NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1014: Điều kiện

Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:52:15
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung xong, đáy mắt hiện lên một tầng u ám, ánh mắt co , toát vẻ lạnh lùng.

Hắn đoán rốt cuộc Vệ Dịch ý đồ gì. Sau đó, đôi môi mỏng khẽ mở: "Từ ngày Hầu Liêu trỗi dậy thảo nguyên Tây Tắc, dù là Thánh Thượng Hoàng Tiên hoàng, đều từng ý nghĩ và quyết sách như . Không họ dám, , mà là thể! Ngươi cái giá để một bộ lạc cam tâm tình nguyện quy thuận là gì ? Đã từng nghĩ nếu trong đó xảy sai sót, hậu quả sẽ ?"

Vệ Dịch .

Đôi mày kiếm của Cảnh Dung xếch ngược lên, đôi mắt đen láy đầy vẻ uy h.i.ế.p và lạnh lẽo, từng chữ một: "Nếu ngươi thì để cho ngươi . Giả sử Hầu Liêu chịu quy thuận mà liều c.h.ế.t kháng cự, hậu quả sẽ là một cuộc chiến sinh t.ử tồn vong! Đến lúc đó, cả thảo nguyên Tây Tắc sẽ dấy lên một trận mưa m.á.u gió tanh, chỉ Hầu Liêu mà tất cả các bộ lạc Tây Tắc đều sẽ cuốn . Kết cục cuối cùng... chính là thảo nguyên Tây Tắc thây chất đầy đồng, m.á.u chảy thành sông! Đây là rủi ro, cái gọi là đôi bên cùng lợi mà ngươi ."

Lời đanh thép! Ánh mắt sắc bén!

Vệ Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, như thể liệu việc, : "Những điều ngươi đều , cũng đều nghĩ tới."

"Đã , nghĩ tới, ý nghĩa của đạo thánh chỉ ?"

Đối mặt với câu hỏi, Vệ Dịch nghiêm túc đáp: "Cảnh Dung, nữa, ép ngươi, cũng ý đồ gì khác. Ngươi hiểu Tây Tắc, hiểu Hầu Liêu hơn . Một khi thế lực tập trung , thứ nó mang đến chỉ dã tâm! Từ khi Hầu Liêu diệt Việt Đan, các bộ lạc xung quanh đều cúi đầu xưng thần. Một bộ lạc lớn mạnh đối với Đại Lâm chính là mối đe dọa!

Đừng với là ngay cả đạo lý ngươi cũng hiểu? Nếu Hầu Liêu thực sự dã tâm, họ nhất định sẽ đồng ý quy thuận. Còn nếu họ vốn dĩ dã tâm thì sớm muộn gì Đại Lâm và Hầu Liêu cũng sẽ một cuộc chiến thể tránh khỏi! Đã sớm muộn gì cũng xảy , tại giải quyết sớm? Tất nhiên, trừ khi họ thể đưa thành ý chứng minh tương lai tuyệt đối đưa quân trung nguyên thì chiến tranh thể miễn! Nếu ngươi vẫn cảm thấy tư tâm, sáng mai để triều thần quyết định, thế nào?"

Sắc mặt Cảnh Dung ngày càng trầm, gân xanh nổi lên trán.

Đứng ở góc độ triều thần, hiện nay Hầu Liêu độc bá thảo nguyên Tây Tắc, thế lực sớm muộn gì cũng lan đến trung nguyên, cho nên để phòng ngừa vạn nhất, các triều thần chắc chắn sẽ ủng hộ Vệ Dịch!

Vệ Dịch tiếp: "Ta ngươi ở Hầu Liêu một thời gian nên sẽ nhiều lo ngại. tình cảm là tình cảm, ngươi thể vì thế mà bỏ mặc an nguy của con dân biên giới Đại Lâm. Huống hồ, chỉ cần Hầu Liêu chịu quy thuận, chiến tranh thể tránh khỏi, c.h.ế.t chóc thể tránh khỏi, sự đôi bên cùng lợi mà sẽ thành hiện thực, chẳng lẽ ?"

Giống như đang tẩy não !

Cổ họng Cảnh Dung nghẹn , bình tâm suy nghĩ việc : Từng câu từng chữ của Vệ Dịch quả thực tìm sơ hở, việc cũng lập trường của một vị vua . Hơn nữa, giúp Hầu Liêu thắng Việt Đan, Mộc Trát Nhĩ và Tam gia tự nhiên sẽ nể mặt vài phần, cộng thêm quan hệ với Mạc Nhược, nên để dẫn binh khuyên giải Hầu Liêu là thích hợp nhất.

Nếu Hầu Liêu và Đại Lâm thực sự thể giao hảo thì đó cũng là một chuyện !

Một lát ...

