NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1027: Trận này nhất định phải đánh

Cập nhật lúc: 2025-12-26 13:54:49
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe bàn về sự sống c.h.ế.t của Cảnh Dung, một viên đại tướng lên tiếng: "Lần nhất định diệt Hầu Liêu, báo thù cho Vương gia."

Người khác tiếp lời: " tuyệt đối chủ quan. Hầu Liêu nuốt chửng cả Việt Đan đang lớn mạnh chứng tỏ thế lực nhỏ. Chúng chỉ đ.á.n.h với một bộ lạc Hầu Liêu mà còn cả các bộ lạc khác thảo nguyên. Hơn nữa, bọn họ thông thuộc địa hình hơn chúng ."

" Hầu Liêu trận chiến với Việt Đan tổn thất nguyên khí nặng nề, lấy sức mà chống ."

"Cũng ."

"Cẩn thận vẫn hơn."

Mọi tranh luận sôi nổi. Chử Thành Ngọc càng càng nhíu mày, gõ tay xuống bản đồ quát: "Chưa xuất binh mà cãi ỏm tỏi, lên chiến trường định tự đ.á.n.h ?"

Mọi im bặt. Chử Thành Ngọc định tiếp thì…

"Không xuất binh!"

Tiếng vang lên từ cửa. Kỷ Vân Thư bước , đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định. Cô thẳng đến mặt Chử Thành Ngọc: "Vương gia , lệnh của ngài , ai cũng xuất binh đ.á.n.h Hầu Liêu."

Các tướng lĩnh . Một : "Vương gia giờ xảy chuyện, thể hạ lệnh?"

"Tóm , lệnh chính miệng Vương gia, một binh một cũng động."

"Kỷ cô nương, Vương gia rơi xuống vực, e là ..."

"Câm miệng!" Chử Thành Ngọc quát lớn, cắt ngang lời viên tướng .

Người đó lỡ lời, vội giải thích với Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, ý đó... Thi thể tìm thấy, lẽ Vương gia vẫn bình an. dù thế nào cũng tính đến tình huống nhất, nghĩ cho đại cục!"

Kỷ Vân Thư nắm chặt tay, phớt lờ lời khuyên can: "Ta vẫn giữ nguyên câu đó: Trừ khi Vương gia đích hạ lệnh, nếu một binh một cũng xuất."

Lời chẳng khác nào khó . Người thể c.h.ế.t , hạ lệnh kiểu gì?

Chử Thành Ngọc cau mày, hiệu cho các tướng sĩ: "Các ngươi lui ."

"Rõ!"

Đợi hết, Chử Thành Ngọc bước khỏi bàn án, đến bên cạnh Kỷ Vân Thư, giơ tấm lệnh bài : "Kỷ cô nương chắc nhận lệnh bài của Vương gia chứ?"

Cô đương nhiên nhận ! Vật Cảnh Dung bao giờ rời . Cô cầm lấy lệnh bài, nước mắt chực trào.

Chử Thành Ngọc : "Thấy lệnh bài như thấy Vương gia. Nay Vương gia Hầu Liêu hãm hại, chúng thể chờ c.h.ế.t. Kẻ chúng g.i.ế.c là Vương gia Đại Lâm, lẽ nào xuất binh tiêu diệt?"

Kỷ Vân Thư c.ắ.n răng kìm nén cảm xúc: "Không thể nào!"

"Ta cô nương chấp nhận sự thật, nhưng tin tức là thật. Dung vương quả thực rơi xuống vực, sống c.h.ế.t rõ. Ta hy vọng cô nương lấy đại cục trọng, đừng khó , cũng đừng khó mấy vạn tướng sĩ bên ngoài."

"..."

"Chúng thể chậm trễ thêm nữa. Trận , hôm nay bắt buộc xuất quân!"

