NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1016: Hạt châu trên mũ quan
Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:52:17
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung dẫn năm trăm binh mã xuất phát từ kinh thành, khi hội quân với binh mã ngoài thành thì tiếp tục lên đường. Đã năm ngày. Tướng sĩ một khắc cũng dám chậm trễ.
Lúc chập choạng tối, thời tiết âm u.
Đoàn quân di chuyển giữa núi rừng, tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe vang lên liên hồi, cộng thêm tiếng va chạm của giáp sắt và binh khí, vang vọng khắp núi rừng tựa như tiếng trống trận.
Trời tối dần, tướng sĩ thắp đuốc, ánh sáng dần soi tỏ con đường núi. Vì xuất binh đến Hầu Liêu nên đội đường quan mà chuyển sang đường mòn trong rừng. Hơn nữa xuất binh để đ.á.n.h trận, cộng thêm việc ải Hiệp Môn ở biên giới phía Tây Đại Lâm vốn hai vạn binh mã trấn thủ, tự nhiên cần quá nhiều binh mã cùng. Do đó, binh mã Cảnh Dung mang theo tổng cộng đến hơn một ngàn ! Vì động tĩnh lớn!
Chính vì đường quan mà đường mòn trong núi nên mấy ngày nay xóc nảy liên tục. Kỷ Vân Thư trong xe ngựa cũng ê ẩm cả . Để đến Hầu Liêu sớm nhất thể, đoàn quân dám chậm trễ lộ trình, cũng cực ít khi nghỉ ngơi tại chỗ. Cô hầu như đều ở xe ngựa suốt mấy ngày nay, mấy dựa vách xe ngủ xóc nảy tỉnh giấc.
Lúc , bên ngoài gió lạnh rít gào, thổi qua rừng cây tạo nên tiếng xào xạc! Nghe mà lòng hoang mang.
Gió khẽ vén rèm cửa sổ xe lên, luồng khí lạnh cũng nhân cơ hội lùa , vuốt ve khuôn mặt tinh tế nhưng mệt mỏi của cô, mềm mại như lụa. Cô bất giác chun mũi, ngửi thấy mùi đất theo gió lạnh bay , mùi đất hòa quyện với hương cỏ thơm, len lỏi khoang mũi.
Sau đó, cô vén rèm ngoài.
Các tướng sĩ cầm đuốc soi rọi con đường lầy lội quanh co mắt, ánh lửa cam đỏ chập chờn trong gió lạnh nhưng vẫn kiên cường cháy sáng! Cô về phía , thấy Cảnh Dung đang cưỡi ngựa, bóng lưng uy nghiêm, ngược gió mà . Ánh trăng rọi lên bộ giáp đen của , tỏa ánh sáng lạnh lẽo bức .
Thời T.ử Nhiên đang cưỡi ngựa bên cạnh xe thấy cô thò đầu bèn kéo cương ngựa gần, hỏi một câu: "Kỷ cô nương mệt ?"
"Cũng tàm tạm."
"Đợi đến vùng Cát Trang phía , đường sẽ bằng phẳng hơn, lúc đó cô nghỉ ngơi xe cũng sẽ khó chịu như nữa."
Cô gật đầu, gì thêm, trong xe.
Phía , Cảnh Dung quan sát xung quanh với vẻ mặt cảnh giác, đầu chiếc xe ngựa đơn sơ , nhíu mày một cái dặn dò tướng sĩ bên cạnh: "Bảo xốc tinh thần, qua đoạn đường là thể nghỉ ngơi ."
"Vâng."
Đi trong núi nửa canh giờ nữa, qua hết đoạn đường xóc nảy mới đến một vùng đất khá bằng phẳng rộng rãi. Phía nơi là một khu rừng rậm, phía là một con sông nhỏ, quả là nơi nghỉ ngơi lý tưởng.
Cảnh Dung hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ.
Các tướng sĩ đường mấy ngày liền cũng mệt lử, dù là đồng da sắt cũng chịu nổi. Vừa dừng , bèn bệt xuống đất, bắt đầu nhóm lửa. Người thì ăn, thì uống, hoặc là ôm kiếm dựa gốc cây ngủ.
Thời T.ử Nhiên xuống ngựa, gõ vài cái vách xe: "Kỷ cô nương, xuống ăn chút gì ."
Nghe tiếng, Kỷ Vân Thư bước xuống xe, hai chân chạm đất mới cảm giác an .
Thời T.ử Nhiên đưa cho cô một túi nước và một gói lương khô. Cô chỉ nhận lấy nước, uống vài ngụm đặt xuống.
