NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1002: Phật đường
Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:31:02
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay sáng sớm hôm , khi Thương Trác gặp Dung Vương.
Phật đường hoàng cung.
Nơi lẽ là nơi thanh tịnh nhất trong cung, cũng là nơi hẻo lánh nhất. Nếu kỹ, chẳng ai chú ý đến nơi tọa lạc ở góc trái cùng của hoàng cung . Dường như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
Đang là độ cuối thu, lá vàng xào xạc rụng đầy sân. Hôm nay quét sạch, sáng mai rụng đầy một sân, quét mãi hết.
Trong sân, Trương công công niên cao lạp sạp đang cầm chổi quét dọn. Vì tuổi cao, động tác của ông chậm nhiều, mái tóc bạc phơ, lưng còng xuống, trông vất vả.
Từ khi Kỳ Trinh Đế băng hà, ông đến đây. Ở một mạch gần một năm trời.
tai cũng thanh tịnh, cần trong cung điện vàng son lộng lẫy, cũng cần hầu hạ tân hoàng mà lao tâm khổ tứ. Giờ ở nơi bầu bạn với Phật, chuyện phiền lòng cũng trôi qua.
Thương Trác tới cửa, cầm lấy vòng sắt rỉ sét cửa gõ vài cái.
"Cốc... cốc..."
Đã lâu, lâu ai đến đây! Tiếng gõ cửa cũng lâu vang lên!
Nghe thấy tiếng động, lòng bàn tay Trương công công siết chặt, dường như dự cảm điều gì. Ông thở dài, dựng cây chổi gốc cây lớn bên cạnh, lúc mới bước thấp bước cao mở cửa.
"Két..."
Cửa chỉ hé mở một khe nhỏ. Thương Trác đợi bên ngoài, vô cùng lễ phép!
Khi Trương công công rõ đến, ánh mắt ông co , kéo cửa rộng thêm một chút, nhưng cũng chỉ đủ cho một lách .
"Thương đại nhân?" Giọng già nua vang lên.
Thương Trác hành lễ với ông: "Trương công công, lâu gặp."
"Phải ! Đã lâu lắm ."
"Hôm nay đến đây, là xin Trương công công một món đồ."
Một món đồ!
Trương công công cụp mắt xuống, khuôn mặt đầy nếp nhăn thoáng qua nét bi thương. Ông mở hẳn cửa , xoay trong.
Thương Trác bước , khép cửa , lặng lẽ theo Trương công công Phật đường, mở lời gọi ông.
Trong Phật đường nồng nặc mùi nến và hương khói. Chính giữa đặt một bức tượng Phật lớn, xung quanh thắp đầy nến, cây nào tắt. Trương công công thắp ba nén hương, cúi lạy tượng Phật, đó mới cắm hương lư hương đầy tàn tro.
"Haizzz..."
Thực , khoảnh khắc mở cửa thấy Thương Trác, ông chuyện gì xảy ! Ngày , rốt cuộc cũng đến!
Ông ngước tượng Phật : "Năm xưa khi Tiên hoàng băng hà, nắm c.h.ặ.t t.a.y Dung Vương dặn dò ngài nhất định giữ vững giang sơn ! Đó là di nguyện duy nhất của Tiên hoàng lúc lâm chung, mà trong chớp mắt, di nguyện thực sự trở thành di nguyện."
"Trương công công..."
"Lão nô đến đây, thực chất là để chuộc tội. Hầu hạ Tiên hoàng cả một đời, mà ngay cả di nguyện cuối cùng của cũng giữ ."
Thở dài! Day dứt!
Sắc mặt Thương Trác nghiêm trọng, : "Chắc hẳn Trương công công cũng đoán mục đích đến đây."
"Lão nô tuy già, nhưng đầu óc vẫn hồ đồ !"
"Vậy xin công công hãy giao vật đó ."
Trương công công đáp, ánh mắt vẫn chăm chú tượng Phật mặt. Một lúc lâu , ông mới Thương Trác, hỏi: "Là ý của Dung Vương ?"
Thương Trác đáp: "Nếu ý của Dung Vương, cũng sẽ đến."
"Phải ! Bây giờ Hoàng đế thành như , trong triều rối loạn, cho dù Dung Vương tâm, khoan dung đến thì cuối cùng cũng đến bước thôi."