"Chử tướng quân." Kỷ Vân Thư : “Vương gia sống c.h.ế.t rõ, nhưng khẳng định Hầu Liêu sẽ phục kích ngài . Nên chuyện ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1027-tran-nay-nhat-dinh-phai-danh.html.]

Mặt Chử Thành Ngọc đanh : "Tin tức do của Kỷ tướng quân báo về, thể sai? Hơn nữa... Kỷ tướng quân may mắn thoát c.h.ế.t, hiện đang thương nặng."

Kỷ Hoàn cũng thương? Lẽ nào... Tam gia bọn họ thực sự nảy sinh sát tâm?

Kỷ Vân Thư vẫn tin. Ở Hầu Liêu lâu như , cô hiểu tính cách của Mộc Trát Nhĩ và Tam gia, họ tuyệt đối chuyện hèn hạ đó, nhất là khi Cảnh Dung là ân nhân của họ.

Lúc , tiếng tù và vang lên thúc giục.

Chử Thành Ngọc : "Kỷ cô nương, đây là hành quân đ.á.n.h giặc, cô phá án. Thứ thể chần chừ. Cô cứ yên tâm ở trong thành, nhất định sẽ lấy đầu thủ lĩnh Hầu Liêu tế cờ báo thù cho Vương gia."

Hắn định .

"Khoan !" Kỷ Vân Thư gọi giật .

Chử Thành Ngọc dừng bước. Kỷ Vân Thư lưng về phía , ánh mắt rơi tấm bản đồ bàn. Trên đó nhiều điểm đ.á.n.h dấu bằng bút mực, màu mực thì giống như mới vẽ gần đây.

"Kỷ cô nương?"

Kỷ Vân Thư cầm tấm bản đồ lên, giọng trầm xuống: "Chử tướng quân, bất kể Vương gia hạ lệnh , Vương gia gặp chuyện , thực ngài chuẩn xuất binh từ lâu , đúng ?"

Ánh mắt Chử Thành Ngọc thoáng chút hoảng loạn.

"Kỷ cô nương gì lạ ?"

Kỷ Vân Thư , giơ tấm bản đồ lên: "Ngài lên kế hoạch từ ."

Nhìn thấy tấm bản đồ, ánh mắt Chử Thành Ngọc lóe lên tia hiểm độc: "Cô nương đùa ."

"Chử tướng quân, ngài lừa ."

Nghe , ánh mắt Chử Thành Ngọc trở nên âm u, khóe miệng nhếch lên nụ tà ác: "Đã thì, Kỷ cô nương, đắc tội ."

Kỷ Vân Thư lùi theo bản năng. Hắn : "Trước khi các đến, quả thực chuẩn khai chiến với Hầu Liêu. Chỉ cần thắng trận , thể hồi kinh. Ta đày ở cái nơi khỉ ho cò gáy gần bảy năm ! Tiên hoàng từng nghĩ cho về, nhưng Hoàng thượng hiện nay lệnh: Chỉ cần thắng Hầu Liêu, sẽ hồi kinh. Và khi khai chiến, đưa cô về kinh thành."

Kỷ Vân Thư sững sờ: "Ý ngài là... Hoàng thượng tính toán từ đ.á.n.h Hầu Liêu? Cái gọi là quy thuận chỉ là cái cớ?"

"Không sai!"

Chử Thành Ngọc ép sát: "Ta lệnh Hoàng thượng, việc cho . Bất kể Vương gia xảy chuyện , trận nhất định đánh."

Kỷ Vân Thư lùi , tấm bản đồ tuột khỏi tay rơi xuống đất.

"Người !" Chử Thành Ngọc hô lớn.

Vài tên lính chạy : “Đưa Kỷ cô nương xuống, canh giữ cẩn thận, sáng mai hộ tống về kinh."

"Rõ!"

Bọn lính lao tới định bắt Kỷ Vân Thư. kịp chạm cô, Thời T.ử Nhiên xông , đ.á.n.h ngã chúng trong nháy mắt.

 

Loading...