NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 103: Đây là lần cuối cùng ông đánh ta
Cập nhật lúc: 2025-12-06 13:37:32
Lượt xem: 289
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư thức trắng đêm, giường, hai tay ôm đầu gối, ngẩng đầu chằm chằm ô cửa sổ nhỏ xíu mặt. Từ tối đen dần chuyển sáng! Cho đến tận ngày hôm !
Cả đêm, lòng cô cứ thấp thỏm yên một cách khó hiểu. Thậm chí dự cảm chẳng lành!
Không qua bao lâu, cửa phòng giam đột nhiên mở , bước . Bước chân nhẹ, dường như sợ phiền cô. Cẩn thận từng chút một!
Huyện thái gia chếch phía cô, tròng mắt trĩu nặng mí mắt, thở hắt một . Khẽ gọi một tiếng: "Vân Thư ..."
Giọng điệu , rõ ràng pha lẫn sự tiếc thương!
Kỷ Vân Thư khẽ động mi mắt, dường như ánh sáng bên ngoài cửa sổ chói. Cô mím đôi môi nhợt nhạt, định trả lời.
Huyện thái gia thở dài, vẻ mặt đầy sự giằng co, hai tay xoa trong ống tay áo quan, mấp máy môi. Giọng trầm xuống, : "Sáng sớm nay, bản quan nhận ... nhận báo án, là, hung thủ tìm ."
Hả?
Kỷ Vân Thư lờ mờ cảm nhận sự ngập ngừng trong giọng của Huyện thái gia! Định tiếp tục ông hết.
"Loan Nhi cô ... cô c.h.ế.t ! Sợ tội tự sát, treo cổ c.h.ế.t."
"..."
Bất chợt, đôi mắt tĩnh lặng chút gợn sóng của Kỷ Vân Thư dâng lên sự bàng hoàng. Cô đầu hỏi: "Ông cái gì?"
"Loan Nhi cô ... cô treo cổ c.h.ế.t ."
Thân thể cô run lên bần bật, cánh tay đang ôm đầu gối siết chặt, lòng bàn tay nắm thành quyền. Nỗi bất an cả đêm qua giờ từ lồng n.g.ự.c trào lên sống mũi, hốc mắt, đỏ hoe cay xè! Mang theo nỗi đau đớn!
Hồi lâu...
"Khi nào?" Giọng run rẩy, khàn đặc!
"Giờ Tý đêm qua."
"Ở ?"
"Trong phòng ở Tây viện Kỷ phủ."
Trong khoảnh khắc, nước mắt đọng trong hốc mắt theo cái chớp mắt khẽ khàng mà trào ! Cô cố nén nỗi đau nơi lồng ngực, c.ắ.n chặt răng, móng tay sắc nhọn bấm sâu da thịt, m.á.u thịt lẫn lộn, mang theo mùi tanh nồng thoang thoảng. Trong cơn chấn động , Kỷ Vân Thư vẻ bình tĩnh. trái tim lớp da thịt thủng lỗ chỗ trăm ngàn vết thương!
Cô nên nghĩ tới, đáng lẽ nghĩ tới sớm hơn chứ!
Huyện thái gia bên cạnh chép miệng, tuy đành lòng nhưng vẫn : "Ngỗ tác nghiệm qua, cô quả thực là tự sát, hơn nữa bên cạnh còn tìm thấy một tờ giấy, là do Loan Nhi để , cô kể rõ tội trạng, Vân Thư, cô ."
, Loan Nhi nhận tội, cô ! Cô tự do !
Dứt lời, Huyện thái gia đưa tờ giấy đến mặt cô. Kỷ Vân Thư dùng đôi mắt đỏ ngầu liếc cầm lấy, giấy, những nét chữ xiêu vẹo đúng là bút tích của Loan Nhi.
"Cô thừa nhận, là cô hạ độc, mục đích là để cô gả sang Vệ phủ vợ kẻ ngốc, cho nên tối đó lúc mở tiệc bỏ độc chim Trậm rượu."
Huyện thái gia thuật nội dung trong bức thư. Chữ trong thư nhiều, nhưng nhận hết trách nhiệm về . Móng tay dính chút da thịt của Kỷ Vân Thư khẽ lướt mặt giấy. Chữ của Loan Nhi là do cô dạy . Nỗi đau lòng cũng giống như những con chữ chi chít , từng nét từng nét như d.a.o cứa tim cô!
Khi ngón tay cô lướt đến chữ cuối cùng ở phần ký tên. Dừng ! Dưới dòng chữ đen in một dấu vân tay mờ nhạt!
Thần sắc cô ngưng trọng, dấu vân tay to rộng tuyệt đối của Loan Nhi. Hơn nữa dấu vân tay đè lên chữ, chắc chắn là in lên khi bức thư . Cô đưa chỗ đó lên mũi ngửi, ngoài mùi mực tàu, còn một mùi hương thủy quất!