"Vậy phiền công công ."
"Được."
Trương công công đáp lời, bước những bước khó nhọc tượng Phật, dời một chiếc lư hương rỗng sang bên cạnh. Bên lộ một cái hộp ngầm, hộp một ổ khóa nhỏ. Ông lấy từ trong áo một chiếc chìa khóa nhỏ, mở nó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1002-phat-duong.html.]
Bụi bay mù mịt!
Bên trong hộp ngầm đặt ngay ngắn một chiếc hộp hình chữ nhật, bên quấn những dải vải dài. Ông cẩn thận bưng nó ! Khi cầm tay, bàn tay ông run rẩy. Hốc mắt ươn ướt.
Ông bưng chiếc hộp đến mặt Thương Trác, hít sâu một : "Đồ vật... trong . Chỉ mở đúng một , chính là lúc giao cho Dung Vương."
Thương Trác : "Ta hiểu."
Hắn đón lấy chiếc hộp. Vật trong hộp nặng ngàn cân! Bên trong chỉ chứa một món đồ, mà là cả giang sơn Đại Lâm.
Hắn cúi hành lễ với Trương công công: "Trương công công, đa tạ." Một cái cúi đầu đầy chân thành!
Trương công công cũng cửa Phật đường, thở dài ngâm: "Hoa nở hoa tàn, một mùa đông."
Hoa nở hoa tàn, một mùa đông...
Ông lảo đảo đến gốc cây, cầm lấy cây chổi, tiếp tục quét những chiếc lá rụng mặt đất. Chậm rãi! Từng nhát một!
Thương Trác cất kỹ chiếc hộp rời khỏi Phật đường.
Không lâu ...
Ở một nơi khác, một tiểu thái giám vội vã chạy Ngự hoa viên.
Vệ Dịch đang bên bờ hồ, tay cầm một nắm thức ăn cho cá, thong thả ném từng chút xuống hồ. Một đàn cá lớn bơi tới, tranh đớp mồi.
Thái giám vội vàng bẩm báo: "Hoàng thượng."
Động tác ném mồi của Vệ Dịch dừng , thu tay về, đó... hất bộ thức ăn trong tay xuống hồ, thu hút càng nhiều cá hơn!
Vệ Dịch cho lui hết những thừa thãi, chỉ giữ tên thái giám .
"Nói!"
Một chữ, lạnh lùng đến cực điểm.
Thái giám : "Theo lệnh Hoàng thượng, nô tài vẫn luôn phái âm thầm theo dõi Dung Vương. Sau khi ngài giam đại lao, Thương đại nhân của Hàn Lâm Viện đến gặp ngài , họ những gì. sáng sớm nay, Thương đại nhân lén lút đến Phật đường, nô tài cũng bí mật bám theo."
"Phật đường?"
"Vâng! Chính là nơi ở của Trương công công, từng hầu hạ Tiên hoàng."
Vệ Dịch nghi hoặc: "Thương đại nhân tìm Trương công công gì?"
"Nô tài , dám dẫn xông ."
"Đầu tiên là gặp Dung Vương, đó gặp Trương công công, chuyện ... tuyệt đối đơn giản."
"Vậy ý Hoàng thượng là?" Thái giám hỏi dò.
Vệ Dịch thở hắt , vài bước dọc theo bờ hồ, mày nhíu chặt, trầm ngâm suy nghĩ.
Thương Trác gặp Dung Vương xong tại gặp Trương công công? Chuyện liên quan đến Trương công công tức là liên quan đến Tiên hoàng, mà chuyện liên quan đến Tiên hoàng rốt cuộc là chuyện gì?
Nghĩ ngợi một hồi... Ánh mắt bỗng trở nên thâm sâu.
Hắn lệnh: "Đi điệu Trương công công tới đây."
"Vâng!"
Đêm hôm đó.
Trương công công trong sân Phật đường, dường như đang đợi ai đó.
Quả nhiên, mấy tên thái giám xông thật. Tên thái giám cầm đầu vẻ mặt kiêu ngạo: "Trương công công, một chuyến ."
Ông đáp: "Được." Ngoan ngoãn vô cùng!
Trương công công từ từ dậy, giọng khẩn cầu: "Không thể cho lão nô thêm một chút thời gian ?"
Việc ... tên thái giám chút khó xử!