"Kỷ cô nương, ăn chút gì , cả đoạn đường thấy cô ăn gì cả."
"Ta đói lắm."
"Việc ..."
"Vương gia ?" Cô tìm thấy bóng dáng Cảnh Dung trong đám đông, xung quanh là tướng sĩ đen kịt một màu.
Thời T.ử Nhiên chỉ tay về một hướng: "Vương gia ở ."
Cô theo hướng tay chỉ, thấy Cảnh Dung đang mấy tướng sĩ vây quanh, đang nhíu mày dặn dò họ điều gì đó.
"Để gọi Vương gia qua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1016-hat-chau-tren-mu-quan.html.]
"Không cần ." Cô giữ Thời T.ử Nhiên .
Sau đó, cô về phía con suối nhỏ, ở một bên. Có vài tướng sĩ đang lấy nước chuẩn đun nước uống, cũng vài định xuống sông tắm, nhưng thấy Kỷ Vân Thư đó nên ngại ngùng, đành chỉ rửa mặt qua loa.
Cảnh Dung dặn dò xong xuôi, về phía xe ngựa, thấy rèm vén lên, bên trong .
Vân Thư ?
Hắn tìm một vòng xung quanh mới thấy Kỷ Vân Thư đang bên bờ sông. Ánh trăng rọi lên hình nhỏ nhắn của nàng, hòa cùng ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ mặt nước, như một bức tranh.
Thật !
Người phụ nữ dường như tiên cốt trong , toát lên khí chất nhiễm bụi trần!
Cảnh Dung bước đến bên cạnh nàng, theo ánh mắt nàng lên vầng trăng trời.
Hai cứ như ! Hồi lâu gì.
Đột nhiên, Cảnh Dung đưa tay nắm chặt bàn tay đang buông thõng bên hông của nàng. Tay phụ nữ lúc nào cũng lạnh ngắt, chính vì , càng truyền hết ấm của cho nàng.
Kỷ Vân Thư cụp mắt, bàn tay Cảnh Dung nắm chặt, khóe miệng dần nở nụ , ngước mắt .
Người đàn ông bên cạnh ngũ quan sắc nét, góc cạnh rõ ràng, tuấn mỹ phi phàm. Dáng cao lớn toát lên khí thế uy nghiêm, nhưng khi ở bên cạnh cô như một vị công t.ử hào hoa, dịu dàng hết mực. Còn nhớ lúc mới quen, là một Vương gia miệng lưỡi sắc bén bộ, một khắc trêu chọc cô là trong lòng thoải mái. từ bao giờ, trút bỏ vẻ cợt nhả, trở nên chín chắn nghiêm túc, hành sự cũng nhiều lo toan hơn. Thậm chí ấn đường cũng thường xuyên nhíu , chất chứa đầy ưu sầu.
Hai năm, thực sự đổi nhiều!
Mọi đều đổi.
Cảnh Dung cảm nhận ánh mắt nóng bỏng của nàng, bèn sang . Bốn mắt , cảm giác nhẹ nhõm khó tả. Sự nặng nề trong lòng mỗi cũng nhờ cái mà vơi nhiều.
Cảnh Dung : "Ta cho nàng xem cái ."
"Cái gì?"
Hắn lấy từ thắt lưng một vật cực nhỏ, đặt lòng bàn tay mở cho Kỷ Vân Thư xem.
Đó là...
Kỷ Vân Thư mở to mắt, kinh ngạc. Đó là một hạt châu mũ quan!
Cô mấp máy môi: "Chàng vẫn luôn giữ nó?"
"Chưa từng vứt bỏ!"
Khoảnh khắc đó, mắt Kỷ Vân Thư ửng đỏ. Không ngờ hai năm , vẫn giữ nó bên .
Cô nhớ, hồi đó điều tra vụ án Âm Dương Thi, họ mắc kẹt trong một ngôi miếu hoang vì mưa lớn. Cũng đêm đó, trâm cài tóc của cô tuột, Cảnh Dung lập tức bắt lấy hạt châu trâm cài, nắm chặt trong tay chịu trả cô. Cũng đêm đó, đầu tiên cô xõa tóc mặt , hiện nguyên hình nữ nhi.
Ký ức ùa về, chỉ cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh.
Cảnh Dung : "Với nàng, đây lẽ chỉ là một hạt châu bình thường, nhưng với , nó cực kỳ quý giá!"
Bởi vì đó là "tín vật định tình" đầu tiên nhận từ Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư những lời , lòng khỏi ấm áp. Mỉm nhẹ nhàng.