Điều nghĩa là gì?
Ngước mắt lên, cô chợt hiểu . Mang theo chút kinh ngạc! Miệng khẽ thì thầm: "Loan Nhi tự sát."
Lời lọt tai Huyện thái gia, ông kinh ngạc: "Không tự sát? Chẳng lẽ là g.i.ế.c? ngỗ tác , cô đúng là tự sát!"
Chẳng lẽ ngỗ tác nghiệm sai?
Kỷ Vân Thư cử động đầu gối, bước xuống giường, mắt đẫm lệ nhưng vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
"Thi thể Loan Nhi ?"
"Để Kỷ phủ đưa đến Nghĩa trang ."
Cô cất kỹ tờ giấy, gì, sải bước khỏi phòng giam. Huyện thái gia đuổi theo vài bước dừng , gãi đầu nghĩ mãi ! Thôi kệ, hung thủ nhận tội, Kỷ Vân Thư cũng .
Ngoài nhà lao, Kỷ phủ phái đến đón cô. Là một lão ma ma bên cạnh Kỷ lão phu nhân. Thấy Kỷ Vân Thư , bà tiến lên: "Tam tiểu thư, phụng mệnh lão phu nhân đến đón cô hồi phủ."
Cô mặt lạnh tanh, lách qua lão ma ma thẳng về phía .
"Tam tiểu thư, cô định ?" Lão ma ma đuổi theo chặn cô .
"Tránh ."
"Lúc trong phủ đều đang đợi cô, cô vẫn nên theo về phủ ." Giọng điệu như đang lệnh.
Đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Kỷ Vân Thư liếc bà một cái khiến lão ma ma rùng . Ánh mắt đó như g.i.ế.c .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-103-day-la-lan-cuoi-cung-ong-danh-ta.html.]
Kỷ Vân Thư lạnh lùng : "Bà về với cha và tổ mẫu , nếu cái c.h.ế.t của Loan Nhi uẩn khúc, nhất định sẽ tha cho bất cứ kẻ nào, kẻ g.i.ế.c đền mạng!"
"Hả!"
Lão ma ma sợ đến tái mặt. Tam tiểu thư yếu đuối ngày thường, từ khi nào ánh mắt hung dữ đến thế? Từ khi nào những lời sắc bén như d.a.o thế !
Trong khi bà còn ngẩn tại chỗ, Kỷ Vân Thư vội vã rời . Không bao lâu , cô một một đến Nghĩa trang.
Lúc , Phúc bá vặn kéo một tấm vải trắng đắp lên t.h.i t.h.ể Loan Nhi, thấy cô đến tự giác kéo tấm vải . Lặng lẽ sang một bên.
Kỷ Vân Thư ở cửa, đôi mắt đỏ hoe, từng bước đến bên t.h.i t.h.ể Loan Nhi. Loan Nhi tấm phản gỗ lạnh lẽo, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt luôn đẫm lệ nhắm nghiền.
"Loan Nhi..."
Kỷ Vân Thư đưa tay khẽ chạm gò má lạnh ngắt của Loan Nhi, bất chợt rùng , đầu ngón tay rụt trong tay áo. Nước mắt lã chã tuôn rơi, nhớ năm năm qua nương tựa , cô sớm coi Loan Nhi như ruột thịt của .
Cô thậm chí từng nghĩ, đợi tích cóp đủ bạc sẽ sắm của hồi môn cho Loan Nhi, gả cô một gia đình t.ử tế. Không cầu đại phú đại quý, cầu sơn hào hải vị! Chỉ mong họ ngày , tối về nhà bên !
Nào ngờ cô hưởng tuổi xuân tươi như thế !
"Ta chẳng bảo em lời , đừng nhúng tay việc , tại em ? Giờ đây, thể an lòng?"
Khó chịu tột cùng!
Phúc bá thở dài, khom lưng tới. Nói: "Ai cũng sẽ c.h.ế.t, c.h.ế.t thanh thản, c.h.ế.t oan uổng thê thảm, c.h.ế.t ý nghĩa. Con chẳng qua chỉ là một cái xác rỗng, thứ thực sự tồn tại là linh hồn. Người c.h.ế.t cũng như sống, sống cũng như c.h.ế.t, là sống c.h.ế.t, cần gì để tâm?"
Kỷ Vân Thư hít sâu một , thu nước mắt, Phúc bá bên cạnh. Hỏi ông: "Phúc bá, nếu là ông, ông sẽ thế nào?"
Phúc bá nhạt: "Vân Thư, năm năm qua cô họa cốt nghiệm thi, chẳng là để giải oan cho đời ? Giờ đây, cô cũng chớ nên hành xử theo cảm tính, cái gì cần tra thì vẫn tra."
