NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1017: Kỷ Hoàn
Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:52:18
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc ...
Từ xa bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Tất cả tướng sĩ đều dậy, xốc tinh thần, cảnh giác về phía âm thanh phát . Tay nắm chặt trường kiếm, tư thế sẵn sàng nghênh chiến.
Chỉ thấy tiếng ngựa từ xa cùng ánh lửa dần dần tiến gần. Mười mấy con ngựa, mười mấy .
Người cưỡi ngựa đầu oai phong lẫm liệt, bộ giáp sắt tôn lên vẻ uy nghiêm, khuôn mặt dù ánh lửa bập bùng vẫn toát lên vẻ lạnh lùng băng giá. Mắt sắc như chim ưng, quét đám tướng sĩ mặt.
Đây là...
Người đến ai khác, chính là Kỷ Hoàn.
Thấy là , các tướng sĩ mới thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng cảnh giác. Thu kiếm rút về vỏ.
"Kỷ tướng quân?" Có bước lên.
Kỷ Hoàn xuống ngựa với vẻ mặt vô cảm, về phía Cảnh Dung đang bên bờ sông. Vô tình, ánh mắt liếc qua Kỷ Vân Thư bên cạnh, thu về chút dấu vết.
Chắp tay hành lễ: "Vương gia."
Giọng điệu đầy vẻ cương nghị.
Đã lâu gặp, vẻ mặt Kỷ Hoàn dường như càng cứng rắn hơn , trong ánh mắt để lộ bất kỳ cảm xúc nào khiến nắm bắt . Hoàn giống với gã say rượu tối ngày trong Phật đường đây!
Cảnh Dung quan sát từ đầu đến chân, trong lòng chút nghi hoặc, nhưng phần nhiều là suy đoán. Hắn nghĩ: Kỷ Hoàn lẽ coi là kẻ thù, hai gặp mặt ắt rút kiếm tương tàn, nhưng tại lúc bình tĩnh đến thế?
"Kỷ tướng quân? Bổn vương chẳng sai báo cho ngươi đợi ở đình Tam Nguyệt ?"
"Mạt tướng đợi ở đình Tam Nguyệt mấy ngày, nhưng mãi thấy Vương gia tới, lo Vương gia gặp chuyện đường nên mới phi ngựa nhanh đến đây."
Cảnh Dung liếc một ngàn binh mã mang theo, nhiều tướng sĩ thế , ai dám động đến họ dù chỉ một sợi tóc? Huống hồ còn là binh mã Đại Lâm, sơn tặc thấy cờ hiệu tránh xa , gì chuyện xảy ? Kỷ Hoàn rõ ràng là điều lo lắng!
Dù tội danh mưu phản của Kỷ gia cũng là do Cảnh Dung "ban tặng", Kỷ gia chắc chắn lo mang hận trong lòng mà gây rắc rối đường Hầu Liêu. Cộng thêm việc Tiên hoàng chỉ, tước bỏ danh hiệu Trường Lâm tướng quân của Kỷ Hoàn, nên với tính cách của Cảnh Dung, khả năng lớn là sẽ đến đình Tam Nguyệt hội họp với . Chính vì lo ngại điều nên mới phi ngựa đến.
thấu mà toạc , Cảnh Dung cứ coi như hồ đồ!
Hắn : "Kỷ tướng quân lo xa , chỉ là vì hai ngày trời mưa, đường khó nên chậm trễ chút thời gian."
"Vương gia là ."
"Tuy nhiên Kỷ tướng quân đến thì cần vòng qua đình Tam Nguyệt nữa, thể thẳng đến Hầu Liêu."
Kỷ Hoàn cúi đầu.
Cảnh Dung: " tối nay tạm thời nghỉ đây một đêm, sáng mai xuất phát sớm."
"Vâng!"
Sau đó, Cảnh Dung nắm tay Kỷ Vân Thư về phía xe ngựa. hai bước, Kỷ Vân Thư dừng , nhỏ với Cảnh Dung: "Cho chút thời gian."
Cảnh Dung nhíu mày, liếc Kỷ Hoàn, do dự một lát gật đầu bước .
Kỷ Vân Thư sang Kỷ Hoàn. Sau một thời gian dài gặp , cô cảm thấy Kỷ Hoàn mặt lúc như biến thành một khác, trong ánh mắt vài phần bóng dáng của Kỷ Lê.
Xảo trá, âm hiểm.
Trong lòng cô, Kỷ Hoàn là một đại tướng quân oai phong lẫm liệt, một lòng chỉ đ.á.n.h trận lập công. Tuy tính tình lỗ mãng hiếu động nhưng thích âm mưu tính kế, càng chuyện tiểu nhân, đó là điểm khác biệt giữa và Kỷ Lê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1017-ky-hoan.html.]
