Đêm khuya.
Trên thành lầu ải Hiệp Môn, Kỷ Hoàn đó với dáng thẳng tắp, đôi mắt lạnh lùng chằm chằm màn đêm vô tận phía xa! Ánh mắt ngày càng sâu thẳm. Hắn ngược gió, sắc mặt bình thản, rốt cuộc đang nghĩ gì?
Trên tường thành bên cạnh cắm một lá cờ nhỏ của Đại Lâm, đang tung bay trong gió. Sắc đỏ ánh đuốc trông vô cùng chói mắt!
Suốt dọc đường đến ải Hiệp Môn, ít , luôn an phận "trợ thủ" của Cảnh Dung, nền cho khác. Trong mắt ngoài, Hoàng thượng cho phép cùng Dung Vương để lập công chuộc tội là ân điển to lớn lắm , nếu ngoan ngoãn một chút, còn bày cái khí thế đại tướng quân thì e là sẽ rước lấy lời tiếng .
Hắn đây bao lâu.
Đột nhiên...
"Hóa ông ở đây!" Một giọng đầy nội lực truyền đến.
Chỉ thấy Chử Thành Ngọc mang giày chiến từ xa tới, dừng bên cạnh .
"Vừa nãy trong tiệc thấy ông, đang nghĩ ông , ngờ ở đây."
Kỷ Hoàn mắt thẳng, nhạt nhẽo : "Ông thích những dịp như thế mà."
"Biết." Chử Thành Ngọc , vẻ hiểu , đó theo ánh mắt về phía xa, : “Còn nhớ bảy năm chúng cùng xuất binh Khúc Khương, trận chiến đó đ.á.n.h mấy tháng trời. Sau khi trở về, các ông về kinh, thì đến đây. Phải là thời gian trôi nhanh thật."
Mang theo chút cảm khái. Lại chút chua xót!
Bảy năm , Đại Lâm khai chiến với Khúc Khương, tướng lĩnh khi đó ngoài Kỷ Hoàn và Kỷ Lê còn Chử Thành Ngọc , ba thể là những nhân vật hô mưa gọi gió của Đại Lâm. Vốn dĩ trận chiến đó thể kết thúc sớm, cũng thể khiến Khúc Khương lui binh sớm, nhưng vì một sai lầm của Chử Thành Ngọc khiến tướng lĩnh đối phương trốn thoát, do đó trận chiến kéo dài thêm mấy tháng, khiến c.h.ế.t tăng lên, lương thảo cạn kiệt nhanh hơn. Nếu Đại Lâm cuối cùng trụ vững thì chừng chiến thắng trận đó là Khúc Khương.
Cũng chính vì sai lầm của Chử Thành Ngọc, Tiên hoàng hạ lệnh điều đến ải Hiệp Môn, trấn thủ một mạch hơn sáu năm.
Mà vị tướng lĩnh trốn thoát khỏi tay Chử Thành Ngọc lúc đó, chính là cha của Tô T.ử Lạc! Cũng trong trận chiến đó, cha của Tô T.ử Lạc Kỷ Lê g.i.ế.c, còn em Kỷ gia coi như trẻ mồ côi mang về Cẩm Giang.
Kỷ Hoàn sang : "Ông thì chẳng đổi chút nào!"
"Chẳng đổi chút nào? Ha ha, trấn thủ ở cái nơi khỉ ho cò gáy thì đổi gì chứ? Ngày nào cũng lặp lặp những việc giống . Ta ghen tị với ông, còn dạo chơi, ngắm kinh thành. Còn thì ? Lúc tổ phụ mất, còn chẳng về kịp để đưa tang." Chử Thành Ngọc khổ.
Thế nhưng...
Kỷ Hoàn : "Ta thà rằng năm xưa đến đây là ."
Chử Thành Ngọc ý tứ trong lời , vỗ vỗ vai : "Chuyện xảy với Kỷ gia đều , thế sự khó lường, ai mà bước tiếp theo sẽ xảy chuyện gì?"
"Nhân định thắng thiên!"
"Ồ? Lời của ông ẩn ý nha."
Kỷ Hoàn về phía xa: "Chử tướng quân, ông về quê ?"
Ách!
"Nằm mơ cũng , đ.á.n.h trận cả đời, ai mà chẳng định, phụng dưỡng chứ!"
"Không xa , tin , ông sẽ sớm về thôi."
Chắc nịch!
Chử Thành Ngọc hiểu lắm ý trong lời .
