NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1011: Một làn khói xanh

Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:52:12
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dung Vương?

Khi thấy hai chữ , trái tim Kỷ Uyển Hân bỗng thắt , nàng bèn lắng tai kỹ hơn.

Chỉ thấy thợ thêu béo : "Ta sở dĩ Hoàng thượng bãi miễn Lỗ đại nhân và Chu đại nhân là để chèn ép Dung Vương. Vì thế, Dung Vương tin lập tức hồi kinh. Nghe thời gian qua, Hoàng thượng và Dung Vương đấu đá ngầm dữ dội lắm. Mới mấy hôm , Hoàng thượng còn hạ chỉ giam Dung Vương , gán cho tội danh phạm thượng, chọc giận thánh nhan! Dung Vương là thế nào chứ, thể phạm thượng ?

Vậy mà hôm qua, tận mắt thấy Dung Vương áp giải điện Phụ Dương, bên trong còn truyền tiếng đ.á.n.h . Chẳng bao lâu , Dung Vương mang thương tích từ trong , lúc đó bên ngoài chẳng ai dám cản. Kết quả sáng sớm nay, Hoàng thượng ban liền ba đạo thánh chỉ. Các xem, lạ đời ? Có lạ chứ?"

hỏi liền hai câu.

Quả thật là lạ!

Mọi , thi đoán già đoán non.

"Chẳng lẽ Dung Vương gì đó nên Hoàng thượng mới thả ngài ?"

"Ta thấy là Dung Vương uy h.i.ế.p Hoàng thượng thì ."

"Các đều sai hết. Đó là Hoàng thượng, Dung Vương dám phạm thượng thì dám uy h.i.ế.p Hoàng thượng? Ta thấy uẩn khúc trong đó chúng đoán nổi ."

Mỗi một ý, bàn tán lung tung, rối ren cả lên.

Kỷ Uyển Hân càng càng thất thần, trong lòng cũng thầm đoán những khả năng thể xảy . Tuy thời gian qua nàng vẫn luôn ở Cẩm Giang, nhưng chuyện trong kinh thành nàng ngóng ít. Người sáng mắt đều , những việc Vệ Dịch mấy tháng nay chính là để kìm hãm thế lực của Cảnh Dung, mở rộng "binh mã" cho riêng . Đã tranh đấu gay gắt đến , tại đột ngột đổi ý? Tại chủ động "tiêu diệt" bộ vây cánh mà vất vả gầy dựng?

Chuyện quả thực kỳ lạ.

Chẳng lẽ Vệ Dịch tỉnh ngộ? Hay là... thực sự Cảnh Dung uy hiếp?

Nàng cứ mải suy nghĩ, cây kim thêu tay lỡ đ.â.m ngón tay lúc nào .

"Á!"

Đau đớn khiến đôi lông mày thanh tú của nàng nhíu , nàng vội đưa ngón tay rỉ m.á.u lên miệng ngậm lấy.

"Đang cái gì đấy? Không việc nữa ?" Một giọng vọng từ cửa.

Thần kinh lập tức căng thẳng. Chỉ thấy Khương ma ma mặt mày sa sầm bước , trừng mắt nghiêm khắc đám thợ thêu đang tụm năm tụm ba.

Vốn đang bàn tán xôn xao, thấy Khương ma ma đến, đám thợ thêu lập tức tản , về chỗ cắm cúi việc. Ai nấy đều vẻ chăm chú.

Khương ma ma quát mắng dạy dỗ: "Nghe cho kỹ đây, các ngươi là thầy kể chuyện trong lầu, đừng mở miệng lung tung. Coi chừng kẻ tâm , đến lúc rước họa thì đó là tội c.h.é.m đầu đấy! Mười cái mạng cũng đủ cho các ngươi đền ."

"Vâng!" Mọi đồng thanh đáp, ai dám hó hé nữa.

Cơn giận của Khương ma ma cũng dần lắng xuống. Bà đến bên cạnh Kỷ Uyển Hân, thấy tay nàng thương bèn ân cần hỏi: "Sao bất cẩn thế? Có đau ? Nếu đau thì nghỉ ngơi một lát ."

rõ trong cung tuyệt đối thiên vị ai, nếu những kẻ vốn định nịnh bợ sẽ chuyển sang ghen ghét, kết quả cuối cùng là mũi giáo đều sẽ chĩa ưu ái. Như thì còn gì là yên ?

"Đa tạ ma ma quan tâm, ."

"Không , nếu mệt thì cứ nghỉ một chút."

"Vâng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1011-mot-lan-khoi-xanh.html.]

Mấy thợ thêu bên cạnh thấy, ai nấy đều lộ vẻ ghen tị và chán ghét, những ánh mắt như d.a.o găm cứ thế cứa Kỷ Uyển Hân.

như Kỷ Uyển Hân dự đoán, nếu Khương ma ma cứ tiếp tục đối với nàng như , sự nịnh bợ của sẽ biến thành lòng đố kỵ, cuối cùng thể lấy mạng nàng.

Khương ma ma vỗ nhẹ lên bờ vai gầy guộc của nàng mới .

Thế nhưng ngay đó, Kỷ Uyển Hân dường như nghĩ điều gì, lập tức dậy đuổi theo.

"Ma ma." Nàng gọi giật .

Khương ma ma dừng bước: "Sao ?"

"Ta chuyện nhờ bà."

Hửm? Khương ma ma cầu còn : "Ngươi cứ , nếu giúp , nhất định sẽ giúp."

"Thực chỉ là chuyện nhỏ thôi. Ta một chiếc áo choàng dính mực, là dính từ khi cung, giặt thế nào cũng sạch. Nghe Hoán Tẩy Viện trong cung thứ chuyên dùng để tẩy vết mực, thể nhờ họ giặt giúp bộ y phục đó ?"

"Chuyện ..."

Có chút khó xử. Dù Hoán Tẩy Viện cũng chỉ giặt y phục của trong cung, quần áo thường ngày mang từ ngoài thì nhận.

Kỷ Uyển Hân vẻ mặt khổ sở: "Chiếc áo choàng đó là do tổ mẫu tặng cho , vẫn luôn nỡ vứt. Giờ bà mất , bên cạnh chỉ còn mỗi món đồ đó kỷ niệm, xin ma ma giúp cho."

Nàng khẩn cầu.

"Chuyện ..."

"Không ?"

Khương ma ma suy nghĩ một chút vội : "Cũng hẳn, ngươi cứ đưa y phục đây."

Bà đồng ý !

Kỷ Uyển Hân lấy áo đưa cho bà, Khương ma ma đích một chuyến.

Chiều hôm đó, áo giặt xong, của Hoán Tẩy Viện mang tới. Và đưa áo ai khác chính là Tang Lan, nha đầu cận bên cạnh Tiêu phi nương nương năm xưa!

Kỷ Uyển Hân kéo cô phòng, đóng cửa , nghiêm túc : "Cuối cùng cô cũng đến."

Tang Lan đặt bộ y phục xuống: "Cô cố ý đến gặp cô? Cho nên mới gửi chiếc áo choàng cô mặc tối hôm đó đến Hoán Tẩy Viện giặt."

"Không sai."

"Cô gặp gì?"

"Ta cô giúp một việc."

Tang Lan khó hiểu: "Ta? Ta thì giúp gì cho cô? Hơn nữa... tại giúp cô?"

Kỷ Uyển Hân sầm mặt, từ từ tiến gần cô , : "Bởi vì chúng cùng một con thuyền."

 

Loading...