... Kỷ Hoàn của hiện tại giống Kỷ Lê đến thế!
Kỷ Hoàn lạnh lùng cô: "Ngươi gì với ?"
Giọng điệu bình thản, khó d.a.o động trong lòng.
Kỷ Vân Thư khẽ chau mày, trầm giọng : "Nghe từ khi về Cẩm Giang, suốt ngày lấy rượu bạn."
Hắn sa sầm mặt: "Xem ngươi gặp Uyển Hân ."
"Phải, gặp , Hoàng thượng triệu cung, Phường Cẩm Ty."
"Hoàng ân mênh mông, để Uyển Hân cung phục vụ là phúc phận của con bé. Lần Hoàng thượng cho một cơ hội lập công chuộc tội, nhất định liều c.h.ế.t hỗ trợ Dung Vương khiến Hầu Liêu quy thuận Đại Lâm, cũng mong thể rửa sạch tội danh cho Kỷ gia ."
"Huynh nghĩ như thì quá."
Kỷ Hoàn lạnh, bước gần cô, để lộ ánh mắt nham hiểm: " ngươi còn là Kỷ gia nữa, Kỷ gia vinh nhục cũng liên quan đến ngươi. Cho nên cái cảm giác đời phỉ nhổ... ngươi sẽ hiểu , càng hiểu tâm trạng tranh giành đến sứt đầu mẻ trán chỉ để nắm bắt một tia cơ hội."
Giọng trầm thấp dày đặc truyền tai Kỷ Vân Thư. Khiến cô sững sờ! Đồng t.ử giãn .
Kỷ Hoàn hài lòng với sự đổi thần sắc của cô, khẽ "hừ" một tiếng lướt qua cô bỏ .
"Kỷ Hoàn!"
Cô gọi giật .
Bước chân Kỷ Hoàn khựng , lưng về phía cô.
Kỷ Vân Thư bóng lưng , nghiêm túc : "Ta mong hiểu rằng, năm xưa đại ca và Diệc Vương tạo phản, nông nỗi đó là do tự tự chịu, hậu quả mang cũng nên để Kỷ gia gánh vác. Ít nhất Tiên hoàng vẫn còn chút nỡ, hạ lệnh tru di cửu tộc, chỉ bắt Kỷ gia rời khỏi kinh thành mà thôi. Trong lòng hận cũng , cam tâm cũng , nhưng dù thế nào, tuyệt đối đừng vết xe đổ."
"..."
"Nhị ca, và đại ca giống , cũng !"
Kỷ Hoàn nhíu mày, đầu cô, nhếch mép : "Có những chuyện cần ngươi nhắc nhở, gì, cũng đang gì. Còn nếu ngươi cảm thấy mưu đồ bất chính, ý đồ khác, thì ngươi cứ việc bảo Dung Vương g.i.ế.c ngay bây giờ để diệt trừ hậu họa."
"Ách..."
Cô còn hồn, Kỷ Hoàn xa. Chỉ để cho cô một bóng lưng.
Những ngày tiếp theo, Kỷ Hoàn hề chuyện với cô, thậm chí ngay cả một ánh mắt chạm cũng , coi cô như vô hình!
"Ngươi xem tên tiểu t.ử đó rốt cuộc đang nghĩ gì?" Thời T.ử Nhiên cưỡi ngựa gần Lang Bát, nheo mắt hất hàm về phía Kỷ Hoàn đang cưỡi ngựa phía hỏi.
Lang Bát suy tư: "Không , dù đề phòng cũng chẳng thừa."
"Chỉ sợ gian thần khó phòng."
" gì? Hoàng thượng cho theo Vương gia đến Hầu Liêu, một chức quyền, hai phận tướng quân, thể giở trò gì ?" Lang Bát thắc mắc.
Hai thì thầm bàn tán.
Đến Hầu Liêu là chuyện của mười ngày . Suốt dọc đường đều yên bình, xảy bất kỳ chuyện gì đáng lo ngại.
Một ngàn tướng sĩ đến ải Hiệp Môn ở biên giới, đại tướng trấn thủ nơi đây là Chử Thành Ngọc đích mở cổng thành nghênh đón.
Tối hôm đó bèn mở tiệc nhỏ. là lấy rượu.
Chử Thành Ngọc bưng chén uống cạn một , nhướng đôi mày rậm đen, nheo đôi mắt nhỏ Cảnh Dung đang ở vị trí chủ tọa với vẻ mặt nghiêm nghị, : "Dung Vương, nếu thực sự thể khiến Hầu Liêu quy thuận Đại Lâm thì quả là chuyện động trời! Mấy năm gần đây Việt Đan trỗi dậy, hại bao nhiêu dân chúng biên giới. Nay Hầu Liêu diệt Việt Đan, độc bá thảo nguyên, quả thực thể đề phòng!"