Chỉ thấy Kỷ Hoàn bỗng rút lá cờ nhỏ cắm tường thành bên cạnh , phất vài cái trong tay. Lá cờ tung bay theo gió, sắc đỏ thoắt ẩn thoắt hiện trong màn đêm...
Doanh trại chính Hầu Liêu.
Sau khi nhận tin Đại Lâm họ quy thuận, Mộc Trát Nhĩ sầu não mấy ngày nay. Hắn là thích chiến tranh! Lại càng là việc gì cũng đắn đo suy nghĩ!
Bây giờ Đại Lâm ép bức như , tiến thoái lưỡng nan, ?
Trong lều, Tam gia bên trái, vẻ mặt cũng do dự, lẽ tâm trạng cũng giống Mộc Trát Nhĩ.
Tái Hòa dùng chất giọng ồm ồm : "Lũ trung nguyên đó thật ngông cuồng, Hầu Liêu quy thuận chúng? Phi! là mơ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1019-ong-co-muon-ve-que-khong.html.]
Tức đến phồng mang trợn má! Suýt chút nữa thì lật bàn.
Hắn xong, hùa theo: "Cùng lắm thì đ.á.n.h một trận với trung nguyên, ông đây tin lũ khỉ ốm đó chịu nổi đại đao trong tay chúng ."
" , liều mạng với chúng!"
"C.h.ế.t cũng chịu thua Đại Lâm!"
...
Trong lều như cái lò lửa khổng lồ.
"Rầm!"
Mộc Trát Nhĩ cuối cùng ồn ào chịu nổi, đ.ấ.m mạnh xuống bàn.
Lập tức, im bặt! Những ánh mắt chờ đợi hiệu lệnh đồng loạt về phía Mộc Trát Nhĩ. Mong chờ hạ lệnh, sống mái một phen với Đại Lâm!
Mộc Trát Nhĩ thở dài, Tam gia, hỏi: "Hách Xích, ông ?"
Sắc mặt Tam gia càng trầm xuống, chỉ hai chữ: "Nan giải!"
Hai chữ khiến cả lều rơi bầu khí lạnh lẽo từng . Không ai một lời!
Cho đến khi... Mộc Trát Nhĩ : "Ý ông là... chúng nên quy thuận Đại Lâm?"
Ách!
Tam gia còn trả lời thì chịu nổi nữa.
"Quy thuận cái con khỉ mốc! Chúng thà lũ ch.ó đẻ Đại Lâm g.i.ế.c c.h.ế.t từng một, cũng tuyệt đối quy thuận chúng."
" ! C.h.ế.t cũng bao giờ đồng ý."
Phản ứng của Tái Hòa là kịch liệt nhất, bật dậy, cái bụng to tướng hất tung cái bàn mặt. Rầm một tiếng. Chén rượu và rượu bàn văng tung tóe.
Hắn : "Thủ lĩnh, chúng kiên quyết đồng ý quy thuận Đại Lâm, đối với chúng đó là sỉ nhục. Chúng ép chúng đến bước đường , chúng nên lập tức tập hợp binh mã, đ.á.n.h cho chúng một trận tơi bời, ai thắng ai thua còn ."
"Đánh!"
"Đánh..."
Mọi đều phấn khích, thi đập bàn.
Tam gia quát một tiếng: "Im lặng hết ." Đầy uy lực.
Mọi im bặt.
Tam gia , ánh mắt sắc bén nghiêm túc, : "Các tưởng đây là đang đ.á.n.h với Việt Đan ? Chúng bây giờ đang đối mặt với Đại Lâm, cho dù các sợ c.h.ế.t, nhưng dân du mục thảo nguyên của chúng thì ? Chẳng lẽ mạng của họ các cũng màng?"
" chúng tuyệt đối thể cứ thế quy thuận chúng."
"Chúng đương nhiên sẽ quy thuận Đại Lâm!" Tam gia kiên định : “Giống như các , đó là sỉ nhục."
"Đã thì đánh!"
"Đánh!" Tam gia trừng mắt: “Các Đại Lâm bao nhiêu binh mã ? Bao nhiêu cung tên ? Chúng mới kết thúc chiến tranh với Việt Đan, khả năng tiếp tục đối đầu với Đại Lâm, nếu đ.á.n.h liều, kết cục là gì các ?"
Đối mặt với câu hỏi, ai dám gì nữa.
Mộc Trát Nhĩ hỏi: "Vậy ông thế nào?"
Tam gia im lặng một lát, : "Lần dẫn binh đến là Cảnh công tử, là Vương gia của Đại Lâm, ... nên gặp một ."
...