Nói xong, Phúc bá , chắp tay lưng, khom lưng bước , miệng lẩm bẩm: "Xem cần đun nước giấm trắng ." Tiếng nhỏ dần...
Kỷ Vân Thư mím đôi môi nhỏ nhắn nhợt nhạt, cố gắng chấn chỉnh cảm xúc. Sau đó, cô đeo găng tay , nghiệm thi cho Loan Nhi.
Cơ thể cứng, tay chân duỗi thẳng, phần bụng xuất hiện vết hoen t.ử thi, vết hằn tím bầm ở cổ họng chạy xiên lên dái tai. Vạch miệng , lưỡi cũng cuốn lên . Phán đoán đúng là treo cổ mà c.h.ế.t.
Cô hề ngạc nhiên! Tháo găng tay , cô lẳng lặng Loan Nhi, : "Loan Nhi, mạng đền mạng, nhất định sẽ tha cho kẻ ép em tự sát."
Cô kéo tấm vải trắng từ từ đắp lên Loan Nhi. Bước ngoài, thấy Phúc bá đang thắp hương, cô gì bèn rời .
Từ Nghĩa trang trở về Kỷ phủ là chuyện của một canh giờ khi cô tù. Lần , cô cửa hông Tây viện mà cửa chính. Đường đường chính chính bước !
Năm năm qua, đây cũng là đầu tiên cô cửa chính kể từ khi linh hồn xuyên đến đây! Trời mưa phùn lất phất, mái tóc đen nhánh của cô dường như phủ một lớp sương! Đôi mắt linh động chớp động, kiên nghị mở to hàng mi ướt, theo bước chân dần tiến đại sảnh Kỷ phủ.
Người Kỷ gia đang trong đại sảnh, từng ánh mắt sắc bén đổ dồn lên cô, như lột da cô . Kỷ Vân Thư cũng chẳng hề né tránh, đón lấy những ánh mắt đó.
Hạt mưa tóc thấm y phục vai cô, ngấm da thịt, cái lạnh dường như tiếp thêm một độ lạnh cho ánh mắt cô! Khiến Kỷ gia thảy đều rùng bất ngờ!
Cô sải bước đại sảnh, thẳng lưng, mặt lạnh tanh, nhưng đôi mắt hàn băng đầy sát khí. Kỷ Thư Hàn nổi giận, quát: "Ta chẳng cho đón con ? Giờ con , còn quậy phá cái gì? Chê mất mặt đủ ?"
Quậy? Cô đang quậy ? Mất mặt? Mất mặt gì chứ? Loan Nhi c.h.ế.t , đối với những , chẳng lẽ chỉ là một cái xác lạnh lẽo thôi ? Cô nhếch môi lạnh, cha , hỏi: "Mạng rẻ rúng như cỏ rác ?"
"Con..." Kỷ Thư Hàn kinh ngạc.
Kỷ lão phu nhân trầm giọng: "Vân Thư, c.h.ế.t , con bé đó g.i.ế.c , sợ tội tự sát. Con tuy là chủ t.ử của nó cũng đừng quá cảm tính, g.i.ế.c thì đền mạng, nó tự ..."
Lời hết, Kỷ Vân Thư cắt ngang bà.
"Loan Nhi g.i.ế.c ."
Giọng kiên định như băng đá, đ.â.m màng nhĩ những xung quanh! Những đó ngơ ngác.
Bốp ...
Kỷ Thư Hàn đập bàn dậy. Quát lớn: "Chuyện kết thúc, nhắc !"
Không nhắc? Cô cứ nhắc đấy...
"Loan Nhi hạ độc g.i.ế.c , em cũng là ép tự sát."
"Câm miệng!" Kỷ Thư Hàn gào lên: "Ta quan tâm nó c.h.ế.t thế nào, tóm vì tương lai Kỷ gia, thể để xảy thêm bất cứ rắc rối nào nữa. Con cũng bình an vô sự ngoài , cứ coi như Loan Nhi c.h.ế.t con cũng gì đáng tiếc."
"Ta sẽ bỏ qua chuyện , nhất định sẽ tìm hung thủ thật sự, đòi công đạo cho Vệ bá phụ, Vệ bá mẫu và Loan Nhi!"
Dứt lời!
Chát...
Cái tát nảy lửa giáng xuống khuôn mặt vốn trắng bệch của cô. Kỷ Vân Thư nghiêng mặt, má đỏ ửng một mảng. Cô từ từ , thẳng đàn ông độc ác mặt. Đôi mắt lạnh lùng trầm xuống, toát sự kinh hãi đến nghẹt thở!
"Ta đảm bảo đây là cuối cùng ông đ.á.n.h !"
...