sẽ dở dở mất!
Nhìn hai t.h.i t.h.ể tím tái tấm ván lạnh lẽo, Kỷ Vân Thư kìm đỏ mắt. Cô hít sâu một , trấn tĩnh , đeo găng tay , đến t.h.i t.h.ể Vệ phu nhân. Hai tay chắp ngực, cô nghẹn ngào : "Vệ bá mẫu, nếu linh thiêng, xin hãy cho con ai là kẻ sát hại ."
Cảnh Dung bên cạnh, im lặng quan sát. Kỷ Vân Thư đưa tay ấn nhẹ cổ họng Vệ phu nhân.
" là trúng độc!"
Dứt lời, cô cầm lấy con d.a.o sắc, rạch một đường cổ họng Vệ phu nhân! Kỷ Vân Thư : "Độc chim Trậm thực là chất độc lông chim Trậm. Loại lông dính tay tuy gây c.h.ế.t , nhưng một khi dính nước, lỡ uống thì chắc chắn mất mạng!"
Mấy thuộc hạ của Cảnh Dung ở cửa, bất động, thần bất động, chỉ dỏng tai lên . Cảnh Dung một bên hỏi: "Vậy bây giờ cô rạch cổ bà để kiểm chứng điều gì?"
Tay cô thao tác nhanh dần, nhíu mày : "Kiểm chứng xem họ rốt cuộc khi trúng độc uống chén là đó."
"Cái cũng tra ?"
"Vậy xem Vệ bá phụ và Vệ bá mẫu... cho hung thủ là ai ."
Câu quả thực chút rùng rợn! Mũi d.a.o dần sâu, những khối m.á.u đen sẫm đặc quánh như hồ dán từ từ trào . Sâu hơn! Lại sâu hơn! Cuối cùng cũng rạch mở lớp da bên ngoài cổ họng Vệ phu nhân, lộ đoạn xương cổ họng đen sì.
Phúc bá bưng một chậu giấm nóng , hỏi: "Vân Thư, tối nay cần dùng cái ?"
Cô rút d.a.o đặt sang một bên, gật đầu: "Tất nhiên là cần."
Nói xong, cô lấy một miếng vải thấm ướt giấm nóng, lau lên đoạn xương cổ họng Vệ phu nhân. Dần dần, đoạn xương đen trắng , càng lúc càng trắng.
Cảnh Dung ghé sát , nhíu mày: "Cái nghĩa là gì?" Trông chẳng khác nào một học trò ham học hỏi!
Kỷ Vân Thư vẻ mặt nghiêm trọng, miệng thốt hai chữ: "Quả nhiên!"
Quả nhiên cái gì?
"Độc chim Trậm thông thường, nếu pha hoặc nước uống xuống họng thì khi gặp giấm nóng, xương cổ họng nhiễm độc đen sẽ chuyển thành màu trắng. Nếu chuyển sang màu trắng thì chỉ một khả năng, đó là độc chim Trậm uống cùng với rượu, như xương đen gặp giấm mới hóa trắng."
Cảnh Dung dường như hiểu, nhỏ: "Vậy là khi uống chén đó, họ trúng độc ."
"." Kỷ Vân Thư khẳng định chắc nịch.
"Vậy tại trong chén độc?"
"Độc chim Trậm vốn mạnh, khi miệng, môi chắc chắn sẽ dính , cho nên khi Vệ bá phụ và Vệ bá mẫu uống , độc sẽ dính nước , chuyện bình thường." Cô suy nghĩ kỹ hơn: "Tối qua Vệ phủ mở tiệc, Vệ bá phụ và Vệ bá mẫu đều uống rượu, cho nên họ hẳn là trúng độc ngay trong bữa tiệc."
Cảnh Dung giãn đôi ngươi: "Vậy vụ án liên quan gì đến cô ."
Không liên quan?
Cô lắc đầu khổ: "Chẳng lẽ Vương gia quên , hôm nay Vệ phủ tìm thấy lông chim Trậm trong viện cũ của . Họ khẳng định là hung thủ, sẽ quan tâm độc hạ lúc nào."
Nói đến đây, cô lấy kim chỉ bên cạnh, bắt đầu khâu vết mổ ở cổ họng Vệ phu nhân. Cảnh Dung trầm ngâm cô, : "Dù thế nào, Bổn vương tuyệt đối sẽ để cô xảy chuyện."
Tay cô khựng , ánh mắt d.a.o động.
"Đa tạ Vương gia."
"Ta cần cô cảm ơn." Hắn bước gần cô thêm một bước: "Bởi vì tin cô."
Những lời như khiến lòng Kỷ Vân Thư rối bời. Cô chỉ đẩy nhanh động tác, khâu xong cổ họng cho Vệ phu nhân, lấy vải trắng lau sạch dịch nhầy tràn xung quanh mới tháo găng tay.
Cô : "Còn phiền Vương gia đưa hai t.h.i t.h.ể về Vệ phủ."
, Kỷ Vân Thư tiếp lời . Cảnh Dung cũng gật đầu, lúc lúc chuyện tình cảm, chỉ là đôi khi kìm lòng mà thôi. Hắn giơ tay búng tay một cái, mấy ngoài cửa bèn .
"Có thể khiêng xác về ."
"Rõ."
Mấy đó vác hai t.h.i t.h.ể lên, rảo bước rời . Kỷ Vân Thư quên với theo một câu: "Thực Vương gia chỉ cần khiêng một cái xác đến là ."
Không khiêng! Là trộm!
Hắn chỉ cần nghiệm một , tóm , khiêng thì đừng bỏ sót! Cảnh Dung : "Được, chỉ khiêng một cái."
Còn ?
"Bổn vương cũng đến Vệ phủ một chuyến, Vệ Dịch còn đang đợi."
"Vương gia." Cô lo lắng Cảnh Dung: "Vệ Dịch vô tội, mất cha , hy vọng chuyện gây thêm tổn thương cho ."
Cảnh Dung tỏ ý hiểu: "Cô yên tâm, Bổn vương đảm bảo sẽ cuốn , để yên tâm lo hậu sự cho cha ."
Phải thừa nhận rằng, Cảnh Dung dường như hiểu suy nghĩ trong lòng cô. Giống như trái tim cô m.ổ x.ẻ , thấu hết thảy!
...