Hắn giơ thánh chỉ trong tay lên, nhíu mày kiếm, thần sắc lẫm liệt: "Được! Ta đồng ý với ngươi, nhưng ngươi cũng hứa với một chuyện."

"Ngươi ."

"Nếu Hầu Liêu chịu quy thuận, đến lúc đó tuyệt đối xuất binh tổn hại một binh một của họ."

"Chỉ cần Hầu Liêu đưa thành ý, nguyện lui về phía tây ba ngàn dặm ranh giới cho Đại Lâm , đảm bảo tuyệt đối hạ chỉ hại một binh một của họ."

"Được!"

Hai đạt thỏa thuận!

Sau đó, Vệ Dịch : "Chuyến Hầu Liêu , sẽ để một cùng ngươi."

Hửm?

Cảnh Dung lờ mờ dự cảm chẳng lành.

"Ai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1014-dieu-kien.html.]

"Kỷ Hoàn." Hai chữ từ từ thốt từ miệng Vệ Dịch.

Nhị công t.ử Kỷ gia?

Cảnh Dung khó giấu vẻ kinh ngạc: "Ngươi đang đến ai ?"

"Biết chứ, chẳng là Trường Lâm tướng quân Kỷ Hoàn do Tiên hoàng đích sắc phong năm xưa ? Vì chuyện Kỷ gia mưu phản mà đuổi khỏi kinh thành."

"Đã ngươi còn để phục chức? Tiên hoàng lúc còn sống hạ chỉ, Kỷ gia vĩnh viễn triều, cũng kinh. Trước đây ngươi để Kỷ nhị cô nương kinh là trái ý chỉ của Tiên hoàng ."

Lời mang ý nhắc nhở.

"Những điều đều ." Vệ Dịch vài bước, thản nhiên : “Nói về vị Kỷ nhị cô nương , vốn dĩ nàng và Thẩm đại nhân hôn ước, đó hủy bỏ. Thẩm đại nhân một lòng một với Kỷ nhị cô nương, thực sự nỡ họ chia lìa. Cảm giác đó lẽ khác hiểu, nhưng hiểu! Ta thà mang tiếng cũng triệu nàng kinh, chỉ để tác thành cho một đôi uyên ương.

Còn về Kỷ Hoàn, ngươi cũng đấy, là một đại tướng hiếm của Đại Lâm. Năm xưa khi Diệc Vương và Kỷ Lê tạo phản, hề tham gia, còn lập nhiều kỳ công cho Đại Lâm, lúc đó đ.á.n.h lui man di lập chiến công, đại tướng như thể chôn vùi? Ta càng Đại Lâm mất một võ tướng như thế. Hơn nữa, quanh năm chinh chiến bốn phương, quen thuộc với chuyện biên giới Đại Lâm, để cùng ngươi là thích hợp nhất. Còn nữa, phục chức cũ cho , chỉ là trợ thủ của ngươi thôi, nắm binh quyền thì đến lượt ."

Giọng vang vọng trong Ngự thư phòng. Vệ Dịch đến thế , Cảnh Dung còn gì nữa? Dù cũng đồng ý .

...

Từ lúc cung đến khi khỏi cung qua một canh giờ. Hắn bước khỏi cung, sắc mặt nặng nề.

Thị vệ ngoài cổng cung , dám lên tiếng. Vì chuyện thánh chỉ ban xuống hầu như truyền khắp nơi!

Hắn khỏi cổng cung thì dừng bước, đó một lúc lâu mới đầu . Bên trong cánh cổng cung to lớn là những tòa cung điện vàng son lộng lẫy, đó là biểu tượng của quyền lực, biểu tượng tối cao của Đại Lâm.

Dường như đầy rẫy sự mỉa mai. Đôi mắt bất giác khẽ run lên.

"Vương gia?" Phu xe gọi .

Hắn hồn, thở dài một , lúc mới thu ánh mắt, lên chiếc xe ngựa lúc đến.

Hắn ngay ngắn trong xe, đôi mày nhíu chặt tấm rèm cửa gió khẽ thổi bay mắt. Gợn sóng lăn tăn, cũng như lòng lúc phập phồng yên. Đôi bàn tay đặt đầu gối dần siết chặt thành quyền, nhưng mặt hề biến sắc.

Xe ngựa từ từ lăn bánh, tiếng bánh xe lộc cộc như tiếng trống trận dội tai.

"Dừng!" Hắn mở bừng mắt, đột ngột lên tiếng.

Nghe tiếng, phu xe ghìm cương, xe ngựa dừng .

"Vương gia gì căn dặn?" Người bên ngoài ghé hỏi.

Cảnh Dung nhíu mày sâu hơn: "Không về Phủ Dung Vương nữa."

"Vậy ạ?"

"Đến..."

Xe ngựa từ từ chuyển bánh, hướng về một nơi nào đó...

 

Loading...